Sep 8, 2011

Đại học Cambridge tốt nhất thế giới năm 2011

Đại học tốt nhất thế giới.
TTO - Trong bảng xếp hạng của Tổ chức QS World University Rankings năm nay, Trường đại học Cambridge của Anh được đánh giá có chất lượng tốt nhất thế giới, Đại học Harvard của Mỹ xếp hạng hai.

Đây là năm thứ hai liên tiếp Đại học Cambridge được Tổ chức QS đặt ở vị trí danh giá nhất trong bảng xếp hạng. Trong nhóm 20 trường hàng đầu, nước Anh có năm trường đại học bao gồm cả Oxford (thứ 5), Imperial (6), UCL (7) và Edinburgh (20).
Tuy nhiên, Mỹ vẫn đứng đầu về số lượng các trường tốt nhất, trong đó có Đại học Harvard (thứ 2) và Học viện MIT (3). Trường duy nhất trong top 20 không thuộc khối các nước nói tiếng Anh là Viện Công nghệ liên bang Thụy Sĩ (SFIT) xếp thứ 18. Các trường châu Á tốt nhất là Đại học Hong Kong (thứ 22), Đại học Tokyo (25) và Đại học Quốc gia Singapore (28).
Ông Ben Sowter - trưởng nhóm nghiên cứu QS - cho hay khoảng cách giữa Đại học Cambridge và Harvard rất nhỏ nhưng tỉ lệ sinh viên xuất sắc ở Cambridge cao, số lượng giảng viên mạnh hơn nên Cambridge có thứ hạng cao hơn.
QS World University Rankings đưa ra đánh giá xếp hạng các trường đại học từ năm 2004 và cùng với Times Higher Education World University Rankings (THE), Academic Ranking of World Universities (ARWU) là những tổ chức đánh giá chất lượng giáo dục đại học có uy tín nhất trên thế giới.
Đại học Cambridge xếp hạng nhất trong đánh giá QS năm 2010 và 2011, xếp hạng 6 trong bảng xếp hạng của THE năm 2010-2011 và xếp hạng 5 trong ARWU năm 2011. Đánh giá của THE giai đoạn 2010-2011 xếp Harvard ở vị trí đầu tiên, còn đánh giá của ARWU 2011 đặt Học viện MIT lên hàng đầu.
Tham khảo danh sách các trường tốt nhất của QS 2011 tại đây.
PHAN ANH

Nước Mỹ 10 năm sau sự kiện 11-9-2001:




Đối mặt với nguy cơ một vụ 11-9 mới
TT - 10 năm đã trôi qua kể từ cuộc tấn công khủng bố 11-9, nhưng nước Mỹ vẫn đang phải đối mặt với nguy cơ của một vụ 11-9 mới mà như bộ trưởng quốc phòng nước này cảnh báo là “rất thật”.

Trong chuyến thăm New York ngày 7-9, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta khẳng định nước Mỹ vẫn cần cảnh giác với nguy cơ bị tổ chức khủng bố Al Qaeda tấn công một lần nữa. “Khả năng xảy ra một vụ tấn công tương tự là rất thật” - American Forces Press Service dẫn lời Bộ trưởng Panetta nhấn mạnh.
Ông cho rằng an ninh nội địa Mỹ được cải thiện đáng kể so với 10 năm trước, trong khi hàng loạt thủ lĩnh của Al Qaeda, trong đó có Osama Bin Laden, đã bị tiêu diệt. “Tuy nhiên, mối nguy cơ hiện tại xuất phát từ những chi nhánh của Al Qaeda ở Yemen và Somalia - Bộ trưởng Panetta cảnh báo - Chúng tiếp tục âm mưu tấn công và chúng ta không thể chủ quan”.
Quá sớm để tuyên bố chiến thắng
Sau khi Bin Laden bị tiêu diệt, các quan chức Washington liên tục nhắc đến ba chữ “giành chiến thắng”. Tổng thống Barack Obama từng tuyên bố: “Chúng ta có thể tự tin nói rằng chúng ta đã đặt Al Qaeda vào con đường thất bại”. Tuy nhiên, trên báo Los Angeles Times, chuyên gia Amy Zegart thuộc Viện Hoover, tác giả cuốn Quốc hội và cộng đồng tình báo Mỹ, nhận định đây là một tư duy nguy hiểm, bởi “cuộc chiến vẫn tiếp diễn và những tháng ngày nguy hiểm nhất của nước Mỹ vẫn còn ở phía trước”.
Theo Zegart, việc tiêu diệt Al Qaeda không thật sự quan trọng về mặt chiến lược. Sau vụ 11-9, Al Qaeda đã phát triển thành một thực thể phức tạp, phi tập trung hóa, gồm ba yếu tố. Thứ nhất là lực lượng Al Qaeda nòng cốt; thứ hai là các chi nhánh hoạt động ở các khu vực như Yemen và Somalia, có quan hệ lỏng lẻo với nhóm Al Qaeda nòng cốt; thứ ba là các nhóm và cá nhân khủng bố nội địa, bị tiêm nhiễm tư tưởng cực đoan tràn lan trên mạng Internet.
Năng lực của lực lượng Al Qaeda nòng cốt đã suy yếu đáng kể từ sau vụ 11-9, khi quân đội Mỹ tấn công Afghanistan, phá hủy các trại huấn luyện, lật đổ chế độ Taliban và buộc Bin Laden phải trốn chạy. Cơ quan Tình báo trung ương Mỹ (CIA) ước tính ở thời điểm hiện tại, tổ chức Al Qaeda nòng cốt đóng ở biên giới Afghanistan - Pakistan chỉ còn lại 50-100 tay súng. Lần cuối cùng Bin Laden tổ chức thành công một vụ tấn công khủng bố là vụ đánh bom hệ thống tàu điện ngầm London (Anh) năm 2005.
Tuy nhiên, các tổ chức chi nhánh Al Qaeda và nhóm khủng bố nội địa lại ngày càng trở thành mối đe dọa lớn đối với nền an ninh của Mỹ. Zegart dẫn chứng: vụ bắn giết ở căn cứ quân sự Ft. Hood năm 2009 được mô tả là vụ tấn công tồi tệ nhất tại Mỹ kể từ sau 11-9, do một tay khủng bố trong nước thực hiện. Kẻ chủ mưu vụ đánh bom thất bại ở quảng trường Thời đại tại New York năm 2010 là một công dân Mỹ gốc Trung Đông, được Taliban ở Pakistan huấn luyện chứ không phải là Al Qaeda. Một nhóm chi nhánh Al Qaeda ở bán đảo Ả Rập đã tổ chức vụ đánh bom bất thành hồi Giáng sinh năm 2009...
Một nguy cơ khác khiến Mỹ chưa thể tuyên bố chiến thắng, theo Zegart, là các nhóm khủng bố có khả năng đang sở hữu loại vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD). Theo kết quả khảo sát 60 chuyên gia nguyên tử và khủng bố hàng đầu thế giới vào năm 2005, phần lớn trong số họ đều tỏ ra lo ngại trước nguy cơ khủng bố bằng WMD vào nước Mỹ. Giới chuyên gia ước tính hiện thế giới có đủ nguyên liệu để sản xuất 120.000 vũ khí hạt nhân. “Khi việc quản lý vật liệu hạt nhân ở các nước vẫn còn lỏng lẻo, khủng bố hạt nhân vẫn là khả năng đáng sợ” - Zegart nhấn mạnh.
Đánh mất tự do
Sau 10 năm, sự kiện 11-9 xem ra còn ám ảnh nước Mỹ hơn nữa dù nước Mỹ đã chi 400 tỉ USD cho an ninh cũng như 1.300 tỉ USD cho hai cuộc chiến Afghanistan và Iraq, theo nghiên cứu “Chi phí chiến tranh” của Viện nghiên cứu quốc tế Watson thuộc ĐH Brown. 57% người Mỹ trong khảo sát mới đây của Hãng AP/NORC cho biết sự kiện 11-9 vẫn ảnh hưởng đến cuộc sống của họ.
Tỉ lệ này còn cao hơn mức 50% so với kết quả thăm dò cũng của AP/NORC vào năm 2006. Trên tạp chí Forbes, chuyên gia Doug Bandow thuộc Viện Cato, cựu cố vấn đặc biệt của tổng thống Mỹ Ronald Reagan, đã “gọi tên” ảnh hưởng này là “ít tự do” hơn trước. Tổng thống và cảnh sát đã có nhiều quyền lực hơn trong việc xâm nhập đời tư của công dân.
Luật ái quốc tháng 10-2001 đã mở rộng quyền giám sát của các lực lượng thi hành luật pháp Mỹ. An ninh tại các sân bay được thắt chặt tối đa. Ngay sau 11-9, chính quyền Mỹ thực hiện hai chính sách gây tranh cãi là bí mật chở nghi can nước ngoài đến các nhà tù bí mật ở một nước thứ ba để thẩm vấn và giam giữ nghi can khủng bố ở nhà tù vịnh Guantanamo.
Theo khảo sát mới đây của AP, chỉ 23% người Mỹ ủng hộ việc chính quyền nghe lén điện thoại của công dân Mỹ và 33% đồng ý với việc xem trộm thư điện tử. Khoảng 54% khẳng định nếu phải chọn sự tự do và sự an toàn trước nguy cơ tấn công khủng bố, họ sẽ chọn tự do.
“Chúng ta phải nỗ lực hết sức để ngăn chặn một vụ 11-9 mới nhưng vẫn phải tôn trọng quyền riêng tư và tự do cá nhân” - AP dẫn lời lãnh đạo Cơ quan an ninh giao thông John Pistole lưu ý. Nhiều nhà hoạt động vì tự do dân sự cũng lo ngại chính phủ đang nhân danh an ninh để phá hoại nền tảng xã hội Mỹ. “Chúng ta đang trở thành một xã hội giám sát quốc gia” - chuyên gia Hina Shamsi, giám đốc Liên hiệp tự do dân sự Mỹ, nhận định. Trên tạp chí Forbes, chuyên gia Bandow chỉ trích Tổng
thống Obama đã không phục hồi những quyền tự do dân sự vốn bị hạn chế dưới thời cựu tổng thống George Bush. “Nước Mỹ đã thay đổi sau 11-9, nhưng nước Mỹ lại trở nên kém tự tin, ít tự do và an toàn hơn”.
SƠN HÀ

