Sắm Tết thời di động

Những ngày giáp tết Sài Gòn nhộn nhịp ghê gớm , một trong cái sự nhộn nhịp dễ thấy nhất là các gian hàng di động trên hè phố , chẳng biết bao giờ , từ hồi nảo hồi nào má các gian hàng di động này xuất hiện , thật ra không phải chỉ là những ngày tết , mà trước tết trong tết , sau tết đều có bóng dáng các anh chàng , các cô nàng hay các chị chàng ngồi , đứng quỳ thậm chí bò nằm trên hè phố với hàng đống quần áo , đủ cỡ đủ model , từ ngoại y đến nội y hoặc nửa nội nửa ngoại đều có đủ …
Và đâu phải chỉ có quần áo, còn nào là giày dép đủ kiểu đủ loại , rồi nào là túi xách , bóp đầm thôi thì thượng vàng hạ cám từ Louis Vutton made in China hay . made in Vina quận tám , cho đến dây nịt Gucci italy made in quăngđi ( nhìn một cái là đi luôn )v..v.
Thế thì có phải là những dân chơi miệt vườn mới ghé qua hàng của các cô em hay sao ? ồ không đâu à nhe , người viết bài này đã làm một cái “ma két tinh rì sớt “ bỏ túi và nhận thấy dân SàI Gòn  không phân biệt sang hèn ( nhưng dân SG xưa nay đâu có phân biệt sang hèn ! ) chạy ngang , đi ngang hay ngồi ngang ( dĩ nhiên là ngồi trên xế hộp rùi ) mà lỡ có thấy một cái gì ưng cái ý , ưng cái bụng thì vẩn xề xuống lựa lựa , coi coi nhiều khi còn bóp bóp nắn nắn rất chi là điệu nghệ đầy đam mê nữa ấy chứ  ( đam mê đây là đam mê lành mạnh  )
 

Những phố tập trung cái sự kinh doanh hàng tết thời di động này tập trung ở những con đường như Nguyễn trãi là quần áo , nón dép . giày phụ tùng của nam giới như bóp . ví  dây nịt  “khô mực”   …, đồ nghề cuả chị em như nón tây nón ta , nón tai bèo , nội y to nhỏ dây nhợ một mảnh hai ba mảnh , trên dưới đủ cả  rồi thì guốc cao , giầy bít búp bê , dép lê , hài , rồi nào là khăn choàng mùa Đông SG , vòng nhẩn  “ dzàng thiệt “ “dzàng giả “ , ở đây thì cũng phân chia đẳng cấp theo diện tích lấn chiếm lòng lề đường , ngồi trước hàng hiệu hay cạnh cột đèn …
 
Qúi vị nào thích bụi đời amateur thì có đường Trần Quốc Toản ( 3/2 bây giờ )  từ chổ chợ hải sản ( gọi như thế cho hợp thời , chứ không nhẽ gọi là chợ cá như ngày xưa à ) Trần Quốc Toản cũ , bây giờ thì là siêu thị SàI Gòn , nơi đây  tập trung hàng jean đủ kiểu cũ mới tức là đồ sida , rồi jean Hồ Cẩm Đào , lại còn có phụ tùng đồ chơi nam nữ hàng nhái hang hiệu đủ thứ ( lành mạnh à nhe ) dĩ nhiên là hang sida , hang China , nói nào ngay là anh chị em nào muốn có hàng độc không bị đụng hàng thì ghé đây là ăn chắc , lỡ có ai hỏi cứ mạnh dạn “ em tậu trong shop phố  Lê thị Riêng quận 1 “ cũng chẳng sao , vì nó giống nhau y chang , một đàng là nơi mua sắm của các em ( thường do việt kiều hay Mỹ kiều trả tiền , lại nghe đồn rằng sau khi mua xong và sau khi các các khúc ruột ngàn dặm hoặc khúc ruột thừa trả xong tiền thì một tí sau các em quay lại kính gởi cho chủ tiệm và chủ tiệm nhận lại hàng rồi thối tiền lại cho các em  ) một đàng là của dân chơi không ngại mưa rơi trên thành phố …chát  ( bây giờ chổ nào cũng có chat cã , nói như thế không phải là ngoa ngôn chứ lỵ ) còn thêm  một đàng của dân chơi cầu ba cẳng ( bên hông chợ lớn , cầu này bi giờ bị phá thành đường )
Nói về hàng Jean còn phải kễ đường một chiều Nguyễn Đình Chiểu , ngày xưa đây là nơi tọa lạc những tiệm may nổi cộm như tiệm Vinh chuyên may sơ mi nổi tiếng hay tiệm quần tây Adam  vv..vv bây giờ thì tiến bộ hơn vì con đường tràn ngập  gian hàng quần áo jean , nón jean ( đoạn gần ngả tư Cao Thắng ), và nếu quý vị rẽ phải quẹo vào đường …quên rồi , .thì nơi đây còn có giày dép hàng ngoại đồ cổ hay còn gọi nôm na là giầy sida với nhiều đôi giầy tuyệt chiêu mà các chàng hay cô nàng ca sỹ mới nổi hay mới trồi đều thích ghé thăm …
 

