May 24, 2013

HỒI 62 a Tình yêu - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG




HỒI 62 a  Tình yêu - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG
Mộc lão bà mở bừng mắt ra , cả một khoảng đời xa thăm thẳm vừa thoáng qua như cái chớp mắt , trước mặt bà ngồi đây không phải là Bất huynh của bà ngày xưa , kẻ ngồi im lìm đang đưa một ánh mắt tha thiết mà bà không dám đón nhận chính là Ngũ Hộ Gíao Hàn Cẩm Mục , người đã đi tìm Bất Chấn Hạp , và đã gặp bà , lúc ấy Bất huynh yêu quý đã bỏ đi theo Quan Ngọc , một hành quý phi thoát cung , một người đẹp khuynh thành , Bất huynh bỏ bà ở lại với một đứa con trai vừa lên 3 tuổi , Bất Chấn Thành Ý nếu còn sống giờ này chắc cũng đã vào lứa trung niên , ( thật ra Bất Chấn Thành Ý chỉ mất tích kể từ khi đi tìm cha và nghe đâu đã tìm được và đi theo ông , xem lại các hồi đầu ) Mộc lão bà là cao thủ  ngoại môn của Thiên Ma , vì Thiên Ma lúc nào cũng phải đối phó với sự xâm lược của các đại môn phái trung nguyên , nên Gíao Chủ đã cho bà làm trấn môn ngoại vi ,  với võ công thần bí của Qủy ảnh truyền lại cho bà  , Gíao chủ đã đích thân truyền dạy võ công tối thượng của Thiên Ma cho bà, phong cho bà làm đệ tam tòa của Thiên Ma Thần Gíao , Sinh Tử Cầm Ma Mộc Sương Sương trở thành một đại cao thủ , một thân thủ phi phàm núp dưới vỏ bọc một lão bà cô đơn với đứa cháu nội ( Bất Chấn Thành Thư , kết quả của mối tình không kém phần ly kỳ và oan trái của Thành Ý với một người con gái thuộc một danh môn chính phái của võ lâm bấy giờ , chúng ta sẽ nói sau ) Ngũ Hộ Gíao Hàn Cẩm Mục cũng là người đưa bà đến gần hơn với Thiên Ma , ông đã theo dỏi , thẩm định bà một cách âm thầm trong nhiều năm sau đó , tình yêu của một Thiên Ma Nhân lớn tuổi cũng dần nãy nở cùng với những năm tháng ấy , ngày Thiên Ma kết nạp bà cũng là lúc Hàn Cẩm Mục thổ lộ tình yêu , nhưng  sự đời cũng không lúc nào chiều theo lòng người , Mộc Sương Sương đã thẳng thắn cự tuyệt , kể từ đó Hàn lão không còn quay lại Tỳ Bà Am...
Thật ra bà cũng thỉnh thoảng về môn phái đễ báo cáo , nhưng gặp gở như đêm nay thì là lần đầu , khi hai người tóc đã pha sương , ( Hàn lão thì chắc là toàn sương không thôi vì ông lớn hơn bà nhiều ) họ còn gì để nói với nhau không ?
_ Ngươi không có gì để nói à ?  giọng của bà nhẹ nhàng .
Hàn lão ậm ừ một lúc , ông hơi cuối xuống một chút , Hàn lão trả lời , giọng còn nhẹ nhàng hơn :
_ Ta muốn thăm bà …
_ Lúc nào thăm chẳng được ( ý bà nói tại sao Hàn lão không thăm vào lúc khác chắc !)
Hàn lão im lặng , ông không trả lời cũng không có thái độ khó chịu gì giọng nói hơi châm biếm của Mộc lão bà , bất giác Hàn lão nhìn thẳng vào mắt của bà , trong bóng nến chập choạng , ánh mắt của Hàn lão tha thiết một cách mỏi mệt , ông ngập ngừng :
_ Có còn dịp nào không nhỉ , mùa xuân sắp đến rồi … ông bỏ lửng .
Mùa xuân ! phải mùa xuân sang năm chính là mở màn  cuộc chiến của Thiên Ma với công cuộc Diệt Ma Phù Chính của quần hùng trung nguyên , một cuộc tấn công tổng lực có thể xảy ra bất cứ lúc nào và ai còn ai mất khó lòng nói trước , thì ra Hàn lão trước đại họa sắp ập đến , ông muốn một lần , có thể là lần cuối cùng được đến thăm bà riêng tư như thế này...
Đêm cuối đông rét lạnh , gió cuối đông ào ạt làm đỉnh Thiên Ma lảnh Thiên Sơn như chao nghiêng , giờ này các Thiên Ma nhân nhỏ tuổi đã say ngủ , tiếng hiệu lệnh đổi phiên khẻ vang lên , hai con người đã lớn tuổi này vẫn ngồi nhìn nhau , thỉnh thoảng nhìn nhau thôi , họ không nói gì với nhau  nhiều , những năm tháng hẳn đang trôi qua vùn vụt trong  tâm trí họ , họ cũng biết rằng mảnh hổ nan địch quần hồ , trong cuộc chiến sắp đến , hẳn những cao thủ như họ chính là thành trì chống đỡ , chứ không phải là những Thiên Ma nhân trẻ tuổi cười vang nô đùa như bọn nhóc khi nảy, xem cái hiểm họa trung nguyên như cỏ rác …