Sep 6, 2011

QUỶ CỐC 5 - Cửu Tuyết Đàm - Quần Hùng Hội Nghị



Cửu Tuyết Đàm  nằm chếch phía tây Long Trấn  khoảng 20 dặm  , nếu đi ngựa sớm lắm cũng phải mất 1 canh giờ  , Cửu Tuyết Đàm  thường ngày chỉ là một chiếc đầm rộng lớn  , lụp sụp nước bên cạnh một khoảng đất bằng phẳng , một vạt rừng thưa chạy dọc lên phía tây  với xa xa là những ngọn đồi mấp mô , quả là nơi lý tưởng để tụ họp.
Một đoàn khoảng  7, 8 người  mặc những chiếc áo dài màu trắng có những đường viền màu vàng thêu hoa hòe hoa sói coi đỏm đáng , đi đầu là một đại gia ốm nhách cao nhòng , tay phe phẩy một chiếc  quạt lông chim chẳng biết chim gì , coi bộ ung dung tự tại , theo sau là toán người mà bây giờ nhìn  kỷ ra thì thấy có  khoảng 3 đạo cô tóc búi dấu trong  chiếc khăn màu trắng  áo cũng thêu hoa văn chỉ vàng  xem ra rất hoa mỹ … đoản người đi đến bãi đất trống thì dừng lại , vị đại gia e hèm một tiếng rồi y cất cái giọng nhẹ nhàng từ tốn  nói :
_  Các đệ tử , Thủy Cung ta đợi ở đây  , các đệ tử tản ra canh phòng cho cẩn thận …
Các đệ tử nam  liền tản ra bốn phía mổi người một góc , 3 đaọ cô còn lại  cũng làm thành hình tam giác  để bảo vệ cho Cung Chủ.
Cung Chủ Mặc Ưng Công  có gương mặt khá đẹp trai , với hàng ria mép  đen tuyền trên cái miệng mỏng hơi rộng tạo cho hắn có vẽ mặt  hơi giảo hoạt , nhưng nhìn chung thì cũng có thể cua được vài cô nếu hắn không đi tu đạo  ( cái này thì người viết không đoan chắc lắm vì Huyền Cơ Thủy Cung của hắn đàn bà con gái cũng không phải là ít  , chẳng biết lửa có gần rơm hay không …)


Có lẻ Thủy Cung đến sớm , vẩn chưa có ai , không biết trong 3 môn phái mà hắn mời có đến kịp hay không , Thủy Cung Chủ  lẩm nhẩm tính toán _ “  Long Trấn Môn ở gần có lẽ sắp đến , còn Thất Hùng của phái Côn Lôn hơi xa có lẽ sẽ trể  một chút , … Minh Đạo Thiền Viện  của Minh Công Viện Chủ Đoàn  Mạo  Siêu có lẽ sẽ trể lắm đây …. Vừa nghĩ Mặc Ưng Công  vừa cúi đầu đi tản bộ , 3 đạo cô cũng giử đội hình di chuyễn theo  , nếu từ trên không trung nhìn xuống ta sẽ thấy những hình người của Thủy Cung đang sắp xếp thành một trận đồ được gọi là Âm Dương  Nhất Điểm Trận  một  trận đồ vừa công vừa thủ với vòng ngoài là tứ trụ ( bốn người bốn góc ) vòng trong là 3 người lập nên tam đỉnh ( ba chân kiềng của chiếc đỉnh ) Nhất điểm chính là Thủy Cung Chủ Càn Khôn Thượng Đạo  Mặc Ưng Công tay đang phe phẩy chiếc quạt lông  , theo như hình đồ ta sẽ thấy  Dương  đang chìm trong Âm  , trận đồ sẽ biến đổi tùy theo trận địa hoặc trận chiến , khi thì Âm  bao bọc Dương  lúc thì ngược lại , bây giờ chắc ta đã hiểu vì sao Huyền Cơ Thủy Cung  tuyển vừa nam vưa nữ làm giáo chúng , đây là một trận đồ hết sức lợi hại vì kết hợp cái mềm dịu của âm công  cũng như cái cương cường của Dương tính vậy .
Chừng một  khắc sau , quả nhiên đoàn người ngựa của Long Trấn Môn cũng trờ tới , Trương Thất Tú dùng bộ pháp Long Môn nhún bay khỏi mình ngựa , y xoay một vòng trông cũng khá đẹp mắt  ( có lẻ vì có các đạo  cô xinh đẹp của Thủy Cung chăng ? ) y nhẹ nhàng đáp xuống  cách Mặc Ưng Công chừng 10 thước , các đệ tử Long Môn cũng lục tục  xuống ngựa .
Trương Thất Tú vòng tay thi lễ với  Mặ Ưng Công  :
_ Tại hạ Trương Thất Tú cung kính  Thủy Cung Bang Chủ !
Tất cả trên dưới 20 môn đệ Long Môn cũng cung tay làm theo Long môn Chủ , xem bộ Mặc Ưng Công có vẽ thỏa mản vì thấy mình được trọng nễ , y từ tốn chắp tay  nói :
_ Bần đạo xin kính chào Long Môn Chủ …
Các đệ tử của y cũng làm theo . sau khi đã chào hỏi nhau rất tương kính , Long Trấn Môn Chủ Long Đầu Đao Trương Thất Tú cất giọng , giọng y làm ra vẽ trầm hùng có cái oai trấn của một đại hiệp ( các đạo cô đang giương mắt nhìn y chớ bộ ! ) :
_ Long Môn tại hạ hôm nay rất vinh hạnh được Huyền Cơ Thủy  Cung  mời phó hội ,  nhớ năm xưa tại hạ theo chân phụ thân cùng quí vị đánh đuổi ma giáo , chút kỷ niệm đó vẩn làm tại hạ nhớ mãi ( đến đây y khẻ liếc mấy đạo cô một cái )
Chút ân tình này đã khiến tại hạ không ngần  ngại khi Qúi Cung Chủ có lời hiệu triệu …
Càn Khôn Thượng Đạo Mặc Ư ng Công nghe đến đây liền lật đật chắp tay nói liền :
_ Không dám , không dám  , Môn Chủ thật quá lời , bổn cung chỉ vì nghe tin Ma Giaó quay đầu lại và đã gây ra oan nghiệt khíên   đệ tử quí Long Môn lâm nạn , nện bần đạo cho rằng đã đến lúc chúng ta cần liên kết ngay  , nhớ năm xưa Thiếu Lâm cùng với Võ Đang , Nga My   , Không Động  lien kết làm thủ lỉnh võ lâm mà vẩn thất bại , Đại cuộc lần này cần phải có sự thay đổi , chắc  Long Môn Chủ cũng đã nghĩ tới ?

Y  vừa nói vừa cung kính chắp tay xá Long Môn Chủ , ánh nhìn của y không ngừng lay động  … vừa lúc  đó  , có tiếng sáo dìu dặt khoan thai cất lên , nghe càng lúc càng tới gần , chẳng mấy chốc một nhóm chừng ba người ăn vận theo kiểu đạo tràng , áo dài trắng  bay phất phới thoắt một cái đã xuất  hiện nơi vạt cỏ , Long Môn Chủ Trương Thất Tú vừa dợm trả lời Thủy Cung Chủ Càn Khôn Thượng Đạo  Mặc Ưng Công  cũng phải bỏ lửng để quay lại nhìn …
Thủy Cung Chủ vừa thấy những người mới đến đã lật đật vòng tay vái chào , miệng nói lớn :
_ Qủa là Minh Đạo Thiền Viện đã đến  ,   bần đạo xin cung thỉnh  Minh Công Viện Chủ giá lâm !
Người thứ 3 đến sau của nhóm 3 người là một lảo nạp lùn tịt , thân hình tròn trịa , lảo ta có một hàm râu trắng khá dài tóc bạc phơ búi cao phía sau ót coi kỳ cục ,  Minh Công Viện  Chủ dùng một cái bút lông to và khá dài làm binh khí , lảo một tay quắp cái bút ra sau lưng , một tay giơ chưởng chắp ra trước ngực  , miệng không ngừng lắp bắp  :
_ Không dám , không dám …
Các bên quần hùng vừa vái chào nhau vừa tung hô ríu rít , ngay lúc đó người ta thấy hai bóng người dùng khinh  công  đang tà tà  đáp xuống , có tiếng kêu lên :
_ Đến rồi , đến rồi  … Thất Hiệp Côn Sơn đến rồi …
Tuy gọi Thất Hiệp nhưng hôm nay  chỉ xuất hiện có hai người , Thủy Cung Chủ có vẽ hơi thất vọng , nhưng lảo trấn tỉnh ngay , Thất Hùng Côn Lôn khá nổi tiếng trên chốn giang hồ , là một võ phái thuộc chính đạo , nổi danh với Nhị thập  Lục Thông Thiên Kỳ Kiếm , hôm nay chắc cũng không ngờ lại phải giao du với một vài anh em võ lâm không lấy gi làm “Chính Đạo” cho lắm chắc cũng hơi e dè cho nên  khi vừa mới đến , người thứ nhất  ăn vận võ phục màu tía với thắt lưng màu nâu đậm  tay y cầm một thanh trường kiếm  đích thị là thanh  Đoạn Hồn Kiếm lùng danh võ lâm và đích thị  y là  Đoạn Hồn Kỳ Kiếm  Lâm Mã Chấn nhị hiệp ,  còn kẻ kia đích thị là Tứ Hiệp  Song Tử Kiếm  Mai Viên Hồng Cô  , liếc nhìn  quần hùng  một cái thật nhanh rồi y hướng vào Thủy Cung Chủ và Minh Công Viện Chủ  nói lớn :
_ Côn Lôn Phái xin hân hạnh kính chào chư vị Môn Chủ  , đoạn y quay sang khẻ cúi mình chào những người còn laị :
_ Bổn phái xin chào chư vị …
Long Đầu Đao Trương Thất Tú cãm thấy bị khi dễ , y rất bực bội , mẹ kiếp , y chửi thề trong bụng : “ chúng mày là cái đám hửu danh vô thực  thôi , năm xưa sư phụ chúng mày là Thông Thiên Địa Tạng  Bành khoái  Khẩu  à mà quên  Bành Khoái Hạc  ( y sửa  lại ) bị Quang Kiếm  Đoạn Hồn Bất Nan Hạp Thiên Ma
Gíao Chủ chém một phát đứt lìa  tay trái phải đem về Côn Lôn cấp cứu  chớ hay ho gì , nghĩ đến đây y thấy phấn chấn trở lại bèn cung tay lẩm nhẩm :
_  Không dám , chào nhị vị đại hiệp ( y lại chửi thề mẹ kiếp , một nam một nữ đi đêm không biết ra làm sao .. ) y quên mất  Côn Lôn nhị hiệp đi phó hội cũng như y  đấy thôi , y nói xong bèn liếc khẻ Mai Viên Hồng Cô  một cái , xem coi có đẹp không , cũng tạm tạm  y kết luận .
Thật ra Song tử Kiếm Mai Viên Hồng Cô  năm nay cũng đã 40 xuân xanh nhưng vẩn rất đẹp , nếu không muốn nói là sắc nước hương trời , nhưng vì Long Môn Chủ nhà ta vì còn hậm hực bởi Nhị Hiệp Đoạn Hồn Kỳ Kiếm  Lâm Mã Chấn lộ vẽ coi thường y khi không chào danh tánh của y khi nảy , nên y hạ bậc dung nhan của Hồng Cô xuống hai ba bậc !
Thủy Cung Chủ Mặc Ư ng Công  nhìn bao quát quần hùng mới đến và y  e  hèm lấy giọng rồi  nói :
_ Huyền Cơ Thủy Cung bổn phái rất lấy làm vui mừng vì các chư  đồng đạo giang hồ đã thương tình không ngại đường xá  xa xôi cách trở  nhận lời mời của bổn cung , đáng lẽ bổn cung phải tiếp đón chư vị anh hùng trọng thể hơn tại một nơi lịch sự trang trọng chứ không như thế này … ( y ngừng một chút nhìn quanh rồi tiếp tục ) nhưng vì đễ  bảo toàn  bí mật đại cuộc bên chúng ta phải gặp gở ở nơi đồng không mông quạnh này , rất mong chư vị thứ lổi , bổn cung hứa sẽ đền đáp lại quí vị vào một dịp khác không xa vậy …
Côn Lôn nhị hiệp và Minh đạo Viện Chủ cũng như Long Trấn Môn  không ngừng khoát tay “không dám không dám …”
Thủy Cung Chủ tằng hắng rồi nói tiếp :
_ Mấy hôm trước đệ tử  của Long Trấn Môn của Môn Chủ  Long Đầu Đao  Trương Thất Tú  đại hiệp đây ( y vừa nói vừa đưa tay giới thiệu  một cách long trọng  về phía Trương Thất Tú , có lẻ y cũng nhận ra điều gì khi nảy rồi ) thọ nạn cùng với bốn huynh đệ của y là Giang Nan Ngũ Hiệp , các huynh đệ  kết nghĩa của y đều thất bại nhanh chóng trước cường địch  và chết mà không kịp phản công … ( nói đến đây lại dừng lại để nhìn xem phản ứng của quần hùng ) y nói tiếp :
 _Riêng Tất Cửu thì bị một trảo  công của nữ ma đầu làm cho câm lặng vỉnh viển  ( quần hùng đều ồ lên kinh ngạc )  thấy mọi người đã  chú ý , Mặc Ưng Công nhỏ giọng lại , nói tiếp “
_ Bần đạo sau khi nghe hung tin , cũng đã có nhờ anh em Hồ Đoản , Cổ Chung Song cùng với Đại Câu Phàm là những thám tử giang hồ chuyên nghiệp dò la tin tức , và tin tức cho thấy tuyệt trảo công giết chết  tứ đại hiệp Giang Nam và làm cho Ngũ Hiệp Tất Cửu bị câm là thần công ma đạo của Thiên Ma Giaó….
Quần hùng rúng động !



