Jul 15, 2012

Câu chuyện thành công của một khoa học gia gốc Việt tại Mỹ


Câu chuyện thành công của một khoa học gia gốc Việt tại Mỹ

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm
CỠ CHỮ

M
ột người Việt tị nạn ở Mỹ tạo lập cuộc sống mới từ đầu bằng cách vừa đi phụ việc ở nhà hàng và xưởng đóng giày vừa cùng lúc dùi mài đèn sách để cuối cùng trở thành một nhà khoa học đảm nhiệm các vị trí lãnh đạo cao cấp của các công ty khoa học kỹ nghệ danh tiếng của Mỹ, với trên 25 văn bằng phát minh sáng chế và nhiều giải thưởng vinh dự. Đó là câu chuyện thành công của tiến sĩ Cai Văn Khiêm mà Tạp chí Thanh Niên hân hạnh giới thiệu đến quý vị trong chương trình hôm nay. 
 
Tiến sĩ Khiêm vượt biên sang Mỹ năm 1975 sau khi quân cộng sản Bắc Việt thu tóm miền Nam Việt Nam. Những ngày đầu tới Mỹ, ông đã phải vất vả ngày đêm với công việc bồi bàn ở nhà hàng vào mỗi tối, tới khuya thì sang phụ việc cho một hãng đóng giày, còn thời gian ban ngày ông dồn tất cả vào đèn sách. Có lúc trong nhiều ngày liền ông không có được một giấc ngủ. Vậy mà chỉ hai năm đầu ở xứ người, ông đã lấy được bằng thạc sĩ và liền 4 năm sau đó, ông tốt nghiệp Tiến sĩ từ cùng trường đại học Purdue, bang Indiana, với luận án về viễn thông băng tần rộng, một trong luận án tiền phong trong ngành viễn thông di động.

Ông vào làm việc cho công ty Hughes Aircraft Company và trở thành Khoa học gia Trưởng của bộ phận chuyên trách lĩnh vực truyền thông bí mật và vô tuyến định nghĩa bằng phần mềm của hãng. Khi công ty hội nhập với tập đoàn danh tiếng Raytheon, ông được bổ nhiệm làm Chuyên gia Cao cấp của Raytheon, phụ trách các đề án phát triển trong lĩnh vực truyền thông Multiband-Multimode và hệ thống định vị toàn cầu mới GPS III. Năm 2002, trung tâm nghiên cứu của ông tách rời ra khỏi Raytheon để thành một công ty riêng có tên là TelASIC, ông đảm nhiệm chức Phó Giám đốc Kỹ nghệ Hệ thống của công ty này. Tại đây ông đã nghiên cứu phát triển kỹ nghệ truyền thông di động. Khi TelASIC nhập vào hãng MTI vào năm 2009, những kỹ nghệ ông phát minh được chuyển thành sản phẩm bộ thu phát vô tuyến từ xa cho thị trường điện thoại di động. Hiện ông là Phó giám đốc Cao cấp phụ trách về Công nghệ Di động Toàn cầu của hãng MTI, có nhiệm vụ khuếch trương trung tâm nghiên cứu kỹ thuật của công ty ở Mỹ và Đan Mạch.

Định cư tại bang California, Tiến sĩ Khiêm đang sở hữu hơn 25 bằng phát minh sáng chế trong lĩnh vưc truyền thông-tín hiệu và nhiều giải thưởng, trong đó có các giải thưởng của hãng Hughes dành cho kỹ sư trẻ xuất sắc và dành cho phát minh xuất sắc. Ông cũng là tác giả của nhiều bài viết đăng trên các đặc san khoa học kỹ thuật. Đến với Tạp chí Thanh Niên hôm nay, Tiến sĩ Khiêm sẽ chia sẻ với các bạn trẻ về bí quyết thành công của mình.
   
Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Tôi cũng chỉ có một thành công rất khiêm nhường thôi, không có gì quan trọng lắm, nhưng dĩ nhiên là ai cũng phải đi qua những chặng đường khó khăn, vất vả để đạt được kết quả mình muốn. Đó là chất xúc tác để mình cố gắng hơn. Tôi nhớ năm 1975 khi tôi đến Mỹ, có khoảng thời gian tôi phải làm việc suốt mà không có được phút nào ngủ cả vì lúc đó tôi phải làm 2 công việc. Tôi làm bồi bàn tại một nhà hàng và làm trong một hãng đóng giày. Tối tôi làm nhà hàng, khuya tôi đi đóng giày, ban ngày tôi phải học để thi cuối khóa. Làm đóng giày tôi kiếm được khoảng 1,25 đô la/giờ. Lương làm nhà hàng chủ yếu nhờ vào tiền ‘tip’. Sau đó, trường đại học Purdue ở bang Indiana cho tôi học bổng vào chương trình cao học nên tôi không phải trả học phí. Trường lại trả lương cho tôi làm nghiên cứu khoa học. Cho nên, trong khoảng thời gian đó, tôi chỉ việc cắp sách đến trường. Hồi tưởng trở lại, tôi cũng không thấy gì gọi là nặng nhọc lắm. Có lẽ nhờ thời tôi ở Việt Nam, tôi có sức chịu đựng rất cao. Người ta thường đi xe Honda hay xe đạp đến trường, tôi hằng ngày đi bộ 1 tiếng rưỡi đồng hồ tới trường. Học xong đi bộ về nhà 1 tiếng rưỡi nữa. Tôi muốn tự ép mình chút xíu về sức chịu đựng. Tôi cảm thấy đó là một sự tranh đấu cần thiết để rèn luyện sức chịu đựng của mình một chút. Khi tôi vào đại học Phú Thọ, ban ngày tôi đi đạp xe đi dạy kèm 2, 3 chỗ vì kế sinh nhai. Những điều đó tạo cho mình một sức chịu đựng và sau này trở thành những lợi thế cho tôi trong những hoàn cảnh khó khăn hơn.