còn tiếp....

Hoang Đàng Tiên Sinh

May 9, 2013

QUỶ CỐC HỒI 61b ĐÀO TẨU - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG


QUỶ CỐC HỒI 62a  ĐÀO TẨU - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG

Qủy Ảnh giơ ngay bàn tay phải của bà … ý chừng bà muốn tát cho Mộc cô nương một cái , nhưng nghĩ thế nào bà thôi không thực hiện ý định ấy , Chu Hoa Tiên hừ một tiếng rồi bà đứng lên , quay sang Bất Chấn Hạp , bà hất hàm hỏi Mộc cô nương :
_ Tên nhải ranh là ai thế .
Mộc cô nương vẫn lắp bắp không thành tiếng , nàng còn đang rất đau ,nàng biết bà đang rất giận dữ , tánh tình của bà nóng hơn cả những chiêu thức Thập Lục của bà , nàng lờ mờ đoán rằng , nếu không khéo léo trả lời thì không chừng bà đập chết tươi Bất huynh chứ chẳng chơi .
Qủy Ảnh thấy Mộc cô nương không trả lời mà chỉ ú ớ chỉ về phía Bất Chấn Hạp còn đang nằm bất động , tay vẫn còn nắm chặt cái ống quyển của chàng , Chu lão bà trong chớp mắt nhận định rằng cơ sự của ngày hôm nay chắc hẳn có liên quan đến cái vật dài dài bằng cái ống tiêu đang nằm trên tay của tên nhải ranh kia , bà hơi hoang mang một tí , chẳng hiểu cái vật ấy là của báu gì mà bốn tên đạo chích à không xin lỗi bốn lão đạo sỹ chứ, muốn tranh giành tranh đoạt gì đây chăng , bà thôi không chú ý đến Mộc cô nương , bà bước về phía Bất huynh , Mộc cô nương hú vía , nàng mừng thầm vì đánh lạc hướng được bà dì dữ như cọp thì lại bắt đầu lo sợ cho tính mạng của Bất huynh ,nàng cố gắng ngồi lên , tim nàng đập loạn xạ , nàng cầu mong cho bà phát tâm từ bi đột xuất như bà vẫn thỉnh thoảng phát đức hỷ xã như vậy , chứ không thì chỉ một phát là chàng đi đứt thôi .

Qủy Ảnh lập lại những động tác y như bà làm với Mộc cô nương khi nảy , tuy nhiên bà có hơi rúng động một chút khi nắm lấy cổ tay của Bất Chấn Hạp, bà nhận thấy tên nhải nhép này có một công lực mạnh mẻ tiềm tàng một cách kỳ quái , hẳn y không phải là cao thủ trung nguyên , bà thử đưa tay điểm nhè nhẹ vào hai mạch nhâm đốc của hắn , bà thoáng giật mình khi nhận ra hai mạch này của hắn đã được thông suốt , phàm cao thủ công phu tuyệt đỉnh hay được lỉnh hội được những bí kíp tuyệt luân nào đấy thì bản thân cao thủ mới có khả năng thông mạch được hai mạch nhâm đốc , tên này xem chừng còn nhỏ tuổi mà được như thế này kể cũng là hãn hữu , bà lại liếc nhìn cái ống quyển Bất huynh vẫn nắm chặt nơi tay phải , võ lâm chi bảo nào đây mà cô cháu của bà cho là của báu đã bị bốn tên Không Động định cướp ?
Bà muốn gở nó ra khỏi tay Bất huynh nhưng bà lại thôi , úi dào , nhỡ nó lại tưởng bà định ăn trộm như mấy tên già kia thì mất mặt , bà đứng lên quay lại phía Mộc cô nương , bà lại hất hất cái mặt rồi chỉ về phía Bất Chấn Hạp gằn giọng hỏi :
_ Nó là ai , là gì của mi ?
Mộc cô nương nhăn mặt , nàng ấp úng rồi nói :
_ Điệt nữ cũng chẳng rỏ hắn là ai , hắn bị truy sát và chạy đến đây …
Chu Hoa Tiên hừ lạnh :
_ Tên ranh con này hẳn là từ phiên bang đến , bao lâu rồi ? ý là bà muốn hỏi Mộc cô nương biết hắn từ bao lâu hay là hắn tá túc trong nhà của bà bao lâu rồi đấy ?
Mộc cô nương lại càng ấp úng hơn :
_ Bọn … bọn đạo sỹ giết các tiểu nhi đệ  của hắn , có cả mấy ông sư nữa...
Qủy Ảnh kêu lên :
_ Thiếu Lâm ư !
Bà chợt hiểu ra ngay !
Bà cung tay lên … Mộc cô nương còn nhanh hơn mặc dù nàng đang bị thương , Mộc cô nương xẹt một cái đứng chắn ngay phía trước Bất huynh , nàng van nài :
_ Đừng giết hắn , thái thái ….
_ À thì ra mi....mi.... Chu Hoa Tiên hét to .