Chiến dịch đòi có luật bảo vệ chó ở Thái Lan:

“Tôi không phải đồ nhậu”
TT - Những người yêu chó ở Thái Lan đã tập trung ở công viên Lumpini, Bangkok hôm 3-9 để vận động 50.000 chữ ký nhằm kêu gọi chính phủ đưa ra đạo luật về bảo vệ động vật trước nguy cơ chó đang có nguy cơ bị tận diệt do các vụ bắt trộm tràn lan để bán ra nước ngoài.
Hai chú chó mang bảng hiệu: “Tôi không phải đồ nhậu” trong cuộc vận động chữ ký nhằm bảo vệ động vật hôm 3-9 - Ảnh: Bangkok Post

Trong chiến dịch này, các chú chó đã được đeo các biểu ngữ với dòng chữ “Tôi không phải đồ nhậu”, “Hãy bỏ tù những tên ăn cắp chó”, “Chó là bạn, không phải là thứ để ăn”, “Động vật bị thiệt thòi vì (lỗ hổng trong) luật pháp Thái Lan”, “Không đối xử thô bạo với động vật”...
Nỗi bức xúc này đã dâng trào khi những người dân xã Phang Khon, tỉnh Nakhon Phanom tố cáo với cảnh sát về một nhóm người đi trên những chiếc xe bán tải thường xuyên bắt trộm chó trên đường làng. Lần theo dấu vết, tháng 8-2011 cảnh sát Thái Lan đã bắt được một băng mua bán chó cùng với tang vật là 1.800 chú chó đang được nhốt trên bốn chiếc xe tải ở gần hai huyện Na Thom và Si Songkhram ở tỉnh Nakhon Phanom.
Các chú chó được giải cứu và được đưa đến trung tâm chăm sóc thú vật của tỉnh. Không may sau đó, gần 1.000 con bị chết vì suy dinh dưỡng. Nguyên nhân do trung tâm không thể nấu và cho chó ăn cơm như khi được nuôi ở các gia đình mà là ăn thức ăn dạng viên.
Đến nước này, sự việc đã được dư luận đặc biệt chú ý từ nhiều phía. Những người yêu chó ở Thái đã xuống đường biểu tình, bởi họ đã đóng góp 20,7 triệu baht (tương đương 14,3 tỉ đồng) để giúp trung tâm trên chăm sóc 1.800 chú chó này để “những người bạn tốt” thoát khỏi nguy cơ bị đưa lên bàn nhậu. Sau khi báo chí đưa tin về vụ 1.800 chú chó bị bán và tỉnh Nakhon Phanom đã ban hành lệnh cấm xuất chó sang các nước láng giềng, 500 người Thái không yêu chó và có lợi ích từ việc buôn bán chó trong tỉnh cũng xuống đường phản đối.
Nạn bắt trộm chó đã diễn ra từ lâu ở Thái Lan. Tha Rae nằm ở tỉnh Sakon Nakhon thuộc vùng đông bắc Thái Lan là một địa chỉ chuyên cung cấp chó sống và thịt chó cho nhu cầu trong và ngoài Thái Lan. Những tay lái chó kiêm trộm chó đi lùng sục ở nhiều tỉnh miền bắc và đông bắc Thái Lan để mua hay bắt trộm chó đem về bán ở Tha Rae.
Những tay trộm chó khai họ làm nghề bán chó. Do giá mua chó gần đây tăng lên gấp đôi mà vẫn khó mua nên phải đành đi trộm. Một người từng mua bán chó đề nghị giấu tên cho biết giá chó mua với người dân từ 4-5 USD đã tăng lên 7-8 USD/con. Tại chợ Tha Rae giá được đẩy lên đến 14-17 USD/con do cộng thêm chi phí vận chuyển và trung gian. Và khi được chuyển sang nước khác, giá vọt lên đến 17-30 USD/con.
Ngành chăn nuôi Thái Lan là cơ quan duy nhất có thể sẽ cấp giấy phép buôn bán chó nhưng khẳng định chưa từng có ai xin giấy phép này. Trong khi đó, Cơ quan kiểm soát dịch bệnh lại không coi chó là động vật có thể bán lấy thịt. Nhiều người mua bán chó bị kẹt ở giữa vì không có quy định nào cụ thể về nghề này, do đó họ cho rằng không hề vi phạm luật pháp hiện hành.
Bốn xe chở chó bị tịch thu và bị phạt vì tội buôn bán, vận chuyển động vật bất hợp pháp, đối xử tàn bạo với động vật. Hình phạt cho việc buôn bán động vật bất hợp pháp tối đa là 2 năm tù hoặc phạt tiền đến 1.300 USD.
HỒNG VÂN (Theo Bangkok Post)

Nhức nhối nạn mãi lộ - Trả giá “chung chi”

TT - Sau khi đọc bài "Nhức nhối nạn mãi lộ: ghê hơn cướp cạn" trên Tuổi Trẻ, chiều 5-9, trung tướng Phạm Quý Ngọ - thứ trưởng Bộ Công an - đã chỉ đạo yêu cầu làm rõ, xử lý nghiêm khắc những cán bộ chiến sĩ sai phạm.
Hầu hết các vụ tai nạn giao thông (TNGT) xảy ra gần đây trên tuyến quốc lộ 1A có liên quan đến các lỗi vi phạm không làm chủ tốc độ, lấn trái, vượt nơi cấm vượt... Trong khi đó, một bộ phận CSGT làm nhiệm vụ trên đường khi phát hiện các lỗi vi phạm đã đòi tiền “làm luật”.
Cảnh tài xế chạy vào tấp nập để “làm luật”, trình “giấy” cho chốt CSGT Hà Tĩnh tại gần khu vực đèo Nhô, Kỳ Phương, Kỳ Anh chiều 24-7- Ảnh: H.K. (chụp từ camera)

Sep 5, 2011

Nhức nhối nạn mãi lộ: Ghê hơn cướp cạn!

