MỖI NGÀY MỘT CHUYỆN 29/01/2012 - Mùng Bảy Tết Nhâm Thìn
Hình dựng cây nêu ngày tết trong cuốn Kỹ thuật của người An Nam của Henri Oger
Hôm nay là mùng bảy tết rồi , là ngày hạ nêu , hết tết , có bạn trẻ hỏi tôi ngày hạ nêu là gì , ở thành phố không thấy cây nêu dài ngắn như thế nào , câu hỏi của bạn trẻ đó là tôi nhớ lại cái thời xa xưa , cái thời tôi còn bé tí , không hiểu tại sao bố mẹ tôi lúc ấy lại đưa tôi , một thằng nhóc bảy tuổi về quê sinh sống với bà ngoại , ngoại tôi vốn xuất thân là con nhà "quí tộc vườn" ( bố của bà là ông cả làng , chồng bà tức ông ngoại tôi là một ông quan Anamit tây học được gọi một cách kính cẩn là ông ba , ông quan ba của Tây Lang Sa ) tôi ở với ngoại , với một ông cậu họ anh em bạn dì ruột với má tôi , cậu đang trốn lính quân dịch , ở nhà của một "bà quan ba" dù ông tôi chết đã khá lâu , có lẽ vẩn an toàn , không sợ lính , mà nếu làng xã có biết thì nễ bà tôi họ cũng làm ngơ.
Nói lan man mà quên chủ đề chính , cây nêu mà bà ngoại tôi trồng khi tết tới là một cây tre đực , tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại gọi là cây tre đực , tôi nhớ khi ấy tôi có hỏi bà , bà ngoại tôi chẳng giải thich gì cả mà bà còn mắng tôi : " cha mày , ông bà kêu sao ngoại kêu vậy ..." tôi có hỏi thêm : " vậy cây nào là cây tre cái " tới đây thì ngoại tôi mắng tợn ( dĩ nhiên là mắng yêu thôi ) : " tổ cha bây , con nhà ai mà hỏi đố tao ..!"
Như vậy là chẳng ai , cho đến giờ này có thể giải thích cho tôi ngọn ngành , tôi nghĩ có lẽ cây tre to tướng , già nữa là đằng khác , dài ngoằng chí ít cũng mười thước non , được đốn hạ trước đó , róc hết lá rồi buộc trên đầu một túm lông màu sặc sở , lại buộc vào đầu ngọn tre một chùm chuông bằng đất nung kêu loong coong trong gió nghe rất là vui tai , thật tình thì thì tôi cũng quên mất không nhớ ngày dựng nêu là mồng mấy , nhưng chắc chắn là mồng bảy là ngày hạ nêu, ngày đó bà ngoại tôi làm một mâm cơm cùng cái gì thì tôi không rỏ , chỉ biết là sau cái ngày mồng bãy thì hết tết …
Mà thực ra thì chưa hẳn là hết tết , tôi còn nhớ mỗi khi tết thì má tôi kho một nồi thịt kho tầu khổng lồ ( bây giờ thì cho là như thế , chứ ngày đó là chuyện bình thường vì nhà nào cũng như thế cả , chợ búa hàng quán không thèm mở cửa cho đến rằm tháng giêng , riêng các cửa hàng Hoa kiều thì nhiều khi chơi luôn hết tháng ) những cục thịt heo to cở ½ kilo được buộc bằng những cọng hành trụng sơ cho mềm nhưng không đứt , dùng để giử cho cục thịt khi rệu vẫn không bể nát , và như thế thì nồi thịt đó với cả trăm quả hột vịt thì mùng bảy chắc chắn là không hết , như thế với tôi là tết vẫn còn …
Bây giờ văn minh hiện đại , người dân ta ăn tết cũng đã nhiều thay đổi , có lẽ vì ngày càng nhiều loại thực phẩm cho ngày tết , từ bánh mứt , trái cây nội ngoại nhập , ngay cả thịt cá cũng thế , rất phong phú đa dạng , nên không còn cái cảnh kho nồi thịt to bự như thế đễ mà ăn tết , mà đến rằm tháng giêng , ăn hết rồi thì lại cho cá , thường là cá lóc vào đễ kho tiếp , như thế thì quả là tết vẩn cứ còn …phải không bạn trẻ ?
Võ Mạnh Hùng





0 nhận xét:
Post a Comment