Trong một giây Chu lão bà hình dung ra mọi việc , tên này chắc hẳn  là một Thiên Ma nhân , kẻ thù của võ lâm trung nguyên , mấy ông sư mà Mộc cô nương vừa đề cập đến chắc là Vô Sắc đại sư và các cao tăng Thiếu Lâm , danh môn chính phái lãnh đạo công cuộc Thượng Đạo Diệt Ma đang ỳ đùng tại Thiên Sơn , chắc chắn như thế . Vậy ra con cháu ngu si của bà đang chứa chấp bảo vệ  một tên ác nhân , kẻ thù của nhân loại à mà không chỉ là kẻ thù của trung nguyên thôi , nhưng như thế cũng đã là trọng tội rồi ,chà vậy thì làm sao đây , đập chết tên này là chắc chắn rồi , nhưng con cháu khờ của bà mà giết mất thì cũng kẹt , mặc kệ , cứ đập một phát cho nó về chầu diêm vương rồi tính tiếp , nghĩ là làm , bà cung tay đẩy liền ra một chỉ phong hướng về cái đầu của Bất huynh , và lúc này bà mới nhận ra là tên nhải nhép kia đã ngồi lên và đang vận công , trong một phần mười giây Bất huynh mở ngay mắt ra , tay trái của chàng đẩy ngay Mộc cô nương ngả chúi xuống về phía trái , miệng chàng hét lên một tiếng giận dữ , tay mặt của chàng giơ cái ống quyển về phía luồng chỉ phong của Chu Hoa Tiên ,Khi Qủy Ảnh kịp nhận ra đó là cái gì thì muộn mất rồi !

_ Thiên Chỉ Thần Thông ! bà vừa hét to vừa cố lộn ngược lại phía sau đễ tránh phải tiếp chưởng trực tiếp , nhưng không kịp , cái luồng hào quang tím rịm đã đập vào luồng chỉ phong của bà gây ra một tiếng ầm , Chu lão bà văng ra xa gần năm trượng , hai chân của bà vừa chạm đất thì bà cũng khuỵu xuống , miệng bà hộc ra một bụm máu tung tóe , còn Bất huynh thì bật ngửa hự lên một tiếng , té xuống một cái phịch và chàng dường như đi luôn …
Mộc cô nương gào lên một tiếng thảm thiết :
_ Thái thái …
Nàng gắng gượng bươn ngay về phía bà dì của nàng , hình như bà bị trọng thương , nói nào ngay bà không phải là kém , nhưng bà không lường được một tên nít ranh miệng búng hơi sữa  mà có cái võ công giang hồ trung nguyên đang thèm muốn , bà đâu có biết Bất huynh là Hộ Giáo đại sư , những người như chàng thường được Thiên Ma đào tạo riêng biệt từ khi còn rất nhỏ , và thường đẳng cấp Vệ Sỹ ưu tú và Hộ Giáo đại sư đều được truyền dạy võ công tuyệt đĩnh trấn môn “ Thiên Chỉ Thần Thông “ nhằm bảo vệ môn phái , và nếu nó được sử dụng thông qua cái công cụ kỳ bí “ ống quyển “ thì có thể chỉ với vài thành công lực cũng có thể phát huy được sức mạnh ghê gớm , và hôm nay Qủy Ảnh danh trấn giang hồ đã hân hạnh được “diện kiến” nó như thế nào !
Chu lão bà chẳng nói được câu nào , bà đang cố vận công đễ chửa thương , thân hình bà run lên bần bật , không biết vì giận quá hay vì sợ nữa , nhưng dù gì thì tí nữa bà chửa thương xong bà  nhất quyết sẽ lấy mạng tên này , “ nó “ dám đánh thắng bà một chiêu , “ nó “ dám làm bà hộc máu ấy chứ , đã lâu bà không hộc máu , đã lâu bà không nếm mùi thất bại , tên nhải này dám hạ nhục bà …