Trà Mi: Một người Việt ngồi vào ghế điều hành cao cấp của các công ty khoa học kỹ nghệ uy tín hàng đầu của Mỹ, cảm giác của tiến sĩ như thế nào?

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Ước mơ của tôi là tìm ra một hướng đi, một cái nhìn mới trong lĩnh vực khoa học-kỹ thuật. Năm tôi 35 tuổi, họ mời tôi vào chức vụ Khoa học gia Trưởng. Công ty khoảng 60 ngàn nhân viên chỉ có 9 Khoa học gia Trưởng thôi. Tôi bước vào vị trí này giữa những người tóc bạc, tôi rất ngạc nhiên và hơi bàng hoàng lúc ban đầu. Tôi đặc biệt cảm ơn quốc gia này vì họ có cái nhìn rất cởi mở. Nếu họ cảm thấy mình có thể làm được việc, họ sẽ mở cánh cửa cho mình bước vào. Nói về cảm tưởng, tôi cảm thấy rất vinh dự cho cá nhân tôi và cho những người làm việc chung với tôi. Mình lại có một trách nhiệm cao hơn, làm sao có thể thỏa mãn được những trách nhiệm đó thì mình cảm thấy vui rồi. Tôi luôn cảm thấy hạnh phúc với công việc của mình. Bên cạnh tôi là những cộng tác viên luôn đem lại cho tôi những giây phút hào hứng làm việ c chung.

Trà Mi: Từ các vị trí cao cho tới những bằng phát minh và các giải thưởng, những thành tích có ý nghĩa thế nào đối với tiến sĩ?

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Những bằng cấp hay bằng phát minh đó, khi mình phát minh rồi, nó trở thành những phần tử chết, tức là những cái đã xảy ra rồi. Nó có thể đem lại cho tôi những hồi ức vui vẻ trong giây phút thôi, nhưng những cái làm tôi phấn chấn nhất là những bài toán mà chúng tôi đang đương đầu trong hiện tại và tương lai. Thành ra, nhiều khi tôi cũng không quan tâm lắm đến các thành quả đã đạt được vì đó là những cái đã đạt được rồi. Nhiều khi mình quan trọng hóa các thành quả cũ đó cũng làm mất đi ý nghĩa vì những phần tử mớ, phần tử sống nằm ở hiện tại và tương lai. Tôi chú tâm và muốn tìm những hạnh phúc mới của tôi trong những giờ giải những bài toán mới.

Trà Mi: Có thể nói đối với tiến sĩ, thành công và thành tựu là quá trình phấn đấu không ngừng, không có điểm dừng.

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Dạ vâng.

Trà Mi: Nhìn lại chặng đường đã đi qua bằng một từ ngắn gọn để mô tả về nó, tiến sĩ sẽ nói gì? 

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Chặng đường đó mỗi người phải tự tìm ra mục đích, hướng đi, và hạnh phúc của mình nằm ở đâu. Nếu chúng ta không thích làm việc đó, thì chắc chắn sự thành công nếu có cũng chỉ giới hạn thôi. Cho nên, chúng ta phải tìm ra sự thích thú trong công việc.

Trà Mi: Nhiều người ngày nay đánh giá sự thành công dựa trên hai yếu tố chính. Một là học vấn. Hai là có vai trò lãnh đạo. Liệu có phải đây là thước đo chính xác? Có thể có những con đường thành công khác hơn ngoài hai bàn đạp là học vấn và lãnh đạo hay không? Vừa là một nhà khoa học, vừa trong vị trí một người lãnh đạo, cái nhìn của ông về vai trò và tầm quan trọng của học vấn và tinh thần lãnh đạo đối với giới trẻ ra sao?

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Người Việt Nam đặt sự thành công vào vấn đề khoa bảng. Nghĩa là muốn thành công phải đi qua con đường học vấn, dùng đó làm bàn đạp tới thành công. Điều đó không chắc hẳn như vậy. Tại Mỹ như chị cũng biết có các trường hợp, như ông Bill Gates chẳng hạn, trở thành những người thành công nhất. Tôi cho rằng có nhiều phương pháp dẫn tới sự thành công, chứ không dứt khoát phải đi qua chương trình học. Tuy nhiên, khi chúng ta đi học, chúng ta còn học cách làm người nữa. Cho nên, tôi nghĩ bước đường đi học rất quan trọng, giúp chúng ta biết cách ngoại giao, cách làm việc, cách suy nghĩ. Nếu chúng ta theo khuôn mẫu tạo thành công qua học vấn hay quản trị thì đó cũng chỉ là những cái giới hạn thôi. Thành công đối với tôi là đạt được những cái mà mình muốn giúp ích cho xã hội.

Trà Mi: Người Việt tại Mỹ có rất nhiều gương thành công, thành danh mà câu chuyện của tiến sĩ Khiêm đóng góp một phần trong đó. Ông có cảm nghĩ thế nào?