TT - Cánh tài xế đường dài ai cũng ngán ngại khi nhắc đến một số chốt CSGT ở miền Trung. Ngoài việc “ăn dày” hơn những nơi khác, những chốt CSGT này luôn bị giới tài xế than thở về cách hành xử thiếu thiện cảm với người vi phạm.
Viên CSGT đi xe tuần tra 73B-1627 chốt chặn tại km630 Bố Trạch, Quảng Bình chặn xe 79D11... vi phạm tốc độ, lấn tuyến rồi ra giá 400.000 đồng sẽ bỏ qua lỗi vi phạm (ảnh chụp lúc 15g40 ngày 25-7) - Ảnh: H.K.
20g ngày 31-7, chúng tôi lên chiếc xe chở gỗ đi từ Đắk Lắk ra Hà Nội. Đến km507 quốc lộ 1A, xã Tùng Lâm, Tĩnh Gia, Thanh Hóa gặp xe tuần tra 36B-1237 đang đậu cạnh cây xăng Tùng Lâm. Hai CSGT thay nhau chặn xe hai chiều để “thu phí”. Bên trong mái hiên có một chiếc bàn, ấm trà, một CSGT còn khá trẻ ngồi cạnh cái cặp căng phồng.
Không có 5 “củ”, cầm lại giấy tờ
Vừa giáp mặt tài xế, một CSGT cầm gậy chỉ lên thùng xe hỏi ngay “chở gì?”. Nghe tài xế nói “gỗ mít”, viên CSGT soi đèn pin kiểm tra. Tiếp đó, một người đàn ông luống tuổi  (sau này chúng tôi mới biết tên Nguyễn Văn Đôi) cầm đèn pin leo lên soi rọi kỹ từng hộp gỗ.
Thấy khó “qua ải”, tài xế tên Tình (48 tuổi) kẹp hai “xị” (200.000 đồng) vào sổ đưa cho CSGT tên Hải đang ngồi trong nhà. Anh này mở sổ xem rồi quát: “Mày làm 200 á?”. Đúng lúc đó ông Đôi vào nói: “Gõ chứ mít gì” rồi quay qua tài xế: “Trong tụi mày gọi đây là mít á?”. CSGT Hải lạnh lùng: “Năm củ”. Anh Tình điếng người: “Năm củ là bao nhiêu?”. Giọng Hải rành rọt: “5 triệu ấy, nghe không rõ à?”. Anh Tình than thở: “5 triệu làm gì bọn em có”. Hải hù dọa: “Bây giờ muốn hô 5 hay muốn hô hơn nữa”? Tài xế phân bua: “Ý em muốn sếp bớt tí”. Hải vẫn không tha: “Năm củ là vừa nhất”. Tình mếu máo: “Năm củ thì còn gì tụi em sống, hóa đơn kiểm lâm phạt 20 triệu đồng đây nè”. Hải gằn giọng: “Mày mới chỉ bị hạt kiểm lâm phạt thôi. Mày đã được chi cục phạt chưa? Nếu thích tao đưa mày sang chi cục làm vụ điển hình luôn nhá”.
Tài xế móc hết các túi còn đúng 1,1 triệu đồng. Hải nói: “Thôi được, còn một cách nữa. Đợi tao ăn cơm rồi đưa xe về giao kiểm lâm, coi như hoàn thành nhiệm vụ”.
Anh Tình trở ra xe gom giấy đăng ký xe, bằng lái quay lại chốt CSGT xin “cắm”. Chưa kịp mở miệng, Hải nạt: “Hoàn cảnh cũng đã trình bày rồi, không nói thêm”. Tình nhỏ nhẹ: “Năm chai em chịu, anh cho em gửi lại giấy đăng ký, bằng lái, sáng mai vào sớm chuộc lại đầy đủ”. Hải nói: “Lấy năm chai là quá nhẹ rồi” và hướng dẫn vào gặp ông Đôi. Đôi quay sang Tình: “Cắm là lấy lãi 500.000 đồng/ngày, nhưng ngày mai có chưa?”.
Nói rồi ông Đôi chìa ra một tờ giấy và đọc nội dung vay tiền cho Tình viết. Để tạo lòng tin, Hải cho anh Tình số điện thoại để mỗi lần qua chốt “dễ nói chuyện”. Hải nói: “Ở đây chỉ có mình tao biết thôi, lần sau ra thì cứ làm (luật) bình thường”. Hỏi nếu ca khác thì sao, Hải hạ giọng: “Làm một thôi” (làm 1 triệu thôi). Hỏi trong đội có mấy Hải, anh này nói: “Ba, tao là trẻ nhất”.
21g30, xe chúng tôi tiếp tục đụng chốt CSGT thứ hai của Thanh Hóa đang chặn xe hai chiều tại Hà Trung, Thanh Hóa (còn gọi chốt ngoài). Một viên CSGT không đeo bảng tên đứng cạnh xe tuần tra 36B-1256 giở sổ kiểm tra thấy tờ 100.000 đồng càu nhàu: “Cả xe gỗ làm trăm bạc là cái gì?”. Bực mình vì vừa bị “xắt” quá đau, Tình xổ một tràng: “Anh Hải nhỏ ở đầu trong dặn ra ngoài này làm nhẹ thôi, anh Hải đã lấy năm “củ” rồi”. Tay CSGT trố mắt: “Năm trăm hay năm triệu?”. Tình đáp: “5 triệu, không thiếu một cắc”.
Thấy tay CSGT bán tín bán nghi, Tình nói: “Không tin anh gọi cho Hải đi, số điện thoại tứ quý tám đó”. Tay CSGT móc điện thoại gọi: “Mi hốt hết trong đó, để anh em tao kiếm tí chứ mi. Xe gỗ này mày mới làm 5 triệu chứ gì. M... mi, hắn làm bao nhiêu thì hắn làm chứ mi nói hắn ra đây không phải làm, cái loại mi... Bố tiên sư”. Chửi xong, CSGT miễn cưỡng lấy tờ 100.000 rồi cho đi.
“Hãy đợi đấy!”
Sau khi bỏ hàng xuống làng mộc Đông Anh (Hà Nội), chiều 1-8 tài xế Tình gọi điện cho Hải báo “hôm qua nợ tiền “làm luật”, phải cắm lại giấy tờ, hôm nay vào chuộc lại”. Hải nói: “Hôm nay nghỉ ca rồi, cứ gặp cái ông hôm qua ấy”. Tài xế cù nhầy: “Anh có bớt cho em chút xíu không?”, Hải nói: “Sao hôm qua không nói luôn đi để hôm nay lằng nhà lằng nhằng, cả tổ hôm qua đó, để hôm sau gặp nói chuyện sau”.
21g ngày 1-8, chúng tôi cùng Tình trở lại địa điểm hôm trước. Vẫn chiếc xe tuần tra 36B 1237 đậu sát hông nhà, ngoài đường hai CSGT đang chặn xe, bên trong một CSGT ngồi ở bàn. Thấy tài xế Tình và lơ xe xăm xăm bước vào nhà, một CSGT chặn lại: “Vào đây làm gì?”. Tình nói sự tình, một viên CSGT ra vẻ thông cảm: “Gì mà 5 triệu dữ vậy, xe gỗ qua đây làm 4-5 lít (400.000-500.000 đồng) chứ mấy”.
10 phút sau ông Đôi đội mũ cối đi ra. Anh Tình nhăn nhó: “Anh gọi điện cho Hải bớt chút đỉnh chứ lấy 5,5 triệu nhiều quá”. Đôi lầm bầm: “Tôi biết gì mà bớt”. Tình vặn: “Anh có quyền gì mà hôm qua anh leo lên xe tôi kiểm tra?”. Ông Đôi không vừa: “Tụi mày đừng giở trò nha. Tao soi (gỗ trên xe) mày làm gì được tao. Mày thích giở trò không? Tao đập mày ngay bây giờ. Hôm qua mày đồng ý chung cho thằng nào mà bây giờ trách tao?”. Thấy yếu thế, anh Tình móc túi đếm đủ 5,5 triệu đồng đưa cho ông Đôi và đòi lại giấy chế chấp.
Ông Đôi lầm bầm: “Xong rồi thì xé”. Tình quyết tâm: “Không có giấy là không đi”. Lúc này ông Đôi không còn giữ được bình tĩnh: “Mày thích không, tao đánh chết mẹ mày nhá”. Tình nhảy loi choi ra đường, miệng la lớn: “Trời ơi, làm gì mà một ngày lấy lãi tới 500.000 đồng”. Ông Đôi hung tợn: “ĐM, tao đập một cái nát mặt mày bây giờ, cái loại chó nhà mày”. Vừa dứt câu, ông Đôi nhào đến đánh vào lưng, đầu, giật rách áo anh Tình. Nhóm CSGT bình thản đứng nhìn chẳng có động thái gì.
Lên xe, Tình gọi điện méc Hải: “Ông Đôi vừa lấy tiền vừa đánh tụi tui nè”. Hải nói: “Tao đã nói mày rồi, mày còn đi, còn làm ăn, mày tự giác chứ nói gì”. Tình nói: “Tự giác cái gì, ông đòi tôi 5 triệu, tôi hết tiền phải cầm lại giấy tờ, thêm 500.000 đồng lãi nữa”. Hải cự lại: “Mẹ mày. Mày tự nguyện mà còn nói”. Tình nổi nóng: “Ông đòi tôi năm củ, bắt tôi phải thế chấp giấy tờ 5 triệu thành 5,5 triệu mà tự nguyện cái gì”. Hải gằn giọng: “Mày hãy đợi đấy!” rồi tắt máy.
“Không làm một chai ba là chết mi”
Sau chuyến đi “để đời” trên, chúng tôi nhiều lần trở lại Thanh Hóa trên nhiều chuyến xe khác nhau. Đúng như phản ảnh của tài xế, hầu hết các chốt CSGT ở Thanh Hóa đều “ăn dày” hơn các nơi khác. Đặc biệt, cung cách hành xử của CSGT với tài xế cũng không giống ai.
0g ngày 3-8, chúng tôi lên chiếc xe chở sắt cồng kềnh, quá tải từ Hà Nội vào TP.HCM. Đến km305 Hà Trung, Thanh Hóa, xe chúng tôi gặp lại chốt CSGT đi xe tuần tra 36B-1256. Mở sổ thấy tờ 50.000 đồng tài xế đưa, tay CSGT (không đeo bảng tên) lạnh lùng: “Không nói nhiều, làm đủ rồi đi, còn không thì đứng đó”.
Tiếp đó, 16g ngày 11-8, chúng tôi theo xe chở gỗ từ Tây nguyên đến Bình Định, ra Hà Nội. Tại km380, quốc lộ 1A, Trường Lâm, Tĩnh Gia, xe chúng tôi bị chốt CSGT thổi vào. CSGT tên Nguyễn Như Sáng đứng cạnh xe tuần tra 36B-1237 hỏi: “Chở gì đây?”. Tài xế đáp: “Gỗ chiêu liêu”. Ông Sáng ra giá: “1,2 triệu”. Tài xế xin bớt mấy đồng ăn cơm, ông Sáng: “Tao tát cho cái bây giờ, đúng 1,2 triệu chứ không bớt được đâu”. Kỳ kèo mãi, ông Sáng mới chịu “cho 100 ăn sáng”. Xong tài xế hỏi: “Chuyến sau có lô gõ làm luật bao nhiêu?’’. Ông Sáng: “Đúng 1,2 triệu, như chiêu liêu”.
Do bị kiểm lâm Thanh Hóa giữ xe gần một ngày, đến 17g20 ngày 12-8 xe chúng tôi đến địa phận Đại Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa (chốt đầu ngoài). Đến km305, xe chúng tôi bị chốt CSGT đi xe tuần tra 36B-1256 chặn lại. Nghe tài xế nói “gỗ chiêu liêu”, CSGT tên Trần Nhật Quỳnh mở sổ thấy 200.000 đồng nói: “Chiêu liêu mà làm như thế này?”. Tài xế than đầu trong đã chung 1,3 triệu đồng rồi, ra đây 200 là được. Ông Quỳnh tức giận: “Đừng có phét. Lần sau gặp tao ở đầu trong mi không làm 1 chai 3 là chết mi”.
Trước đó lúc 22g45 ngày 29-7, chúng tôi theo xe chở trái cây từ miền Trung ra Hà Nội. Đến chốt CSGT tại Tùng Lâm (xe tuần tra 36B-1237), xe chúng tôi bị thổi vào cùng bốn chiếc xe tải khác. Đón tờ giấy từ tay tài xế đưa có kẹp tờ 50.000 đồng, CSGT không đeo bảng tên vặn: “Chưa chở trái cây bao giờ hả?”. Tài xế lí nhí: “Làm bao nhiêu vậy sếp?”. CSGT ngắn gọn: “Một lô”. Tài xế hỏi lại: “Một lô là bao nhiêu vậy sếp?”, CSGT quát: “Làm một trăm”. Những chiếc xe khác bị thổi vào cũng cùng chung số phận...
HOÀNG KHƯƠNG







 

Sep 4, 2011

Giết người tàn bạo - Bắt nóng thủ phạm !