Dường như Mộc cô nương cũng nhận ra ngay lập tức suy nghĩ của thái thái nàng , bất giác nàng khựng lại , nàng ngập ngừng ...rồi nàng thối lui …
Mộc cô nương quay phắt lại phía Bất huynh , nàng chạy ngay lại , thẳng thớm không hề gắng gượng tí nào , nàng cắp ngay lấy Bất huynh , hình như hắn nhẹ hơn bữa trước thì phải à , nàng thoáng nghĩ như thế , rồi nàng quay nhìn lại thái thái nàng , lúc này bà đang nhắm tịt mắt lại , hai lổ tai bà xịt khói xì xì trông buồn cười , Mộc cô nương muốn lên tiếng nhưng nàng lại thôi , nàng cắp Bất huynh của nàng chạy ngay vào rừng , chạy trối chết , không quay đầu lại , tai nàng nghe hình như thái thái nàng đang gào lên thì phải …

còn tiếp...

Apr 14, 2013

CÂU CHUYỆN CÀ PHÊ DÀI TẬP ...




CÂU CHUYỆN CÀ PHÊ DÀI TẬP ...

Thế nào là cà phê sạch ?

Kỳ 8

Thế là anh quay lại nở một nụ cười cầu tài và đề nghị với cô nàng thủ kho xinh đẹp :
_ Thôi bây giờ anh nhờ em gia công sàng sảy luôn cho anh , anh trả cho kho ( chàng không dám nói là trả công cho nàng ) cũng bằng giá anh làm bên ngoài ...
Nàng mở to đôi mắt dài ướt nhìn chàng và sau một giây nàng phán rằng :
_ Cái đó em phải hỏi sếp .
Trời ạ , sếp của nàng mà can dự vô chuyện này thì anh có mà lỗ to , anh lật đật xua tay :
_Thôi thôi , đụng tới sếp em thì anh thua à, em không nhận thì anh chịu khó ôm dzìa dzậy ...
Nàng cười có vẽ hiểu chuyện , phán tiếp :
_ Đễ từ từ em tính , dzậy hén ?
Chữ hén của nàng sao mà nghe dễ thương đến bải hoải tay chân chứ chẳng chơi !
Chàng ra về ôm theo một cục mừng , nó to lên từ từ tỷ lệ nghịch mí chiều dài con đường về nhà , chàng lâng lâng tự nhủ :
_ Phen này ta độc quyền luôn , nhà ngươi có mà chít nhé !
Nhưng sự đời quả là không đơn giản , tên kình địch của chàng chẳng hiểu làm thế nào mà hắn bắt tay bắt chân được với " đám lâu la " của nàng , thế là tiếng xì xào mỗi lúc mỗi to , ( à , ăn không được thì muốn phá đấy phỏng ? chàng nghiến răng nghĩ như thế )
Mấy hôm sau , anh chạm trán với hắn bên ngoài cửa kho , thường thì anh giả lơ không quen biết , nhưng hôm nay thì hắn chủ động mời thuốc anh , anh từ chối vì anh quen hút con mèo không đầu lọc , bây giờ cái thứ hảo hảo đó không còn anh hút Ara của người bạn đông dương là Cao miên , anh đâu có chơi Vàm cỏ hợp tác xã vớ vẫn ( ! ) thấy anh làm bộ lên chưn hắn cũng không nói gì , hắn chỉ cười rồi làm bộ gải gải đầu thấy ghét , hắn nói hơi lơ lớ một tí :
_ Tui muốn bàn với anh , mình cứ "cạng chang" hoài thì mình "chêết" , bi giờ mình thống nhứt mua "nó" một giá thôi hả , tui mua ít ít đủ xài anh mua "nhiêều nhiêều" thì mua ...
Hắn nói một thôi một hồi , anh ngẩm nghĩ hắn nói cũng phải , giá cả từ rẻ như bèo mới có hai tháng đã tăng gấp mấy chục lần , hiện giờ mới chỉ có anh và hắn , ngộ nhở thêm vài tên nữa thì mệt mỏi thêm , nghĩ đoạn anh ok , anh bắt tay hắn một cái , hắn " hảo lớ " lia lịa rồi ra về với tâm trạng lâng lâng còn anh cũng đi dzìa dzới tâm trạng bần thần hix !