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Tôi biết chắc là người Việt của chúng ta có rất nhiều người thành công. Có một chút đóng góp, tôi cũng cảm thấy rất hãnh diện và cảm thấy rất vui. Người Mỹ đã mở những cánh tay rất rộng đối với tôi, cho tôi những cơ hội này. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Môi trường tại Mỹ giúp chúng ta đạt được những thành công cao hơn. Ví dụ như ở Việt Nam có một hạn chế là những người đảng viên hay con cái của đảng viên mới được nắm giữ những chức vụ quan trọng. Điều này hạn chế số người thành công rất ít. Môi trường làm việc ở Mỹ mở rộng hoàn toàn, đào tạo ra rất nhiều người thành công và mọi người cảm thấy thoải mái. Đó là một chất kích thích giúp nước Mỹ này thành công. Theo tôi, chúng ta nên mở rộng cánh cửa cơ hội cho mọi người, nên sử dụng những người có khả năng. Như cách làm việc của người Mỹ ở đây, tôi cảm thấy rất thoải mái.

Trà Mi: Tiến sĩ vừa nói tới ‘chất kích thích’ mà xã hội Mỹ giúp các cá nhân trong xã hội có được cơ hội thành công hơn, tức là mọi người có nhiều cơ hội đa dạng khác nhau. Còn về ‘chất kích thích’ giúp cho một nhà khoa học có nhiều bằng phát minh sáng chế như tiến sĩ đây là gì, thưa ông?

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Chất kích thích đó là mình phải có sự đam mê tìm kiếm những điều mới lạ trong công việc. Có một số người chỉ vui vẻ làm công việc cho xong. Có những người muốn giải quyết công việc xong rồi mới về nhà. Làm khoa học đòi hỏi phải có sự đam mê. Chất kích thích đối với tôi là tìm ra phương pháp mới. Thời tôi còn đi học chương trình tiến sĩ ở đại học Purdue, có một bài toán nan giải trong luận án của tôi. Hằng đêm, trước khi đi ngủ và trong giấc ngủ của tôi, tôi cứ mãi suy nghĩ về bài toán đó. Tôi tìm ra lời giải khoảng 2-3 giờ sáng và ngồi dậy viết lên giấy. Khi tôi làm cho công ty Hughes, có một số bài toán khó, tôi đã bỏ 6 tháng trời để tìm ra lời giải hầu đưa tất cả hệ thống truyền thông kết hợp lại với nhau.

Trà Mi: Nếu có một lời khuyên đối với giới trẻ từ câu chuyện thành công của mình, tiến sĩ sẽ nói gì?

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Đầu tiên, nói về phương pháp để thành công, chúng ta cần phải giữ một tư cách đàng hoàng, một thiện chí làm việc, và cố gắng trau giồi kiến thức. Những người xung quanh thấy mình có khả năng, họ sẽ đưa mình vào một vai trò làm việc thăng tiến hơn. Người Mỹ có câu vai trò quản trị là vai trò của sự tin tưởng. Mình tạo sự tin tưởng qua những việc mình làm, tư cách làm việc, và thiện chí làm việc của mình. Họ thấy mình có thể làm việc được, họ sẽ cho mình những cơ hội. Nếu những người xung quanh không mở cánh cửa cho chúng ta đi, chúng ta không thể vào vườn hoa xinh đẹp nào cả. Thứ nhì, mình phải tìm mục đích, hướng đi, và những người cộng tác để cùng làm việc và chia sẻ những thành quả với nhau. Có những người làm việc chung cố dấu những ý nghĩ của họ để giữ phần thưởng riêng cho họ. Những điều đó sẽ trở nên rất tầm thường và không vui. Phải nên thích làm việc với những người cộng tác xung quanh mình.

Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn tiến sĩ Khiêm đã dành cho Tạp chí Thanh Niên của đài VOA cuộc trao đổi này.

Tiến sĩ Cai Văn Khiêm: Cảm ơn quý vị thính giả đã theo dõi.
 
Tạp chí Thanh Niên vừa gửi đến quý vị và các bạn cuộc trao đổi với tiến sĩ Cai Văn Khiêm về gương thành công đáng nể của một khoa học gia người Việt tại Mỹ. 
Các bạn có ý kiến muốn đóng góp hay chia sẻ với tiến sĩ Khiêm, xin vui lòng gửi vào mục Ý kiến ngay bên dưới bài đăng trên trang nhà voatiengviet.com. Trà Mi xin chân thành cảm ơn quý vị mong được đón tiếp quý vị trong các câu chuyện hằng tuần trên Tạp chí Thanh Niên buổi phát thanh 10 giờ tối thứ sáu và chủ nhật của đài VOA.

Jul 10, 2012

Thằng ăn cắp


Thằng ăn cắp 

Ở một làng nào đó bên xứ Ấn Độ, có một thương gia nghèo. Ðời sống khó khăn, nạn cường hào ác bá quá đỗi lộng hành khiến bác ta sống không nổi, phải bỏ đi một xứ xa sinh sống. Sống nơi đất khách quê người lâu ngày, lòng riêng vẫn tủi. Lại thêm tuổi đà xế bóng, tính ganh đua, lòng ham muốn cũng mỏi mòn. Một hôm chạnh nhớ cố hương, bác quyết định trở về. Bán hết tài sản lấy tiền mua vàng, gói vào một túi vải giấu trong túi hành lý khoác vai, bác lên đường về quê hương. 