Bắt nóng nghi phạm giết hai mẹ con
TTO - Trưa 30-8, hàng trăm người dân hiếu kỳ đã vây quanh điểm mua bán bao bì giấy trên đường ĐT743 thuộc khu phố Bình Đáng, phường Bình Hòa, thị xã Thuận An (Bình Dương) khi hay tin chị Lê Thị Lan (25 tuổi) cùng đứa con gái nhỏ chưa đầy 2 tuổi bị giết chết.
Tại hiện trường, nơi phòng ngủ của chị Lan, cơ quan công an ghi nhận còn vương vãi nhiều vết máu loang lổ.
Ông Lê Đăng Chư (cha chồng chị Lan), thất thần kể: Khoảng 9g sáng cùng ngày, ông Chư và chồng chị Lan là anh Lê Đăng Du, đi công chuyện về thì thấy cửa nhà vẫn mở nhưng không có người. Anh Du đứng bên ngoài gọi vợ “Lan ơi, Lan ơi…”, gọi mãi vẫn không thấy chị Lan lên tiếng.
Ngay lúc này, một thanh niên từ trong nhà vùng chạy ra liền bị anh Du túm lấy. Anh Du hỏi: “Mày vào nhà tao làm gì”, liền bị người này chống trả rồi vùng chạy.
Ngay lúc đó, ông Chư xông vào phụ giúp con trai bắt thanh niên này rồi điện thoại cho Công an phường Bình Hòa trợ giúp.
     Nghi can Nguyễn Văn Quân tại trụ sở công an - Ảnh: Nam Du

Khi anh Du vào nhà thì bàng hoàng khi thấy vợ và con gái bị giết chết, người đầm đìa máu. Con gái anh Du đã tắt thở còn vợ anh bị kẻ thủ ác dùng vật cứng đập vào đầu làm đầu biến dạng đang thoi thóp thở và chết ngay sau khi chuyển đến bệnh viện cấp cứu.
Nghi phạm giết người bị bắt giữ được xác định là Nguyễn Văn Quân (29 tuổi, quê Kiên Giang).
Điều tra ban đầu cho thấy Quân trước đây từng có thời gian làm việc cho gia đình anh Du. Còn động cơ vì sao tên Quân ra tay sát hại chị Lan và con gái của chị đang được Công an thị xã Thuận An điều tra làm rõ.
NAM DU

Sep 3, 2011

Qủy Cốc 4 - Huyền Cơ Thủy Cung

4 . QUỶ CỐC  -  HUYỀN CƠ THỦY CUNG ( Hoang Đàng Tiên Sinh  )         

Trời chiều một lần nửa lại xuống nhanh, cảnh chiều quê im vắng , những tiếng kêu của bầy chim gọi đàn về tổ vang vọng giửa thinh không , Hồ Đoản không còn hỏi thăm điều gì nửa , y chắp  tay vái Đại  Bất  Tri Liễu Trường Giang rồi  quay gót ,  Đại Câu Phàm nặng nề vác cặp chùy , y khẽ nghiêng mình chào Đại Bất Tri cùng với Cổ Chung Song quay gót ra cổng , tiếng ngựa hí rền vang trong chiều dường như làm không gian ảm đạm thêm lên…

Liễu Trường Giang vẩn đứng bất động , hình như lảo đang suy tư về một điều gì  , những thông tin lảo đưa ra để lấy bức tranh lụa   Hắc Thố Hí Bạch Ngọc chưa phải là những điều ghê gớm nhất …

Lại nói về Khúc Chương Lâm và Bất Yến dường như bất động từ nảy giờ khi nghe lóm câu chuyện của Liễu Trường Giang về Thiên Ma Giáo mà giờ đây họ mới  biết , câu chuyện chiếc đủa dùng làm binh khí của lảo tổ sư Bất Y Nặc  quả là một bất ngờ , Bất Yến nhủ thầm khi về lại Thiên Ma Lảnh nàng sẽ hỏi Bá Phụ nàng  tức Thiên Ma Giáo Chủ  hiện giờ là Vô Ảnh Âm Hồn Bật Y Lạp Na ...
Đợi đến khi Liễu Trường Giang quay vào nhà , Khúc Chương Lâm và Bất Yến  cũng nhẹ nhàng khinh công bay vút ra khỏi Liễu Gia … cả hai không ai bảo ai chỉ cắm cuí chạy thật nhanh , Bất Yến dùng cách không nhập âm hỏi Khúc Chương Lâm
_ Ta đi đâu ?
_ Tạm thời ta tìm chổ qua đêm nay , rồi sẽ tìm cách tiếp cận Đại Bất Tri Liễu Trường Giang đễ hỏi về Bất Chấn Nạp  lảo sư …Khúc Chương Lâm đáp.
Bất Yến lộ vẽ không đồng ý , nàng nói :
_ Nếu ta không giấu được thân phận thì không nên gặp lào , vì lảo có thể nhận ra đặc điểm của Thiên Ma Giaó  nơi chúng ta .
Trầm ngâm một chút , Bất Yến nói thêm :
_Với lại còn bọn Hồ Đoản , bọn chúng sẽ tiếp tục làm gì sau khi đã biết những thông tin mà Liễu Trường Giang đã tiết lộ cho bọn chúng  ,  chúng sẽ trả thù cho Giang Nam Ngũ Quaí hay còn làm gì khác nửa …
Khúc Chương Lâm suy nghĩ một lát   rồi chàng đáp :
_ Có lẽ ta nên tiếp tục theo bọn chúng đễ biết nơi chốn và ý đồ của bọn Huyền Cơ Thủy Cung , không chừng qua đó có thể dò la tung tích của Trấn Môn lảo sư .Bất Yến tỏ vẽ đồng tình , cã hai vút bay về phía bọn Hồ Đoản đang nhắm đến…

Cái trấn nhỏ nơi có cái tửu lầu Nguyệt  Phong , đang chìm vào bóng đêm với những tiếng cười ngã ngớn của những cô em má đỏ môi hồng và ở đây buổi chiều thì quanh năm không phải mùa đông , vì người ta thường nóng lên với trùng trùng lu hủ chén , điệp điệp phấn son thơm phức  say đắm lòng các đại ca , đại hiệp đang bôn tẩu giang hồ một hôm dừng gót phiêu du uống vài lu rượu ôm vài em mà ca bài “ tẩu tẩu vi hành , Giang hồ mộng điệp , một khắc năm canh  , Chim bằng gảy cánh ….”

Bây giờ lại nói về chuyện của Ngũ Hiệp Giang Nam , từ sau khi gặp đại nạn , Long trấn Môn mà đứng đầu là môn chủ  Long Đầu Đao Trương Thất  Tú rất căm giận vì đồ đệ của mình bổng dưng bị đại địch làm cho câm lặng không nói nên lời nào , Trương gia rất oán hận trong lòng , sục sôi ý chí báo thù , bốn huynh đệ của Tất Cửu thì đã an giấc ngìn thu mà tung tích đại địch để lại là chiếc áo của Dương Nhất Bái thì bọn Hồ Đoản mươn đến nay chưa trả , Trương Thất Tú rất bực mình , mới đây vợ của Nhất Bái  là Quaí Diện Hồng Cô Vi Thúy Oanh
Đã đến tìm lảo để hỏi cho ra tung tích của kẻ đã thủ ác với chồng của mụ , đó là chưa kể nhiều em ma nữ chốn giang hồ , ngày thường gian díu với hắn cũng tạt ngang hỏi thăm làm Trương Thất Tú thêm bực bôi , có lẻ do Tất Cửu thì không bao nhiêu nhưng sỹ diện võ lâm thì nhiều , nhất là cái thằng cha Dương Nhất Bái nhiều em út kia làm hắn nhớ đến cái gương mặt trèn trẹt với cái lổ mủi vừa to vừa hỉnh của hắn làm mấy em chạy dài ,  kể cả mấy em trong hồng lâu tửu điếm …
Đang ngồi u buồn ngó quanh quất mấy cái lu hủ men xanh ngọc vẽ các hiệp lữ đang múa đại đao ( những lu hủ này là do bọn đệ tử ngoại môn của hắn đem biếu nhân ngày sinh nhật của môn chủ , bọn chúng biết môn chủ rất tự hào về bộ đao – kiếm pháp Long Bảo Thập Nhị Chiêu cũa mình nên đã vẽ vào đấy hình ảnh Trương lảo gia đang ra oai với những chiêu thức của hắn ) nhìn những hình ảnh đó lòng của Trương Môn  Chủ càng thêm ấm ức , mong ngày diện kiến kẻ thù cho bọn ấy biết thế nào “Long đầu trảm”  Long giáng đả sơn “ Long tiềm thuốc bắc  à mà quên “Long tàng Bắc hải” , nói chung là nhiều Long lắm !

Bổng có tiếng cồng trầm đục vang vọng vào sân , quái ! lại gì nửa đây , Trương Thất Tú tự nhủ , hắn ngoảnh lại nhìn ra phía ngoài , một tên gia đinh chạy vào tay cầm một phong thư , y kính cẩn đưa bằng hai tay cho Trương Thất Tú , hắn đở lấy , khẻ liếc qua hắn thấy chỉ một chữ Huyền , vậy là có tin tức rồi , Trương Thất Tú biết bọn Hồ Đoản đang thực hiện dịch vụ cho Huyền  Cơ Thuỷ Cung , hắn quay  sang hỏi tên đệ tử :
_ Người đưa thư còn ở đây không ?
_ Dạ không ạ , hắn nói phải đi ngay , không chào Môn chủ được ạ . tên đệ tử trả lời.
Trương Môn Chủ quay bước vào nhà trong , hắn ngồi xuốngmột cái đôn , chậm rải mở thư ra đọc :
_ “ Kính Trương huynh , kể từ dạo ấy , bần đạo đã không gặp Trương Môn Chủ nhưng trong lòng vẩn còn bừng bừng cái hỏa khí như nắng hạ ( Trương Thất Tú chửi thề mẹ kiếp , cái thằng cha này dài dòng quá , chắc ở với mấy em lâu qúa , bị nhiểm ! ) của những ngày chúng ta kết hợp truy đuổi quái ma đến Thiên sơn , nay bổn cung nghe đồn có bọn ma đầu đã lưu huyết qúi đệ tử của Long Trấn Môn , trong lòng rất lấy làm căm giận , nhân có bọn Hồ Đoản , Cổ Chung Song và Đại Câu Phàm là thân hửu lâu năm của bổn cung (!) Trương Thất Tú đọc đến đây thì lẩm nhẩm : “ mẹ kiếp cái tụi giang hồ thám tử chuyên chọc gậy bánh xe này mà gọi là thân hửu ! … “ Trương Thất Tú đọc tiếp : “ tiếp sức nên đã có chút ít manh mối , nay bần đạo muốn gặp Môn Chủ để hội nghị bàn cách truy tìm lũ ma này , nếu Môn Chủ đồng ý thì ba ngày nửa tại Cửu Tuyết  Đàm  xế 20 dặm về phía nam   Long Trấn  Môn chúng ta sẽ phó hội cùng với một số hào kiệt năm xưa … Mong Môn Chủ thuận ý  . Kính thư Huyền Cơ Thủy Cung Chủ  Càn Khôn Thượng Đạo Mặc Ưng Công cẩn ký.
Vùa coi xong  Trương Thất Tú lên tiếng thóa mạ :
_ Mẹ kiếp cái lảo ma đạo này , muốn dây máu ăn phần thì nói mẹ nó ra , làm bộ hoài !  đến đây thì người viết xin lổi quí độc giả bỏ qua cho cái tật lổ mảng của Long Trấn   Môn Chủ vậy .

Hai ngày sau đó , Long Trấn Môn rộn rịp hẳn lên , các đệ tử của Long Môn tập trung sửa sang nhà cửa , làm lại cửa nẻo , thay các ổ khóa , cắt đặt canh gác nghiêm ngặt , các  đệ tử ngoại môn cũng tề tựu về , các binh khí được đem ra lau chùi sáng bóng , tại sao vậy cà ?  Long Trấn Môn gặp  đại cường địch hay chuẩn bị chiến tranh với ai nhỉ ?