Cú phát kiến của anh đem đến một số tiền khá là khủng vào cái lúc ấy , nó có thể mua được một căn nhà , thiệt ra nhà lúc ấy cũng rẻ vì thiên hạ tìm đường cứu ...đủ thứ nên anh quyết định sửa chữa căn nhà của gia đình anh , ( nhiều nhà đất tùm lum đủ nơi của ba má anh được nhiều người "quan tâm chiếu cố" , cứ hai ba ngày thì nhà anh hân hạnh được ai đó ghé thăm , người "mượn" nhà anh làm trạm y tế , kẻ "xin" làm HTX , má anh "anh dũng chiến đấu" kiên quyết nói không , vì đó là nơi chốn dung thân cuối cùng , bởi vậy cho nên nhà anh hông có ...gạo !) anh sửa nhà , mua sắm trang bị gia dụng , mua một cái TV màu hiệu Thompson made in Phờ phăng Xe , mua lại cái xe hot lúc bấy giờ là một chiếc Honda dame ( lúc ấy có câu : ngàn lời nói không bằng một làn khói Honda mà lỵ ! ) nhà anh trở thành trung tâm nghe nhìn , mặc dù coi đài TP thì chỉ màu nâu nâu xanh xanh , coi đài của anh bạn "hòn đá tảng " thì hình xanh đỏ đủ thứ nhưng "dạt dào cát bụi" , có lẻ cũng nhờ thế cho nên bà con rất ư là thông cảm cho công việc của gia đình anh) nãy giờ hơi bị lạc đề , quay lại với " rác " cà phê , dù thế nào thì cũng đến lúc chia tay nàng thủ kho xinh tươi , " rác " càng ngày càng hiếm , gía càng ngày càng tăng , Nhị ca nhà anh phải "hành quân " tận Biên Hòa , cú đột kích đầu tiên nghẹt thở như phim hành động ...


ngày ...mai mai tiếp

Arabimap

QUỶ CỐC HỒI 61a “VÔ VI QUÁN THẾ” QUẦN ĐẤU “HỖN MA HÍ NHÂN”

QUỶ CỐC  HỒI 61a “VÔ VI QUÁN THẾ” QUẦN ĐẤU “HỖN MA HÍ NHÂN”


Ngay lúc ấy một tiếng thét đầy uy lực bất chợt như một tấm lưới âm thanh chụp xuống hiện trường đi kèm với nó là một ảnh chưởng lồng lộng bao trùm luồng chỉ phong của Chân Thiện đạo sư , lão ngước lên nhìn khoảng không trên đầu mình , một cái bóng đen thùi đang ụp xuống , trong một phản xạ tự nhiên lão hướng ngay hai luồng chỉ phong lúc nãy vào cái bóng ấy , một tiếng nổ ầm chấn động cả khu vực , ba lão đạo sỹ trong trận đồ của Không Động đang nằm thẳng cẳng rải rác chung quanh lão cũng bị dư chấn làm tỉnh hẳn , riêng Chân Thiện  đạo sư thì phun ra một bụm máu tươi ngã vật ra bất động .
 
Cái bóng đen thùi ấy chẳng ai khác hơn chính là thái thái Qủy Ảnh của Mộc Sương Sương cô nương , lão bà mặc một chiếc áo thụng dài màu đen , trên tay bà là chiếc thiết  trượng chạm khắc một chiếc đầu lâu với hai con mắt là hai viên thạch ngọc màu vàng , chiếc thiết trượng có vẽ hơi nặng , bà dộng nó xuống đất một cái rầm làm rung rinh mặt đất khiến ba lão đạo sỹ vừa mới tỉnh lại hốt hoảng thối lui mấy bước , lão bà đão cặp mắt tí xíu núp dưới hai chân mày trắng toát về phía Mc cô nương và Bất Chấn Hạp mất một giây , ắt hẳn bà đang đoán định tình hình  của “ hai trẻ “ , bà lại đão ánh nhìn về phía ba lão đạo sỹ , một lão đạo sỹ xem chừng thấy sỹ diện của Không Động có cơ hao mòn nặng nề ( này nhé , Không Động đại bại dưới tay Qủy Ảnh và đám con nít cháu chắt gì đấy của bà , lời đồn này lan truyền ra giang hồ thì Không Động còn mặt mũi nào mà tu hành chấp đạo chứ ! )
Thế là lão ta hét to lên :
_ Chớ xen vào việc bọn ta .
 