Trong vùng quê người thương gia, giữa một cánh đồng, dân trong vùng xây một ngôi chùa nhỏ để các nông phu buổi trưa ghé vào lễ Phật và nghỉ ngơi. Một cây bồ đề lâu năm che bóng rợp xuống một sân nhỏ lát gạch, một cái giếng khơi, nước mát và trong vắt, cũng là nơi cho khách bộ hành ghé chân nghỉ ngơi, giải khát, hoặc đôi khi ngủ qua đêm trong chùa. Chùa không có người coi. Phật tử trong chùa đều là nông dân. Lúc rảnh việc thì tự ý tới làm công quả quét tước, dọn dẹp, chăm sóc cho đám cây cỏ sân chùa lúc nào cũng hương khói quanh năm. 
Sau nhiều ngày lặn lội đường xa, người thương gia về gần đến làng cũ. Trời đã xế trưa, nắng gắt. Ði ngang qua chùa, bác ghé vào nghỉ chân dưới gốc bồ đề. Ra giếng nước giải khát, rửa ráy sạch sẽ xong, bác vào chùa lễ Phật. Trong chùa vắng lặng. Bác thắp hương quỳ trước bàn thờ Phật. Ngước nhìn lên, nét mặt đức Thế Tôn vẫn trầm mặc như xưa nay, hơn mười năm qua không có gì thay đổi. Cảnh vật như đứng ngoài thời gian. Lễ xong, người thương gia rời chùa. Thấy bóng chiều đã ngả, đường về còn khá xa, bác liền rảo bước, bỏ quên túi hành lý trong chùa. 

Buổi chiều hôm đó, một nông dân nghèo khổ trở về làng sau một ngày làm việc ngoài đồng. Ngang qua chùa, ngày nào cũng vậy, bác ghé vào lễ Phật trước khi trở về nhà. Lễ xong, bác trông thấy một túi vải to để gần bàn thờ. Bác ta nghĩ thầm: “Không biết túi vải của ai đi lễ đã bỏ quên. Nhỡ có người tham tâm lấy mất thì tội nghiệp cho người mất của. Âu là cứ mang về nhà rồi bảng thông báo để trả lại cho người ta.” 

Về đến nhà, bác nông dân gọi vợ con ra, trỏ vào túi vải, nói: 
- Ðây là vật người ta bỏ quên trong chùa. Nay mình cứ tạm kiểm kê rõ ràng, đầy đủ, mai mốt có người đến nhận đúng thì trả lại cho người ta. 
Giở ra xem, thấy có gói vàng to, người nông dân nghiêm giọng dặn vợ con: 
- Vàng của người ta là một vật rất nguy hiểm. Nó làm nảy lòng tham. Mọi điều bất chính, bất lương, mọi sự đau khổ cũng từ đó phát sinh. Mẹ con mày chớ có dúng tay vào mà khốn! 
Bác cất cẩn thận vào rương, khóa lại. 
Người thương gia rảo bước về gần đến làng, nhìn xa xa ráng chiều êm ả, những làn khói bếp vương vấn trên rặng tre quen thuộc. Cảnh xưa vẫn còn trong trí bác so với nay như không có gì thay đổi sau hơn mười năm xa cách. 
Vừa đến cổng làng, người thương gia mới sực nhớ đã bỏ quên túi hành lý ở chùa. Lo sợ, hốt hoảng, bác vội quay lại con đường cũ, vừa chạy vừa kêu: 
- Khổ thân tôi! Thế là tôi mất hết cả sản nghiệp dành dụm từ hơn mười năm nay! Bao nhiêu công lao trôi sống trôi biển cả rồi! Khổ thân tôi chưa! 
Người đi đường ai thấy cũng ngạc nhiên. 

Tới chùa thì cảnh vẫn vắng tanh, bên trong chỉ có một cụ già đang lễ Phật. Người thương gia vội túm lấy cụ già, hốt hoảng hỏi: 
- Túi đồ của tôi đâu? Vàng của tôi đâu? 
Cụ già ngạc nhiên: 
- Túi đồ nào của bác? Vàng nào của bác? 
- Thì cái túi hành lý tôi để quên hồi xế trưa trong chùa này! 
Cụ già vẫn bình thản: 
- Quả thật lão không thấy túi đồ của bác. Lão đã sống thanh đạm cả đời, nỡ nào trong chốc lát vứt bỏ lương tâm mà tham của người. Bác cứ bình tĩnh. Của mất, có duyên còn có ngày lấy lại, vô duyên thì của cầm trong tay cũng mất. Túi đồ của bác đã thất lạc, bác lại mất luôn cả cái tâm công chính, đỗ vấy cho người là cớ làm sao? 