Thế thì cái sự sắm sửa này mà dân Sài Gòn chăm chú chắc cũng là bởi cái giá trị của món đồ nhiều khi là vô tận ( nếu bạn vớ được một đôi giầy kiểu Italy da kiếng mà mang đi nhẩy đầm không đụng hàng thì là vô tận chứ còn gì nữa ) nếu so với số tiền mà bạn phải bỏ ra , và thật ra nếu bạn không có một sự thông duyệt cùng những kinh nghiệm trả giá kỳ kèo hoặc thậm chí chém gió thì cũng không dễ lụm được những hàng độc địa như tui vừa kễ , và dĩ nhiên nhiều khi bạn cũng sẽ được hân hạnh làm bạn với những “quân tử kiếm” thiên hạ đệ nhất giả  cỡ Nhạc Bất Quần chưỡng môn “Hoa Sơn chợ lớn “..
 
Các thương xá vĩa hè của Sài Gòn còn cung cấp hàng công nghệ cao  với đầy đủ giá tiền , bạn có thể mua một chiếc điện thoại di động cực cool với giá chỉ vài chục đến một hai trăm ngàn ,( một chiếc Samsung nắp bật hàng hot …. Năm 2005 với giá chỉ 100k ”  )  lọai này tập trung nhiều nhất là chợ Lý Nam Đế gần chợ điện tử Nhật Tảo đường Lý Thường Kiệt  quận 5 ….với thời hạn bảo hành chỉ tối đa 7 ngày  ! ba ngày tết bạn vẫn có thể hát karaoke với thiết bị điện tử đủ mọi nhãn hiệu , xem ti vi LCD HD hay tivi bình dân made in Nhật Tảo có màn hình tối tân kết hợp giữa hai loại công nghệ thể hiện đĩnh cao trí tuệ của dân ta  đó là ti vi màn hình tái chế từ màn hình computer  mạch điện tử made in Chúng Của với sac- xi chế tạo tại tổ hợp công nghiệp nhựa tái chế Chợ Lớn .giá thì rẻ như bèo 700K cho một em 14 inch …
Bà con nông nghiệp miền tây là cực kỳ ưa chuộng loại TV này , nền công nghiệp tiên tiến của dân ta còn cung cấp vô số sản phẩm như mắt kính đủ loại từ cận viển loạn đổi màu multicolor đến đen thui mafia hongkong , rồi nào là bút viết paker đồ cổ , hôp quẹt zipo hằm bà lằng ….