Năm  xưa  , nói là năm xưa nhưng cũng đã 40 năm có lẻ rồi , cái thũa ban đầu không hề có cái gì lưu luyến ấy là lúc giang hồ võ lâm đang sôi sục đại cuộc “ Thượng đạo diệt ma “ do Tâm Không Đại Sư cũa Thiếu Lâm Tự cùng với Thiền Đức Chân Nhân của Không Động lại thêm có  Vô  Cực Đạo Lã Thị Sư Thái của Nga My chủ xướng cùng với nhiều môn phái  nhỏ khác như Huyền Cơ Thủy Cung , Long Trấn Môn , Thanh Thành , thậm chí những môn hộ xa xôi như Tuyệt Hồn Cốc  nơi ngoại Mông cùng với   Âm Dương Cửu Đàm  tại Băng  Đảo ….
Bây giờ chúng ta quay trở lại với  Long Trấn Môn và Huyền Cơ Thủy Cung , Long Trấn Môn  khởi thủy là một võ đường nhỏ do Long Đao Trương Thất  Truyền lập ra , trải qua nhiều năm gầy dựng , Long Trấn Môn cũng khá thành danh trên giang hồ   , bên ngoài thì lập môn  truyền võ nghệ , nhưng thực ra thì Long Trấn Môn  làm chuyện bảo tiêu ,  làm dịch vụ đao kiếm những chuyện mà giang hồ thường cho là hắc đạo … Trương Thất Tú là con trai độc nhất của Trương Thất Truyền  với một  hành cung  nử mà người ta không biết tên chỉ gọi là Xủ Đạo Cô  ( bởi vậy Trương Thất Tú không lấy gì làm đẹp trai lắm ! ) trương Thất Tú đến nay ngoài bốn mươi mà chưa có gia thất , không ai hiểu  tại sao  , Trương Thất Tú thường giao du với bọn ma đạo trên giang hồ tuy nhiên tại trấn này thì Long Trấn Môn vẩn giử không để điều gì ảnh hưởng đến dân chúng …

Huyền Cơ Thủy Cung  tọa lạc tại Bích Đầm   một nơi nhiều sông súôi  , Huyền Cơ Thủy Cung do Dương Nhất Chỉ Tôn Đào năm xưa vì té xuống Lưu Gia Tuyền một ngọn thác trong Bích  Đầm nên  tình cờ nhặt được  Dương Nhất Chỉ bí kíp  không biết của ai  , đem luyện thành Dương Nhất chỉ Huyền Công , Thần công trấn Môn cũa Huyền Cơ Thủy Cung về sau này …
Đến đời Cung chủ thứ hai là Nhất Thủ Thần Chỉ  Dư Đắc Chí một hôm rảnh rổi ngồi chơi nơi linh đài trước cửa Thủy Cung và tọc mạch xem xét cuốn Bí Kíp trấn môn thì y  phát hiện ra một phụ lục giấu sau bìa sách trong đó ghi vỏn vẹn hai câu : “ Dương Nhất Chỉ Công , Hùng oai thiên hạ  , Âm Hàn Băng Chưởng Danh trấn võ lâm “  theo câu chữ viết như trên thì ngoài cuốn Dương Nhất Chỉ bí kíp phài còn một quyển về Âm Hàn Băng Chưởng  mà chắc chắn phải là quỉ khốc thần sầu , kể từ đó Dư Đắc Chí chuyên tâm tìm kiếm cuốn võ công đó vì y cho rằng nếu Huyền Cơ Thủy Cung có cả hai quyển như đã nói thì chắc chắn sẽ xưng đế trên chốn giang hồ , và lúc ấy  y sẽ bắt Thiếu Lâm , Không Động , Nga My  …. Phải quì xuống trước Huyền Cơ Thủy Cung Chủ Nhất Thủ Thần Chỉ Dư Đắc Chí …

tuy nhiên suốt cuộc đời của lảo vẩn không thấy tăm hơi , lảo lật tung hết mọi ngóc ngách  trong Cung , cung giáo chúng  không hiểu Giáo Chủ của mình có mát dây hay không khi tối ngày cứ quanh quẩn , ngó tới ngó lui hết trong cung rồi đến ngoài cung … than ôi cả đời của Nhất  Thủ Thần Chỉ Dư Đắc Chí đã hoang phí vì cái sự tìm kiếm đó , mà khổ nổi y lại không dám nói ra với ai , nói ra lở nó phổng tay trên thì công cốc à , chán chê  rồi y lại dò tìm trong Dương Nhất Chỉ bí kíp , dĩ nhiên là chẳng được gì , thế là một hôm y nổi khùng vung tay đánh một chưởng trong Dương Nhất  chỉ vào một hang động , hang động đổ sụp hiện ra một lổ sâu hun hút , thế là Cung Chủ nhà ta mừng húm chắc “nó “ ở trong này , lảo phi than xuống … từ đó không ai biết là Nhất  Thủ Thần Chỉ có trở lên hay không   , hay là lảo đã vớ được Âm Hàn Băng Chưởng  bí kíp rồi lẩn đi đễ luyện công cũng không chừng ? hay là lảo chết mất ở dưới đó  , giáo chúng của lảo đa phần là đàn bà con gái  , nhát gan nên cũng vài cô nương lớn tuổi thương tình Cung Gíao Chủ phi thân xuống  rồi không thấy lên , có lẻ đã cùng Giaó chủ ở lại vui vầy  à mà không luyện công cũng nên !
Lâu quá không thấy Nhất Thủ Thần Chỉ  trở lại , Cung Gíao chúng suy tôn  Càn Khôn Thượng Đạo Mặc Ưng Công  lên thay , tới đây chúng ta tạm ngừng nói về Huyền Cơ Thủy Cung  , nhửng hồi sau sẽ biết thâh thế sự nghiệp của Mặc Ưng Công vậy…
  
Lại  nói về Long Trấn Môn ngày phó hội đã điểm  , tờ mờ sáng Long Môn Chủ đã thức dậy , tối hôm qua y đã không nhậu như thường  lệ , Môn Chủ nhà ta đi ngủ sớm , hôm nay Long Môn chộn rộn khác thường , Trương Thất Tú bước ra đại sảnh , y thét gọi nha đinh  inh ỏi , tối nay trương Thất Tú sẽ đi cùng với 20 cao thủ của Long Trấn Môn , y ngồi thừ trên cẩm đôn , y đang suy nghỉ về vai trò của Long Trấn Môn  trong cuộc tranh đấu sắp đến , y nhớ lại năm xưa y theo cha là Trương Thất Truyền  truy sát bọn Thiên Ma Giáo  trên Thiên Sơn phải nói là bọn ma đạo này võ công rất thâm hậu  , quần hùng chết vô số kể , bọn Thiên Ma Giáo cũng thiệt hại nặng nề  , tuy nhiên mục tiêu cuối cùng là trừ khử tận gốc  Thiên Ma Gíao   không thành vì môn chúng và đệ tử các phái bỏ mạng nhiều khiến những kẻ còn lại nhụt chí và bỏ chạy  khi Quang Kiếm Đoạn Hồn Bất Nan Hạp  dùng binh khí bí hiểm của lảo  giết chết nhiều cao thủ giang hồ …

Bây giờ cuộc mưa máu của Long Trấn Môn sẽ do y trực tiếp  chủ trì , y không sợ nhưng y băn khoăn liệu Long Trấn Môn còn tồn tại sau cuộc tranh hùng này không ? Cuộc chiến năm xưa  đễ lại nhiều di hại cho các môn phái , Thiên Ma Gíao thì rút sâu vào Thiên Sơn , địa thế vô cùng hiểm trở  khiến ngay cả các danh thủ của  Không Động , Thiếu Lâm cũng phải bỏ cuộc  , hôm nay y biết chắc rằng thông tin về bọn Thiên Ma Giáo  đã có , y phác thảo trong đầu cái kế họach của riêng mình …

Ngày thứ ba , trời dần sụp tối , Long Trấn Môn đèn đuốc sáng choang , môn đệ cắp binh khí đi đi lại lại như  chiến tranh cận kề . Long Môn Chủ cùng bọn đại đệ tử đang ăn uống , bọn chúng nốc rượu ừng ực  , la hét như sấm dậy , tất cả bọn chúng biết đêm nay chưa phải là chiến tranh , chỉ hội họp thôi mà , chỉ là do Long Môn Chủ của chúng tánh cẩn thận kỷ lưởng mà thôi , có tên còn nói thầm :
_ Môn Chủ  xuất trận lần đầu sau nhiều năm chỉ đâm chém qua quýt thôi mà …
Trong cái chộn rộn của đêm nay người ta còn thấy Ngũ Quaí Giang Nam  được người nhà dìu đến , y ngồi ăn uống ngấu nghiến và ú ớ  trả lời khi có người hỏi thăm , dĩ nhiên là chẳng ai hiểu tường tận y nói gì , trong lòng y cũng cảm thấy vui vì y cho rằng bọn người ngồi đây đang chuẩn bị trả thù cho y , “ hy sinh “ vì y , Tất Cửu cũng nhớ đến các huynh đệ kết nghĩa với hắn , nhớ Dương Nhất Bái hay vái người một cái rồi vung đao chém liền , nhớ đến các huynh đệ cùng y rong ruổi giang hồ , chọc gái , mải lộ , đánh nhau , nói chung là làm nhiều việc cùng nhau rất là thân thiết …

Đến giờ !  một môn chúng có giọng tốt nhất Long Trấn Môn  chuyên báo canh giờ cho toàn thể Long Môn đã hét lên , mọi người ngẩn ra một chút xíu  , các cao thủ của Long Môn lụ ctu5c đứng dậy , Long Trấn Môn Chủ Long Đầu Đao Trương Nhất Tú đứng phắt dậy , y nói to , có lẽ để động viên môn chúng lấy khí thế giương oai trước các  phái khác  :
_ Anh em  ! hôm nay ta phó hội thượng đạo diệt ma , phải làm cho quần hùng kiêng nể chúng ta , không bàn lui , không thoái thác , Long Trấn Môn tuy nhỏ nhưng anh dũng kiên cường không nhỏ  , theo ta !
Trương Thất Tú  khoát tay rồi đi ra trước , đám đệ tử hăng hái đi theo , khí thế trông như xuất quân đánh giặc , thật là hào hùng lắm lắm !


Sep 2, 2011

Đua xe kinh hoàng tại VŨNG TÀU 01/09/2011

Vũng Tàu tạm giữ gần 350 xe máy vi phạm dịp lễ
TTO - Tối 1-9 đến rạng sáng 2-9, hàng chục ngàn xe máy từ các tỉnh Đồng Nai, Bình Dương, Bình Phước, TP.HCM… đã đổ về Vũng Tàu.

Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ, bắt đầu từ chập tối 1-9, xe máy đã đổ về Vũng Tàu đi hết chiều dài gần 10 km của đường 3-2. Cứ như vậy đến rạng sáng 2-9, lượng xe mới giảm dần. Lượng xe máy về Vũng Tàu chủ yếu tập trung hai bên đường Thùy Vân - Quang Trung, đông nhất ở dốc Nghinh Phong và công viên Bãi Trước.
Để giữ gìn trật tự giao thông và chống chạy xe lạng lách, rú ga, đua xe, công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu đã huy động lực lượng của cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động, cảnh sát trật tự và các lực lượng khác tổ chức chốt chặn, tuần tra tại các điểm nóng trên đường 3-2 và đường Thùy Vân.
Theo ghi nhận của Tuổi Trẻ, tuy lượng xe máy đông nhưng chưa xảy ra sự cố lớn như đua xe, tai nạn chết người. Tuy vậy, trên đường 3-2 cũng có một số quái xế đã dùng xe “độ” chạy lạng lách, rú ga vượt qua cả chốt chặn của lực lượng chức năng như thách thức. Và đã có hiện tượng xe “độ” tụ tập trên đường 3-2 nhưng đã bị Công an Vũng Tàu bắt gọn khi chưa kịp “biểu diễn”.
Cụ thể, vào khoảng 20g30 ngày 1-9, cảnh sát giao thông Vũng Tàu phát hiện 20 chiếc xe đã thay đổi hình dạng: gắn bánh nhỏ, pô tăng tốc, tháo hết đồ nhựa tụ tập bên lề đường 3-2. Khi thấy công an đến, các quái xế này đã chạy xe vào bãi đất trống, lao xuống hồ hoặc giấu trong bụi cây. Công an đã thu được hơn 10 chiếc, đều không có người đến nhận. 
Tính đến sáng sớm 2-9, các lực lượng chức năng Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu đã tạm giữ hàng trăm xe máy vi phạm như: chạy lạng lách, đánh võng, xe thay đổi hình dáng, đặc tính kỹ thuật, không đội nón bảo hiểm…
Sáng 2-9, Đại úy Đinh Văn Toản - Đội phó Đội Cảnh sát giao thông Công an TP Vũng Tàu - cho biết từ đêm 1-9 đến 6g ngày 2-9, cơ quan này đã tạm giữ 250 xe máy vi phạm; Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũng đã thu giữ gần 100 xe máy vi phạm trong thời gian trên.
ĐÔNG HÀ

Sep 1, 2011

HOA LINH LAN khoe sắc thắm .



Sự tích Hoa Linh Lan

Thời xa xa có một chàng Gù bất hạnh, sống đơn độc, không biết cha mẹ mình là ai, anh em thân thuộc cũng không có, chẳng ai coi chàng là bạn. Ðối với tình yêu, chàng chỉ biết qua sách vở. Chàng mang máng hiểu rằng tình yêu cũng giống như một hơi thở nhẹ luôn ve vuốt trái tim, hoặc như ngọn lửa thiêu cháy nó, rằng tình yêu có thể nâng con người lên chín tầng mây, và cũng có thể quăng họ xuống địa ngục.

Chàng Gù còn tin ràng dù là hơi thở nhẹ hay sức nóng của lửa cũng không thể làm lay chuyển được con tim đau đớn đang đập loạn lên của chàng.

Ai có thể đem lòng yêu một con người như vậy, một khi trên đời này còn có biết bao chàng trai tuấn tú và khôn ngoan khác? Vả lại, làm sao chàng có thể yêu được một người khác giới khi chàng mang trái tim như vậy trong lồng ngực? Không, trái tim chàng chỉ biết căm ghét, đố kỵ; đôi môi chàng chỉ quen mấp máy một số từ thô thiển; cặp mắt ti hí của chàng không nhìn rõ được, dù là một tia nắng dịu dàng hay một ánh trăng mỏng mảnh; đôi mắt ấy lúc nào cũng chỉ nhìn xuống và chỉ thấy toàn những thứ thối tha, nhơ nhuốc; cái mũi nhọn hoắt của chàng không thể phân biệt được những điều kỳ diệu trong hương thơm của các loài hoa, mà chỉ biết đánh hơi được mùi hôi thối của xác súc vật và lá cây rữa nát.
Chàng bị người đời xem thờng và xa lánh.

Thế rồi một hôm, thật tình cờ, chàng nhìn thấy công chúa Rôda đang dạo chơi trên công viên.

Mọi người dừng lại, ngã mũ chào nàng, chỉ có chàng là cứ lóng nga lóng ngóng, cặp mắt hấp háy, không sao hiểu được trên đời này lại có thể có một người đẹp nhường kia. Cặp má hồng, đôi mắt nâu, đôi môi đỏ thắm cùng với tấm thân tròn lẳn tràn đầy sức sống của nàng, khiến những ai được gặp nàng cũng đều cảm thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm. Nhiều cụ già đã vượt qua những chặng đường xa lắc, lắm chông gai để mong được gặp nàng, dù chỉ là một lần, và lúc ra về thấy đời như trẻ lại.

Rôda đáp lại sự ngưỡng mộ của mọi người bằng một nụ cười thật cởi mở và chân tình. Chỉ có một người không cất tiếng chào nàng, không ngã mũ, đó là chàng Gù gầy gò, xấu xí đứng bên vệ đường nheo mắt nhìn công chúa đang nhẹ nhàng bước. Ðối với Rôda, đấy là cả một sự lạ và rất khác thường. Nàng bèn dừng lại và nhìn sâu và cặp mắt không mấy thiện chí của chàng Gù. Con người khốn khó này sao cô đơn và đáng thương làm vậy! Rôda cảm thấy thương chàng vô hạn, và đã ban tặng cho chàng nụ cười ấm áp nhất của mình.

Chỉ sau khoảnh khắc ấy thôi, cuộc đời chàng Gù bỗng thay đổi hẳn! Bây giờ, cặp mắt chàng luôn ngước nhìn lên, chàng đã thấy những bông hoa Tử Ðinh Hương tím nhạt và trắng xoá khoe sắc màu sặc sỡ, những bông hoa Sơn Trà đỏ tươi đang nở hết cỡ, và những đám cây tuyệt diệu có những tán lá lung linh giọt mặt trời. Những hơi gió nhẹ đem theo những làn hương kỳ diệu cứ phả mãi vào mặt chàng! Và đây, ngay bên mép đường, những bông hoa tim tím đã mọc lên. Vì sao những bông hoa nhỏ xíu này lại có đủ sức cảm hoá làm vui lòng người qua đường như vậy?

Chàng Gù bối rối, không thể hiểu được vì sao cặp mắt nhìn cũng như đôi tai nghe của chàng lại thay đổi như vậy, và sao bỗng nhiên giờ đây chàng lại biết yêu vẻ đẹp của thế giới quanh chàng "Biết hỏi ai bây giờ" - Chàng tự hỏi.

- Hãy hỏi ta đây này! - trái tim đáp.

- Ôi, trái tim của ta, mi chỉ là kẻ bất hạnh, lúc nào cũng u tối như màn đêm vậy, mi có thể giải đáp được gì cho ta, chàng Gù cằn nhằn.

- Ta đang cảm thấy đời thật là vui, bởi lẽ lúc này, ta mới hiểu cái gì, đã khiến hoa phải nở, giục giã chim phải hót; ta hiểu rằng cái gì đã mở cặp mắt và tai nghe của chàng! - Trái tim điềm tĩnh nói.

- Vậy là cái gì? Hãy nói ta nghe chàng Gù dò hỏi.

- Cái đó là tình yêu. Tình yêu vừa dịu dàng vừa khắc nghiệt, vừa êm đềm vừa sóng gió, vừa ấm áp vừa dữ dội! Chính vì chàng đang yêu! Chàng đã yêu công chúa Rôda!

- Yêu công chúa Rôda ? - Chàng Gù sợ hãi - Ta mà dám cả gan phải lòng công chúa Rôda!

- Ai có thể ngăn cấm chàng yêu công chúa Rôda được? - Trái tim tranh cãi với chàng - Sáng sáng, chàng hãy đến đây, như mọi người, chàng hãy chào nàng đi.

Chàng Gù nghe lời khuyên của chàng trái tim. Ngày lại ngày, chàng đến gặp Rôda, khi nàng đến gần, chàng cúi đầu xuống chào vẻ lịch thiệp. Nàng đi rồi, gương mặt chàng như được ve vuốt bởi một hơi thở nhẹ.

Và thời kỳ tuyệt diệu nhất trong đời chàng đã tới. Vì sao chàng lại có đủ sức mạnh để tàn đêm, tận ngày ngồi đập từng tảng đá? Vì sao chàng lại có thể cao giọng hát đua cùng Sơn Ca và Hoạ Mi? Chàng Gù không hiểu Sơn Ca và Hoạ Mi hót gì, còn chàng, chàng chỉ hát về Rôda, về sắc đẹp của nàng và về tình yêu của mình thôi.

Chàng Gù bất hạnh đâu hiểu được rằng, cơn bão bất thần có thể đổ sập xuống đầu chàng bất kỳ lúc nào! Quả nhiên, cơn bão đã bất thần ập đến thật. ấy là vào một buổi sáng, khi chàng tới công viên để được ngắm công chúa, để được hưởng không khí trong lành; chàng đã thấy thành phố được trang hoàng lộng lẫy, phố xá đông nghẹt những người. Người nào cũng mang nhạc cụ, chỉ có một cô gái nhỏ nhắn là cầm trên tay một cái chuông con: Cô gái ấy tên là Maia bất hạnh, chuyên nghề chăn súc vật. Nàng không tìm đâu được đàn và sáo, nàng đành lấy cái chuông trên cổ một con dê là nhạc cụ. Nàng muốn bộc lộ, niềm vui của mình trong ngày hội trang trọng này.

Lúc đó chàng Gù hỏi một người gặp trên đường xem thành phố được trang hoàng đẹp như vậy để đón mừng ai, và vì sao phố xá lại đông người đến thế.

Người qua đường đáp:

- Chàng từ đâu đến mà không biết hôm nay là ngày công chúa của chúng tôi sẽ đi lấy chồng?

- Công chúa ? Công chúa nào? - Chàng Gù lúng túng lắp bắp.

- Chẳng nhẽ chàng không biết thành phố chúng tôi chỉ có một công chúa, đó là nàng Rôda sao?

Chàng Gù khuỵu ngay xuống đống đá lạnh lẽo, nhưng rồi chàng vụt đứng dậy, bởi vì chàng có cảm giác như vừa bị ngã vào một bếp lửa đang cháy hừng hực. Như kẻ bị bỏng lửa, chàng chạy như bay về phía công viên, nơi mà ngày nào chàng cũng được gặp Rôda.

- Rôda của ta! Rôda của ta!

Chàng vừa hét to vừa cảm thấy trái tim mình đang bốc lên một ngọn lửa hừng hực và những giọt nước mắt chảy thành suối trên hai gò má chàng cũng không thể dập tắt nổi.

Dân chúng hoan hỉ đón chào Công Chúa và Hoàng Tử xứ lạ; cặp trai tài gái sắc ấy đang ban phát cho đám thần dân của họ những nụ cười ấm áp. Say sưa với hạnh phúc, họ đâu có ngạc nhiên khi thấy một chàng Gù lách qua đám đông tới quỳ mọp dới chân công chúa Rôda, miệng lảm nhảm cầu xin:

- Rôda ơi, em là của ta cả mà! Hãy tống cỏ kẻ lạ mặt này đi và hãy theo ta!

- Thằng điên! Dân chúng hét to - Mi không biết thế nào là liêm sỉ khi xuất hiện trước mặt nàng công chúa Rôda trong bộ quần áo rách rưới thế kia ?

- Ta đã tìm được người ta yêu.

- Tốt nhất là nên cầu hôn cái chổi ấy!