Gần đây có một xóm làng, buổi chiều nông dân thường lễ Phật trước khi về nhà. Bác thử tới đó hỏi xem. Thói thường, thấy vàng là tối mặt lại. Nhưng cũng còn tùy. Cũng còn có nhiều người tốt. 
Người thương gia nghe ra, nhận thấy mình vô lý, bèn xin lỗi cụ già rồi theo lời chỉ dẫn, tiếp tục đi tìm. Tới làng, ông ta hỏi nhiều người mà không ai biết. Nghĩ rằng sản nghiệp dành dụm trong mười năm của mình nay phút chốc như chiếc lá vàng rơi theo gió đưa, biết đâu là bờ bến mà tìm! Ðành phó mặc cho bước chân tình cờ may rủi. Khi tới cuối làng, giữa vườn cây cối um tùm có một căn nhà lá nhỏ tồi tàn. Trước cửa treo một tấm bảng đen, với hàng chữ trắng viết to: “Tôi có nhặt được một túi vải bỏ quên trong chùa. Ai là chủ xin tới nhận lại.” 
Người thương gia mừng quýnh đập cửa, gặp anh nông dân ra mở hỏi: 
- Bác là chủ túi đồ bỏ quên trong chùa? 
- Vâng, chính tôi. Tôi đã để quên trong chùa hồi xế trưa nay. Xin cho tôi nhận lại. 
- Nếu đó là của bác thì bác phải nói xem túi đồ của bác như thế nào? Trong đựng những gì? 
Người thương gia trả lời: 
- Ðó là túi vải, trong đựng một ít lương khô đi đường. 
Người nông phu nói: 
- Thế thì không phải túi đồ của bác. 
- Thú thật với bác, cũng còn một số vàng trong một gói vải khác màu đỏ. 
Người nông phu nghe tả đúng các đồ vật và số lượng vàng đựng trong túi vải, biết chắc người tới hỏi là chủ nhân bèn mở rương ra, nói với người thương gia: 
- Quả thật đó là túi đồ của bác. Xin mời vào nhận. 
Người thương gia nhận đủ số vàng, lòng vui khôn tả. Bác thấy cảnh nhà người nông dân nghèo nàn mà lại không có lòng tham, để tỏ lòng biết ơn, bác chia đôi số vàng gói vào một miếng vải đưa cho người nông dân. Bác nói: 
- Vàng của tôi tưởng đã mất, may sao lại gặp tấm lòng quý của bác. Tôi xin biếu bác một nửa để tỏ lòng thành thật biết ơn. 
Người nông dân ngạc nhiên: 
- Trả lại món vật không phải của mình chỉ là một việc bình thường, có ơn gì mà được đền? 
- Bác đã làm một điều thiện. Ðược đền ơn là đúng lẽ. 
- Làm việc thiện là nghĩa vụ tự nhiên. Đạo lý xưa nay vẫn dạy như vậy. Đó không phải là cái cớ để đòi hay nhận tiền thưởng. Cũng như lòng yêu dân tộc, yêu tổ quốc không phải là cái cớ để được trả công. Vàng của bác do công sức làm ra thì bác hưởng. Tôi có góp công lao gì vào đó mà chia phần? Thôi, xin bác hãy để tôi được sống yên vui trong cái nghèo của tôi hơn là sống giàu có nhờ vào của cải người khác. Như thế cũng là một cách ăn cắp. 
Người thương gia không còn lý lẽ gì để nói thêm bèn khoác hành lý lên vai, bất thần vất gói vải đựng nửa số vàng lên bàn rồi bỏ chạy. Ý định của ông ta là bắt buộc bác nông dân phải nhận sự đền ơn, nhưng bác vội nhặt gói vàng rồi đuổi theo, miệng hô hoán:- Bớ người ta, thằng ăn cắp! Bắt lấy thằng ăn cắp. 
Dân trong làng nghe tiếng hô hoán liền đuổi theo bắt được người thương gia dẫn trở lại trước mặt bác nông dân, hỏi: 
- Hắn đã ăn cắp vật gì của bác? 

- Hắn định ăn cắp cái tâm công chính và chân thật mà tôi có được từ ngày tôi học Phật! 

Những người làm việc công mà đòi trả ơn, làm việc thiện chỉ do tư lợi, làm việc nước cốt vì quyền hành địa vị... thảy đều không hiểu chuyện nầy!! 


(Không biết tên người kể.) 



Trần Đức (MDC 68-75) sưu tầm

Những Bí Ẩn Lịch Sử


Những Bí Ẩn Lịch Sử 

 

Gia đình Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị thảm sát vào ngày 2 / 11 / 1963 qua cuộc binh biến 1 tháng 11 năm 1963 
Tổng Thống Hoa Kỳ Kenedy chiu một phần trách nhiệm lớn về việc làm xấu xa này. Hậu quả là hai mươi ngày sau, Kenedy bị ám sát vào ngày 22/11/1963 tại Dallas, Texas . 
Em trai ông, Robert Kenedy Củng bị ám sát vào ngày 06 tháng 5 năm 1968. 
Bí ẩn lịch sử sau đây còn khiển quý vị nổi da gà. 

Hãy nhờ một giáo sư Sử Học giải thích những hiện tượng này 

 

Abraham Lincoln được bầu vào Quốc Hội năm 1846 
John F. Kennedy được bầu vào Quốc Hội năm 1946. 

Abraham Lincoln được bầu làm Tổng Thống năm 1860.. 
John F. Kennedy được bầu làm Tổng Thống năm 1960. 

 

 

Cả hai đều đặc biệt chú trọng đến vấn đề dân quyền. 

Cả hai phu nhân đều mất một đứa con khi ngụ tại Toà Bạch Cung 
Hai vị Tổng Thống đều bị hạ sát vào ngày Thứ, và đều bị bắn vào đầu 

Và càng kỳ dị hơn là 
Thư ký của Lincoln tên là Kennedy. 
Thư ký của Kennedy tên là Lincoln . 