Cả ba lão đều cung tay xem chừng ra chưởng đến nơi , nhưng không , không có gì hết , có lẻ bọn này chỉ muốn dọa Qủy Ảnh một tí thôi , Qủy Ảnh Chu Hoa Tiên ( tên của bà ) thì chắc không dọa , bà chỉ cái đầu trượng về phía ba lão đạo sỹ rồi cất cái giọng âm u rợn da gà nói với cả đám :
_ Vô cớ phá nhà ta , bọn mi phải chết thôi ! quái , chẳng nghe bà nhắc nhở gì đến cháu gái yêu quý hay là tên tiểu tử lạ hoắc “ yêu dấu “ của Mộc cô nương , bất giác ba lão đạo sỹ cùng thối lui mất một bước , một lão đưa tay quẹt vết máu còn đọng nơi miệng rồi ấp úng trả lời :
_ Cháu bà ...cháu bà đã giết một người của bọn ta ...xem ra khẩu khí Không Động có phần giảm sút , Qủy lão bà lại trầm giọng :
_ Việc nó làm nó chịu , còn bọn mi phá nhà ta ( nói đến đây lão đưa mắt hất hàm về phía căn lều tồi tàn chỉ còn trơ mất tấm vách cây xiêu vẹo , cái nóc lợp lá rừng đã bay đi đâu mất ) thì phải đền ...
 
Không biết đền gì nhưng cả ba lão đạo sỹ đều nhìn về phía căn lều , Qủy Ảnh làm cho ba lão tiến thối lưỡng nan , trời ạ , Không Động mà đi lợp nhà cho Qũy Ảnh thì thà chết còn hơn , một lão xem chừng không còn chịu đựng được nửa hét to lên :
_ Mi chớ già mồm , bọn ta đâu phải con nít đễ cho mi đùa cợt ...
Thế là cả ba lão Không Động cung tay một lượt giở ngay tuyệt chiêu Vô Vi Quán Thế huyền Công chân truyền của Không động , ba luồng âm công với mười thành công lực ầm ào chấp chới phút chốc bao trùm hiện trường , Chu Hoa Tiên khẻ cười nhạt một tí , bà giơ cao cái thiết trượng chĩa thẳng lên trời , thân hình của bà bổng chốc bay lên cao mấy thước , trong một giây , một quầng sáng âm hồn ma mị vàng chóe từ hai viên thạch ngọc trên cái đầu lâu thiết trượng  bắn vọt lên không trung , cả ba lão Không Động kinh hãi , nhưng không còn đường lui nữa rồi , ( thôi thì vì sự nghiệp Không Động danh trấn giang hồ uy dũng vô biên , cả ba lão thề quyết tử cho Không Động quyết sinh à quên... không phải vì sự nghiệp trăm năm ...à cũng không phải ... vì ... vì... thôi mặc kệ vì cái gì thì cũng chết mất tiêu rồi ) ba luồng âm công Vô Vi bổng chốc lớn lên không ngừng , xem ra cả ba lão đã dùng đến tử chiêu cùng chết với kẻ thù , Qủy Ảnh nhíu mày , đôi mắt của bà đảo nhanh , quả thật không thể xem thường ba tên đạo sỹ này được , bà vận công  tăng thêm một thành công lực , quầng sáng vàng chóe trở nên đậm đặc hơn và cũng nở nhanh ra đón lấy ba luồng âm công ...
 
Ngay lúc ấy thì Chân Thiện đạo sư tỉnh dậy , lão vừa bật ngồi lên thì chứng kiến ngay sự việc , lão kinh hãi hét to :
_ Hỗn Ma Hí Nhân ! ...một tuyệt chiêu trong Thập Lục Qủy Đàm của Qủy Ảnh .
Vừa hét lão vừa cung tay trợ chiến cho đồng đạo , một luồng chỉ phong mỏng mảnh ào ạt lẹt xẹt bổng chốc phát triển thành một tấm lưới trắng sáng từ phía dưới đở lấy quầng sáng vàng hực đang gần chạm vào ba luồng âm công đang bùng lên ánh bạc rực rở .
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên , Qủy lão bà lộn ngược về phía sau ,vừa chạm đất thì thối lui mất mấy chục bước , ba lão Không Động thì bị hất ra xa cả chục trượng té ngồi xuống đất , còn Chân Thiện đạo sư thì lăn lông lốc, Bất huynh cùng Mộc cô nương cũng bị ảnh hưởng của dư chấn thổi bay  về hai phía ,nằm dài ra bất động như cũ ...
 