Ðám đông giận dữ đứng che lấp hẳn chàng Gù. Dù có răn đe, dù có nhạo báng cũng không làm chàng tỉnh lại được.

Ngọn lửa tình yêu đã khiến chàng dần trở nên mù quáng, mất hết lý trí. Chàng rút con dao găm từ trong vạt áo ra và đâm thẳng vào trái tim công chúa.

Mọi người cúi gằm mặt xuống, vẻ đau buồn. Khi ngước mắt lên, ai nấy đều ngạc nhiên trước một tiếng kêu sửng sốt. Từ mảnh đất thấm đầy máu, mọc lên một bông hoa thanh cao có những cái cánh nhỏ màu đỏ lửa tỏa hương thơm. Nhưng nếu ai cố tình chạm vào nó thì sẽ bị những cái gai sắc như mũi dao đâm vào tay đau nhói.

- Ðây là Rôda của chúng ta, - Dân chúng bàn tán - ngay cả sau khi đã chết rồi, nàng vẫn gửi lại cho chúng ta niềm vui sáng láng.

Theo luật pháp xứ này, hung thủ giết người tình của mình chỉ về ghen tuông sẽ bị loại trừ ra khỏi cộng đồng, do vậy chàng Gù phải lưu đày lên một vùng núi hẻo lánh, kéo theo sau là những cơn mưa đá và những lời nguyền rủa.

Từ đó không ai thấy chàng Gù nữa. Mãi đến mùa Xuân năm sau, Maia, cô gái chăn cừu nhỏ nhắn trong lúc đi tìm chú dê con bị lạc bầy, đã phát hiện dưới chân núi một trái tim bị nứt nẻ.

Cô gái bỗng nhớ tới chàng Gù bất hạnh đã chết vì tình yêu điên dại, nàng bèn cúi xuống trước trái tim ta vỡ và khóc nức nở, vì nàng cũng là kẻ đơn độc, không được yêu.
hật là kỳ lạ, những giọt nước mắt của Maia cứ thấm sâu vào tng đá, và ngay trên chỗ đó mọc lên hai bông hoa, một bông có những cái cánh nho nhỏ màu hồng quấn quanh thân cành giống như những trái tim nhỏ xíu bị nứt nẻ; òn bông kia thì nở ra những cái chuông nhỏ màu trắng treo lửng lẳng trên cành hệt như những giọt nước mắt trong suốt.

Sau này, con người đã đem những bông hoa đó vào trồng trong vườn và gọi bông hoa màu hồng là hoa Trái Tim Tan Vỡ, còn bông hoa màu trắng là Hoa Linh Lan.
 
 

Vụ thảm sát kinh hoàng tại Tiệm vàng Ngọc Bích - Bắc Giang

Nghi can Lê Văn Luyện bị thẩm vấn nóng tại đồn biên phòng Na Hình, huyện Văn Lãng, Lạng Sơn ngay sau khi bị bắt - Ảnh: Anh Quang

Hành trình truy bắt nghi can Lê Văn Luyện
TT - 16g ngày 31-8, Lê Văn Luyện - nghi can gây ra thảm án giết 3 người, cướp tiệm vàng Ngọc Bích tại Bắc Giang - đã bị lực lượng đồn biên phòng Na Hình, Lạng Sơn bắt giữ cách đường biên khoảng 200m.

Dấu vết ở quán cơm
Trao đổi với Tuổi Trẻ chiều 31-8, đại tá Vi Đình Diêm, phó chỉ huy trưởng Bộ đội biên phòng tỉnh Lạng Sơn, cho biết sau khi có thông tin truy nã đặc biệt đối với Lê Văn Luyện, lực lượng biên phòng tỉnh Lạng Sơn đã phối hợp với Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (C45) Bộ Công an triển khai lực lượng nắm thông tin về đối tượng.
Xác định nhiều khả năng Luyện sẽ quanh quẩn ở đây do có nhà cô ruột tại xã Trùng Khánh, huyện Văn Lãng và là nơi để Luyện trốn sang Trung Quốc nên Bộ đội biên phòng Lạng Sơn đã triển khai ba tổ công tác chốt chặn ở các đường mòn trọng điểm truy bắt nghi can này.
Nắm tình hình tại địa bàn, lực lượng chức năng cơ bản xác định Luyện đã lên Lạng Sơn từ vài ngày trước. Sau khi đến TP Lạng Sơn, Luyện theo quốc lộ 4 lên thị trấn Văn Lãng và bán một chiếc điện thoại tại một cửa hàng ở trung tâm thị trấn. Sau đó Luyện lên đường đến xã Trùng Khánh để ẩn náu nhờ tại nhà cô ruột.
Tối 29-8, Luyện có vào một quán cơm ở khu vực chợ đường biên trên địa bàn xã Thụy Hùng gọi cơm ăn nhưng không còn. Khi chủ quán nói chờ nấu thì Luyện nóng ruột bỏ đi và bảo sẽ quay lại sau.
Do ở vùng biên giới thông tin còn chậm nên chủ quán cơm không nắm được thông tin về Luyện. Tuy nhiên đến khi cơ quan chức năng tìm gặp, đưa ảnh nhận dạng thì chủ quán nhận ra chi tiết trên tay Luyện có băng bó vết thương. Từ những thông tin này, cơ quan chức năng đã tập trung lực lượng, phong tỏa mọi hướng để bắt giữ nghi can này.
Tại xã Trùng Khánh, nhiều thông tin cho thấy khả năng Luyện đã đến nhà cô ruột từ vài ngày trước khi có lệnh truy nã của cơ quan công an nhưng gia đình không thông tin gì đến cơ quan chức năng. Do đó bộ đội biên phòng xác định nhiều khả năng Luyện đã vượt biên qua Trung Quốc và có thể quay lại Việt Nam do không có người thân bên kia biên giới. Bộ đội biên phòng cũng đề nghị Tổng đội công an Bằng Tường (Trung Quốc) rà soát nghi can Lê Văn Luyện nếu nghi can này ẩn náu ở Trung Quốc.
Mọi đầu mối tìm được Luyện có vẻ khó khăn khi các dấu vết của nghi can này ở Việt Nam không còn. Tuy nhiên sáng 31-8, Lê Văn Nghi (31 tuổi, chồng cô ruột của Luyện, trú tại Nà Tồng, xã Trùng Khánh, huyện Văn Lãng) lấy cớ đi mua phân bón ruộng đã qua biên giới sang Trung Quốc (do khu vực này không có cửa khẩu nên người dân vẫn được phép đi lại trong phạm vi giới hạn) đã đưa đến một manh mối mới.
Nhận định có khả năng Lê Văn Nghi sang Trung Quốc để gặp Luyện nhằm tiếp tế nên các tổ công tác tiến hành tuần tra, kiểm soát liên tục trên khu vực đường mòn biên giới Việt - Trung.
Theo thượng tá Nguyễn Năng Nhạ - đồn trưởng đồn biên phòng Na Hình, khoảng 16g ngày 31-8, trên đường mòn từ Trung Quốc về Việt Nam qua khu vực mốc số 1057, xã Thụy Hùng, huyện Văn Lãng, Lạng Sơn, tổ trinh sát gồm thượng tá Nhạ, đại úy Nguyễn Đức Cường - trạm trưởng trạm kiểm soát biên phòng Na Hình, thượng úy Phạm Trung Du và thiếu úy Hoàng Văn Đạm phát hiện ba người có biểu hiện nghi vấn đang từ Trung Quốc sang Việt Nam nên tiến hành vây bắt kiểm tra.
Các chiến sĩ biên phòng đã tỏa ra xung quanh bao vây nhóm người này trước khi bắt giữ. Sau khi xác định một trong ba người là Lê Văn Luyện, các cán bộ, chiến sĩ đã ập đến bắt gọn nghi can này cùng Lê Văn Nghi và Hoàng Văn Chai (33 tuổi, trú tại huyện Văn Lãng).
Thượng tá Nguyễn Văn Nhạ cho biết khi bắt giữ Lê Văn Luyện vẫn đang trong tình trạng bình thường, nghi can này còn nói “hãy bắn chết cháu đi”. Địa điểm Luyện bị bắt giữ chỉ cách đường biên giới khoảng 200m. Ông Nhạ nhận định khả năng Luyện không có người quen ở phía Trung Quốc đành phải quay về Việt Nam nên đã bị bắt giữ.
Ngay sau đó, lực lượng biên phòng đã thông báo cho Công an huyện Văn Lãng, Công an Lạng Sơn và ban chuyên án về vụ việc. Đại tá Vi Đình Diêm cho biết lực lượng công an địa phương và ban chuyên án đã nhanh chóng có mặt, lấy lời khai ban đầu với Lê Văn Luyện.
Tại buổi hỏi cung nhanh, Luyện thừa nhận mình là người duy nhất gây ra vụ án giết người, cướp tài sản tại tiệm vàng Ngọc Bích với mục đích lấy tiền vàng. Tuy nhiên, cơ quan điều tra vẫn tình nghi khả năng Lê Văn Luyện còn có đồng phạm khác đang lẩn trốn nên tiếp tục khai thác điều tra. Lê Văn Luyện cũng đã khai nhận hành vi giết trẻ nhỏ rất dã man.
Ngoài ra, cơ quan điều tra tình nghi sau khi Luyện đến nhà cô ruột đã được Lê Văn Nghi bao bọc, liên lạc với Hoàng Văn Chai để đưa sang Trung Quốc ẩn náu. Trong đêm 31-8, Ban chuyên án di lý Lê Văn Luyện và những người liên quan về Bắc Giang để tiếp tục điều tra vụ án.
Tối 31-8, trung tướng Phạm Quý Ngọ - thứ trưởng Bộ Công an - đã gửi điện khen các đơn vị đạt thành tích xuất sắc bắt giữ được nghi can Lê Văn Luyện. Lãnh đạo Bộ Công an quyết định thưởng nóng cho đồn biên phòng Na Hình 50 triệu đồng; các đơn vị nghiệp vụ thuộc Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm, Công an huyện Lục Nam, Văn Lãng, PC45 Lạng Sơn, PC45 và PC54 Công an Bắc Giang mỗi đơn vị 5 triệu đồng.
Luật sư Nguyễn Huy Thiệp (Đoàn luật sư TP Hà Nội):
Dưới 18 tuổi không bị xử tử hình
Theo quy định của pháp luật Việt Nam thì người vị thành niên (dưới 18 tuổi) không bị xử tử hình, tù chung thân đối với mọi hành vi phạm tội. Luật của chúng ta tính theo ngày, phải đủ tròn 18 tuổi mới phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về mặt hình sự. Sở dĩ có quy định này do bản chất người vị thành niên nhận thức chưa đầy đủ nên pháp luật của ta có quy định như vậy. Trong vụ án giết người, cướp tài sản này, nếu nghi can Lê Văn Luyện chưa đủ tròn 18 tuổi (theo hồ sơ lưu tại nơi cư trú và học bạ tiểu học thì Luyện sinh ngày 18-10-1993) thì khung hình phạt mà pháp luật Nhà nước ta quy định như vậy và phải tuân thủ quy định của pháp luật, dù tội ác đến đâu cũng không thể xử tử hình hay chung thân được.
MINH QUANG - ANH QUANG - THÂN HOÀNG