Cả hai đều bị ám sát bởi người miền Nam và được kế vị bởi hai người cùng tên là Johnson, cũng người miền Nam 

 

Andrew Johnson, kế vị Lincoln, sinh năm 1808. 
Lyndon Johnson, kế vị Kennedy, sinh năm 1908. 

 

 

John Wilkes Booth, ám sát Lincoln, sinh năm 1839. 
Lee Harvey Oswald, ám sát Kennedy, sinh năm 1939. 

 

Cả nhân hai tên sát đều có tên ba chữ, và cả hai tên này gồm 15 chữ cái. 

Nào bạn hãy ngồi yên 

Lincoln bị bắn tại hí viện tên 'Ford'. 
Kennedy bị bắn trên một chiếc xe 'hãng được Lincoln ' 'Ford' chế tạo 

Lincoln bị bắn tại hí viện và tên sát nhân chạy trốn tại một nhà kho. 
Kennedy bị bắn tại một nhà kho và tên sát nhân chạy trốn vào một hí viện 

Booth và Oswald đều bị ám sát trước khi đưa ra toà xử. 

Và điều đáng ngạc nhiên là 

Một tuần trước khi Lincoln bị ám sát, ông ta ở thành phố Monroe, Maryland 

 

Một tuần trước khi Kennedy bị ám sát, ông ta ở với nàng Marilyn Monroe. 


Ai có thể hình dung được. 

Một điều bất khả tín 

1) Gấp một tờ giấy bạc 20 đô la 

 

2) Gấp thêm một lần nưa, hãy gấp cẩn thận y như hình dưới 

 

3) Gấp đầu kia, y như trước 

 

4) Bây giờ hãy lật mặt kia 

 

Thật là một sự ngẫu nhiên. Một vài nếp gấp đơn giản hình học đã tiên tri một thảm hoạ được ở trên tất cả các tờ giấy bạc 20USD 

Ngẫu nhiên hay không, Tuy bạn quyết định 

và nếu chưa đủ, thì hãy nhìn đây; 

Đầu tiên là Ngũ Giác Đài đang bốc cháy .... 

 

Sau đó Toà Tháp đôi 

 

và hãy coi đây: 

 


Ba sự trùng hợp ngay trên tờ 20 USD 

Tai hoạ (Pentagon) 
Tai hoạ ( Twin Towers ) 
Tai Hoạ (Osama)??? 

và rùng rợn hơn nữa 9 + 11 = $ 20! 

Trần Đức (MDC 68-75) sưu tầm

QUỶ CỐC HỒI 45 TRƯƠNG HUYNH NGỘ MỸ NỮ - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG


 
QUỶ CỐC HỒI 45  TRƯƠNG HUYNH NGỘ MỸ NỮ - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG

Màn cuối của lớp Kinh kịch chấm dứt thì trời cũng đã rất khuya , tuyết lại rơi nặng hạt , Trương Thất Tú thét tả hữu tiễn gánh hát ra về rồi dọn chỗ nghĩ ngơi cho phái đoàn Huyền Cơ Thủy Cung . Một ngày thù tiếp chén nặng chén nhẹ cũng làm cho Trương đại hiệp thấm mệt , chàng cố gắng chặn cơn ngáp làm nước mắt rơm rớm , cung tay tiễn Mặc Ưng Công cùng các cô nương về phòng , gió rít rầm rập thổi tung rèm cửa làm lạnh buốt gian sảnh khiến ai cũng muốn mau mau trùm chăn rúc đầu vào gối mà đánh một giấc ….

Mặc Ưng Công trước khi về phòng cũng kêu một cô nương nhỏ nhắn ra dặn dò , nói xong  lão quay ngay vào thư phòng đóng sầm cửa lại , các cô nương vào phòng thì đã có sẵn  nước khăn lau mặt quần áo đễ thay , cũng lạ là Trương huynh thì độc thân vui tính nhưng xiêm y nữ phái thì chàng lại rất rành rẻ nên các cô nương được ăn mặc như người phàm thì tỏ ra thích thú vô cùng , có cô còn đứng trước chiếc gương bạc lớn , xoay tới xoay lui rồi thầm ước Cung Chủ cũng có khiếu thẩm mỹ và đầu óc khoáng đạt một tí như Trương Môn Chủ thì các cô nguyện sẽ đi tu mãn đời mãn kiếp với Huyền Cung chớ chẳng chơi .

Trương Thất Tú lui về thư phòng của chàng , có một cửa sổ trông ra khoảnh sân sau , một hàng cây liễu đang uốn éo theo gió lạnh , tuyết đã đọng một lớp mỏng mỏng bên thềm , Trương huynh cởi bỏ quần áo rồi chàng leo vào chiếc thùng tắm đang nghi ngút khói , nước ấm làm Trương đại hiệp khoan khoái quá , chàng ngồi ỳ trong thùng , hai mắt lim dim hưởng thụ , những hình ảnh của người yêu dấu Mai Viên Hồng Cô lại xuất hiện , ôi chàng cảm thấy nhớ nàng quá xá , chàng nhớ bờ vai tròn trăng trắng , nhớ cặp chân thon , nhớ cái ...cái....thôi chàng không nhớ nữa , có nhớ thì cũng còn cả tháng nữa mới có cơ hội gặp nàng , một tháng nữa chàng lại lên Côn Luân đễ bàn bạc binh tình à quên “ quân tình “ chớ lỵ …
 