Xem chừng cả hai bên đều bị trúng thương , bất phân thắng bại , Qủy Ảnh lão bà tay vẫn nắm chặt thiết trượng lúc này đã cắm sâu vào đất , có lẽ nhờ như thế nên bà còn trụ được , cả ba lão Không Động đều hộc ra máu tươi , chỉ Chân Thiện xem ra khá hơn một chút , lão loạng choạng đứng lên , bước khập khểnh về phía ba lão đạo sỹ vẩn còn ngồi thở dốc ngực đẩm máu , lão dừng lại khi chỉ còn cách ba lão kia độ một trượng , lão quay về phía Qủy Ảnh trừng đôi mắt tóe lữa thều thào nói :
_ Bà sẽ phải trả giá cho việc này , cái mạng chó của hai tên nhãi nhép kia ta gởi lại , sẽ có ngày không xa bọn ta sẽ lấy chúng ...
Nói xong lão lại khuỵu xuống rồi gắng gượng đứng lên , lúc này cả ba lão còn lại cũng đã đứng lên được , Chân Thiện quay sang nói với các đồng đạo :
_ Thiên Địa vô cùng , ân báo ân , oán báo oán , đi thôi ...
 
Nói xong lão lại ném một cái nhìn về phía Bất Chấn Hạp , tay vẫn còn nắm chặt cái ống quyển , đang nằm dài ra đất , lão có vẽ hơi tiếc một cái gì đó rồi xoay người vọt đi , cả ba lão Không Động còn lại cũng nối gót... hiện trường chỉ còn Bất huynh và Mộc cô nương vẫn còn nằm bất động , Qủy lão bà vẩn còn đứng im tại tràng , hình như bà đang vận công chữa thương , sự can thiệp của Chân Thiện đã cứu ba lão kia , nhưng cũng làm cho bà bị bất ngờ , thật ra bà chưa có ý giết ba tên già ấy , chúng bị thương nên bà không muốn mang tiếng “ hốt hụi chết “ , bà chưa vận quá năm thành công lực của thức “ Hổn Ma Hí Nhân “ trong Thập Lục Qủy Đàm , sự can thiệp thình lình của Chân Thiện đạo sư làm bà bất ngờ , khí huyết có phần nhộn nhạo , nó làm cho bà quên bén cái nóc nhà đã bay mất , mà bây giờ hình như mấy cái vách cũng chẳng còn , nghĩ đến đây bà thấy giận quá , quay sang Bất huynh và Mộc cô nương , bà không biết tên nhãi ranh này ở đâu ra và gây thù chuốc oán gì với mấy lão Không Động , còn con cháu ngờ nghệch của bà nữa , con gái con lứa ngồi dựa ngữa với tên nhãi ranh kia trông chướng quá , nghĩ đến đấy bà mới sực nhớ đến tình trạng của Mộc cô nương , bà vội rảo bước về phía Mộc cô nương , đưa hai ngón tay lên mũi của cô nương bà thấy vẫn còn một chút hơi thở , thế thì tốt rồi , bà dùng hai ngón tay điểm nhanh nhiều huyệt đạo trên người nàng , đoạn bà thò tay vào thắt lưng lôi ra một cái lọ con bằng gổ lấy ra một viên thuốc màu trắng nhét vào miệng nàng , bà lại vỗ mạnh vào lưng nàng một cái , viên thuốc trôi xuống ... không ngờ được , chỉ trong vòng một giây thôi ,Mộc cô nương đã mở mắt ra , nàng chớp chớp mắt mấy cái , rồi nàng ngước nhìn lên , thấy gương mặt của Qủy Ảnh nàng hốt hoảng la không thành tiếng :
_ Thái...thái ....


còn tiếp

Hoang Đàng Tiên Sinh - Võ Mạnh Hùng

Apr 5, 2013

CÂU CHUYỆN CÀ PHÊ DÀI TẬP ...


CÂU CHUYỆN CÀ PHÊ DÀI TẬP ...

Thế nào là cà phê sạch ?