Nếu quí vị là người yêu nghệ thực à quên là người iêu nghệ thuật điêu khắc, hội họa muốn biến phòng khách nhà mình thành nơi trưng bày tác phẩm nghệ thực , muốn biến sân vườn thành nơi chiêm ngưỡng các giá trị dzăng hóa đồng thau xi măng bột nặn thì các ga le ri bụi đời trên phố Trần Phú tức là Nguyễn Hoàng của thời xa xưa thân ái nằm vắt ngang quận 5 và quận 10 ,là nguồn cung okê nhứt xứ,  nơi đây ngày xưa có phở Nguyễn Hoàng khá nổi tiếng bi giờ thì có liên hiệp thịt cầy 2 ( khúc cuối đường gần ra đến đường Hồng Thập Tự cũ ( bây chừ  là NTMK ) lien hiệp 1 nằm ở ngã ba ông Tạ ) tại các ga le rì này đủ loại tuyệt tác của đủ loại tên tuổi trong và ngoài nước tạp pín lù về mọi loại trường phái điêu khắc hội họa của toàn nhân loại , đặc biệt được sáng tác hay sáng chế từ những cãm xúc ….của khách hàng thế mới ác liệt , tức là bạn có thể đặt hàng tranh lớn bé sơn dầu sơn TOA sơn nước theo ý muốn , hoặc tượng to nhỏ chim chi bướm gì cũng có thế mới ghê …
Ba ngày xuân ngoài những thứ thuộc loại trang bị hình thức như vừa kễ thì còn một loại hang hóa dành cho các quý vị trí thức hay trí ngũ gật ( vì thức nhiều quá mạng mủng tùm lum cho nên ban ngày đi làm ngồi bàn giấy lúc nào cũng gật gù ra vẽ đang tâm đắc chân lý  chói qua tim …) đó là sách , loại hàng hóa này thật ra không phải là hàng hot ba ngày xuân vì ba ngày xuân thì nhậu và chơi mới là hoạt động chủ lực của phe ta , tuy nhiên phe ta cũng có một số bác lấy trí nhân đễ thay cường bạo …. lực gia đình của các bác gái sư tử hống , chủ trương tìm nơi vắng vẽ thanh tao , cho nên ngày xuân ,sách hay câu đối , hay thư pháp – ( cái vụ vẽ mực Chúng Của  cổ đại ) – tui không dám xài chữ mực Tàu vì tui đã bị một huynh đệ China than thiết khuyến cáo không xài chữ Tàu trong bất cứ trường hợp nào ví dụ : nồi thịt kho …Chúng Của  v.v.v  – các thầy khóa vẽ loằng ngoằng mà nhiều khi tui cố trợn mắt ba độ thôi miên hồi lâu  vẩn không hiểu các dị nhân viết kí rì thế mới đau chứ ! ) cũng xuống phố rầm rộ , buổi tối đi dọc đường 3/2  gần nhà sách Phương Nam ta sẽ thấy các thư viện vĩa hè khá là rầm rộ mà đặc  biệt là “chơi “ toàn thứ dữ tỷ như “ Bố già ( bản gốc !)  “ hay  “ Kamasutra “ “ góp nhặt cát đá “ lại còn “ Zen “ hoặc “ tăng cường sinh lý nam giới “ “quý cô ( bà ) muốn gì ! ? “ các thư viện này còn đặc biệt xuất hiện ở nơi ít ai ngờ tới  như công viên , bùng binh ( ở gần mũi tàu Phú Lâm , công viên Phú Lâm cũng có dù không thường xuyên )


Điểm qua các loại hàng họ vừa kễ mà quên các trung tâm băng đĩa nhạc di động thì quả là thiếu sót to bự ,  một  buổi chiều  cuối năm ta đang ngồi lai rai bên quán cóc vĩa hè thả hồn trôi dìa dỉ vãng xa xưa của những mùa xuân năm ấy thì bổng có tiếng ầm đùng xoèn xoẹt  rồi một giọng ca dỉ vãng cở Chế Linh với “ xuân này con không về chắc mẹ buồn lắm …” hay với giọng ca thời hiện đại như Quang Lê “ xuân này con dìa mẹ ở đâu ….” Thì ta biết là một trung tâm băng đĩa lậu đang từ từ xuất hiện , thường thì trung tâm tọa lạc trên một xe ba bánh chạy bằng cơm , do chủ nhân Ma ri cờ lê Tô hay  Tommy Huỳnh  trực tiếp điều hành kiêm giao dịch kiêm thu ngân , giá cã thời khủng hoảng nên rất dễ chấp nhận chỉ từ 5000VND đến 15 000 VND một DVD mà thôi , ba ngày xuân mua một mớ đĩa về coi mệt nghỉ , coi xong đem quăng luôn …
 

Như thế ta thấy mỗi thời đã mỗi khác , nhớ ngày xưa ( mỗi lần mà tui viết ba chữ nhớ ngày xưa thì tui chợt thấy một niềm xúc động …đậy vô cùng bủn rủn , cãm động khôn tã ) ngày xưa cách đây cũng ba bốn chục năm thôi , mỗi khi xuân về lấp ló ngoài hiên , hay đang thập thò trước cửa thì tui vẫn thường lượn lờ khắp Sài Gòn , cái Sài Gòn bé tí êm đềm mà nồng nhiệt của tui ( lại cảm động nữa rồi ) bằng chiếc Honda dame xanh có cái yên hai màu đỏ trắng ( sic ) đôi khi may mắn thì có đèo thêm một cái rờ mooc nhí nhảnh sau lưng , hay một thằng bạn cười nham nhở khi hắn bình luận cái quần jean ống loe có pẹc mơ tuya của tui là đồ chùi sàn tàu ( nếu là tàu đại chiến Hoàng Sa thì cũng hân hạnh ) cái ngày xưa ấy rõ ràng là rất ít khi mình đi chợ vĩa hè như bây chừ , không biết đó là tiến hay lùi , có lẽ do lúc này xe gắn mày chạy đầy đường nên hàng hóa cũng xuống đầy đường , tạo ra một nét văn hóa lề đường rất đặc trưng của Sài Gòn ngày nay , không biết nên buồn hay nên vui …
Võ Mạnh Hùng – những ngày giáp tết Nhâm Thìn 2012