Mãi nghĩ mà chàng ngủ khò trong thùng nước lèo à không thùng nước tắm gổ thiết  cặp đai bạc sang trọng xứng tầm đẳng cấp đại ca của chàng , ngoài trời gió thổi mạnh , tuyết cũng rơi mạnh ,chẳng mấy chốc nước lèo à không nước tắm của chàng lạnh ngắt , Trương Thất Tú mở mắt rồi chàng rùng mình một cái , trời lạnh thật , chàng khẻ chép miệng rồi bước ra , Trương Thất Tú đễ nguyên y xì , tóm lại là trần như nhộng bước tới chiếc giường trải chăn gấm có lót bông ấm thật ấm của chàng , đầu chàng lơ thơ , mắt chàng mờ mờ ,ngọn bạch lạp leo lét như muốn tắt , hắt những hình thù kỳ cục lên tường dán giấy hoa văn tạo thành những hình ảnh lúc mờ ảo  lúc sống động …

Vừa nằm xuống là chàng xoay ngay ôm ngay cái gối ôm , chàng có cái tật ngủ phải có gối ôm , có lẻ vì chàng xa mẹ từ nhỏ chăng , chàng không có cơ hội ôm mẹ , nũng nịu rồi ngủ khì trong lòng mẹ như bao đứa trẻ khác …

Chàng tuy mắt đã díp lại nhưng vẫn còn cảm nhận gối ôm hôm nay mềm  và ấm thật , ôi trời còn thơm nữa chứ lỵ , óc chàng mơ hồ nhận xét và chàng nhủ rằng ngay ngày mai sẽ thưởng cho tên hầu cận một nén bạc …

trong vòng hai giây “cái gối ôm” bổng dưng ôm lấy chàng , mùi hương là lạ phả ngay vào mũi chàng , ồ nó giông giống ...à mà nó giông giống cái mùi hương ở Côn Luân nhỉ !
“Cái gối ôm” bổng dưng biết nói , nó thỏ thẻ :
_ Trương đại ca ngủ à ?!
Trương đại hiệp bừng tỉnh , nhưng than ôi chàng không còn cục cựa được nữa rồi , “cái gối ôm “ thơm phức kia đã lém lỉnh thông minh điểm ngay huyệt gì ...à mà huyệt gì  không quan trọng nhưng nó làm chàng  cứng đơ cứng đờ ra , chàng kinh hãi quay sang nhìn cái gối ôm lắp bắp ( cũng may mà “ cái gối ôm “ không điểm khẩu huyệt  của chàng ) :
_Cô ...cô ….nương là  ….
“ Cái gối ôm “ cười lung linh nhè nhẹ , rồi thỏ thẻ :
_ Không cần biết thiếp là ai đâu ( trời đất ! lại còn xưng hô là thiếp nữa chứ !)

Trương Môn Chủ mất hai giây nhận ngay ra là mình không gặp nguy gì thì có hơi trấn tỉnh lại , nhưng chàng vẩn còn sửng sốt không hiểu cô nương này từ đâu đến và làm sao lại chui vào được giường của chàng và ...và ...cô nương này muốn ….muốn cái gì cơ chứ ?
 
Dù muốn gì thì Trương Môn Chủ cũng như cá nằm trên thớt rồi , còn cục cựa gì được nữa , cô nương luồn tay của nàng qua đầu Trương huynh , tay kia nàng mân mê khuôn mặt bèn bẹt với cái lổ mủi trâu của chàng , cô nương lại khẻ cười rồi thình lình nàng đưa ngón trỏ giải ngay huyệt đạo của chàng , Trương Thất Tú bật ngay dậy trong một giây... rồi chàng lại nằm ngay xuống ôm lấy “cái gối ôm” cũng nhanh y như thế …

Đến gần sáng thì Trương Thất Tú đã mệt lử ngủ khì , không biết trời trăng gì nữa , mãi đến lúc hai tên môn nhân hầu cận vào đánh thức môn chủ thì chàng còn ú ớ nữa mê nữa tỉnh , đưa tay sờ soạng khắp giường thì chẳng thấy “cái gối ôm” hấp dẩn hồi hôm đâu cả , chàng thấy tiếc hùi hụi , quả thật khi không có Mai Viên Hồng Cô thì cô nương hồi đêm cũng đem đến nhiều an ủi cho chàng, Trương huynh cảm thấy tự tin hơn về bản thân mình , chàng tung ngay chăn ra rồi ngồi dậy , lòng cảm thấy vui vẽ và hạnh phúc lắm , hai tên môn nhân thấy Môn Chủ hôm nay vui tươi phấn chấn hơn mọi ngày thì cũng lấy làm ngạc nhiên pha lẩn chút sờ sợ không hiểu phải chăng đại ca mình hôm qua trở chứng ăn chay nên hôm nay “Ngộ” thì chết toi ( Long Trấn Môn thành Long Trấn Tự hay Am gì gì đấy chăng )

Loáng một cái Trương Môn Chủ đã ra đến sảnh ngoài , Mặc lão đang chắp tay sau lưng đi tới đi lui dòm cái này ngó cái kia , trên bàn bộ bình trà đang tỏa hương ngào ngạt , ngoài sân gió rít ào ạt từng cơn báo hiệu thêm một ngày tuyết rơi …