Kỳ 8

Thế là anh quay lại nở một nụ cười cầu tài và đề nghị với cô nàng thủ kho xinh đẹp  :
_ Thôi bây giờ anh nhờ em gia công sàng sảy luôn cho anh , anh trả cho kho ( chàng không dám nói là trả công cho nàng ) cũng bằng giá anh làm bên ngoài ...
Nàng mở to đôi mắt dài ướt nhìn chàng và sau một giây nàng phán rằng : 
_ Cái đó em phải hỏi sếp .
Trời ạ , sếp của nàng mà can dự vô chuyện này thì  anh có mà lỗ to , anh lật đật xua tay : 
_Thôi thôi , đụng tới sếp em thì anh thua à, em không nhận thì anh chịu khó ôm dzìa  dzậy ...
Nàng cười có vẽ hiểu chuyện , phán tiếp : 
_ Đễ từ từ em tính , dzậy hén ?
Chữ hén của nàng sao mà nghe dễ thương đến bải hoải tay chân chứ chẳng chơi !
Chàng ra về ôm theo một cục mừng , nó to lên từ từ tỷ lệ nghịch mí chiều dài con đường về nhà , chàng lâng lâng tự nhủ : 
_ Phen này ta độc quyền luôn , nhà ngươi có mà chít nhé !
Nhưng sự đời quả là không đơn giản , tên kình địch của chàng chẳng hiểu làm thế nào mà hắn  bắt tay bắt chân được với " đám  lâu la " của nàng , thế là tiếng xì xào mỗi lúc mỗi to , ( à , ăn không được thì muốn phá đấy phỏng ? chàng nghiến răng nghĩ như thế ) 
 
Mấy hôm sau , anh chạm trán với hắn bên ngoài cửa kho , thường thì anh giả lơ không quen biết , nhưng hôm nay thì hắn chủ động mời thuốc anh , anh từ chối vì anh quen hút con mèo không đầu lọc , bây giờ cái thứ hảo hảo đó không còn anh hút Ara của người bạn đông dương là Cao miên , anh đâu có chơi Vàm cỏ hợp tác xã vớ vẫn ( ! ) thấy anh làm bộ lên chưn hắn cũng không nói gì , hắn chỉ cười rồi làm bộ gải gải đầu thấy ghét , hắn nói hơi lơ lớ một tí : 
_ Tui muốn bàn với anh , mình cứ "cạng chang" hoài thì mình "chêết" , bi giờ mình thống nhứt  mua "nó" một giá thôi hả , tui mua ít ít đủ xài anh mua "nhiêều nhiêều" thì mua ...
Hắn nói một thôi một hồi , anh ngẩm nghĩ hắn nói cũng phải , giá cả từ rẻ như bèo mới có hai tháng đã tăng gấp mấy chục lần , hiện giờ mới chỉ có anh và hắn   , ngộ nhở thêm vài tên nữa thì mệt mỏi thêm , nghĩ đoạn anh ok , anh bắt tay hắn một cái , hắn " hảo lớ " lia lịa rồi ra về với tâm trạng lâng lâng còn anh cũng đi dzìa dzới tâm trạng bần thần  hix !

Cú phát kiến của anh đem đến một số tiền khá là khủng vào cái lúc ấy , nó có thể mua được một căn nhà , thiệt ra nhà lúc ấy cũng rẻ vì thiên hạ tìm đường cứu ...đủ thứ nên anh quyết định sửa chữa căn nhà của gia đình anh  , ( nhiều nhà đất tùm lum đủ nơi của ba má anh được nhiều người "quan tâm chiếu cố" , cứ hai ba ngày thì nhà anh hân hạnh được ai đó ghé thăm , người "mượn" nhà anh làm trạm y tế , kẻ "xin" làm HTX , má anh "anh dũng chiến đấu" kiên quyết nói không , vì đó là nơi chốn dung thân cuối cùng , bởi vậy cho nên nhà anh hông có ...gạo !) anh sửa nhà , mua sắm trang bị gia dụng , mua một cái TV màu hiệu Thompson made in Phờ phăng Xe , mua lại cái xe hot lúc bấy giờ là một chiếc Honda dame ( lúc ấy có câu : ngàn lời nói không bằng một làn khói Honda mà lỵ ! ) nhà anh trở thành trung tâm nghe nhìn , mặc dù coi đài TP thì chỉ màu nâu nâu xanh xanh , coi đài của anh bạn "hòn đá tảng " thì hình xanh đỏ đủ thứ nhưng "dạt dào cát bụi" , có lẻ cũng nhờ thế cho nên bà con rất ư là thông cảm cho công việc của gia đình anh) nãy giờ hơi bị lạc đề ,  quay lại với " rác " cà phê , dù thế nào thì cũng đến lúc chia tay nàng thủ kho xinh tươi , " rác " càng ngày càng hiếm , gía càng ngày càng tăng , Nhị ca nhà anh phải "hành quân " tận Biên Hòa , cú đột kích đầu tiên nghẹt thở như phim hành động ...


ngày ...mai mai tiếp

Arabimap







 
 

Apr 3, 2013

HD Chiều một mình qua phố_NhạcTrịnh Công Sơn_Ca Sỹ Mập