Mặc Ưng  Công quay lại thấy Trương Thất Tú bước ra thì lật đật cung tay chào :
_ Cung kính Trương Môn Chủ , ngài ngủ ngon chứ ạ ?
Trương Thất Tú cũng chắp ta y chào Mặc Ưng Công và đáp nhanh :
_ Đa tạ Cung chủ , tại hạ ...ngủ ngon lắm ạ ,còn cung chủ chắc cũng an giấc , đường xa thấm mệt ….
Mặc lão cười tươi :
_ Bổn cung vô cùng cảm kích Long Môn , một ngày thật vui , không dễ có được …
Lão vừa nói vừa mĩm cười ý nhị nhìn Trương Thất Tú , chàng hơi chột dạ khi nhớ lại tình cảnh của mình hôm qua , mẹ kiếp ( chàng rủa hầm ) không biết cái lão quái này có liên quan gì đến đến...cô nương hôm qua không nhỉ ? Chàng hơi sượng sùng khi nhớ đến cú điểm huyệt của nàng ta , rồi ...ái chà lại nhớ đủ thứ nữa rồi , Trương Thất Tú tắc lưởi một cái nghĩ thầm “ dù gì thì cũng đã ….xong rồi , có liên quan gì đến lão ta thì mình cũng đã ...xong rồi ,không biết hắn có bắt chẹt gì không đây ?”

Mặc Ưng Công lại cung tay trịnh trọng về phía Trương Thất Tú nói :
_Chẳng hay hôm nay Long Môn Chủ có nhã hứng cùng bổn cung dạo chơi tí chút chăng ?
Trương Long Môn nhìn Mặc lão chưa kịp đáp thì lão đã nói tiếp :
_Việc hôm qua , tuy  Môn Chủ chưa trả lời nhưng Bổn cung muốn Long Môn cùng bổn cung quá bộ đến một nơi ,không nhất thiết Long Môn Chủ thuận ý , chuyện đó đễ sau cũng không sao , cái chính là bổn cung muốn Trương huynh mục kích sở thị năng lực cùng qui mô của họ , sau này chúng ta có cơ hội dùng họ như một lực lượng hổ trợ …

Mặc Ưng công lại đem miếng mồi danh vọng ra dụ khị Trương đại hiệp , chàng hơi nhăn mày một chút ra điều không thích lắm về những gì Mặc lão vừa nói , tuy nhiên qua một đêm dù không phải là đêm suy tư suy tính gì nhưng Trương Môn Chủ cũng đã nghiệm ra rằng “ lão lùn này chắc phải có một mối lợi lớn lao lắm nên mới quyết tâm chào mời mình nhiều như vậy , có điều muốn biết mối lợi này là gì  thì mình phải xông vào thôi “ nghĩ đoạn chàng liền cung tay cười tươi nói lớn với giọng hào hứng :
_ Đa tạ lão cung chủ , bổn môn cũng lấy làm cảm kích về  nhã ý của Mặc huynh ( chàng lại xưng hô thân mật với Mặc lão ) tại hạ chắc chắn sẽ cùng tham quan với huynh để mở rộng kiến văn giang hồ một phen …
Mặc lão cả mừng cung tay nói lớn :
_ Hay lắm hay lắm , một khi Long Trấn Môn tham gia thì việc của chúng ta sẽ thành tựu là chắc chắn .
Không hiểu việc chúng ta ở đây là việc gì , Trương Thất Tú nghĩ thầm “ việc gì mà lại “chúng ta” ,
nhưng thôi , cũng thử xem một chuyến “.
Chàng khoát tay :
_ Nhưng cũng phải chặt dạ ấm bụng cái đã Mặc huynh ơi .
Trương Thất Tú tỏ vẽ thân mật với Mặc Ưng Công , chàng đưa tay ra ý mời hắn ngồi vào bàn ăn lúc này đã được bày biện những thức ăn sáng chay , mặn đủ kiểu .
Vừa lúc ấy bọn nữ nhân Huyền Cơ Thủy Cung cũng đã bước ra , trông cô nào cũng có vẽ thỏa mãn với một ngày cực kỳ thư giản .Trương Môn Chủ sáng rở mặt mày , chàng lớn tiếng thét môn nhân đem thêm ghế dọn thêm mâm chén để các cô cùng ngồi ăn cho vui .
 
Trương Thất Tú cũng không quên chăm chú nhìn từng cô đễ mong tìm ra “cái gối ôm” hấp dẩn thơm phức hồi đêm …
Nhưng chàng hết sức ngạc nhiên khi chẳng thấy cô nàng hồi hôm đâu cả , hôm nay Thúc Bảo Phi ( cô nàng mời rượu chàng hôm qua  ) hình như cũng đẹp rạng ngời hơn hôm qua nhiều lắm , nàng đưa mắt lúng liếng nhìn chàng , ôi trời các cô đạo sỹ nào mà cũng đẹp như nàng thì nam nhân chắc sẽ đi tu hết , Trương Thất Tú thầm nghĩ như thế ,thế là chàng quên bén ngay nữ nhân hồi đêm ( chưa bao giờ Trương Đại Hiệp lại bất ngờ được các cô nương quan tâm nhiều như lúc này , không hiểu tại sao , chắc là do mồ mả cha chàng bắt đầu phát , số chàng bắt đầu đỏ tình rồi cũng nên , chàng lại thầm nhủ như vậy , vậy thì mình cứ hưởng cái đã !)

Có lẽ hôm qua phải ăn chay nên hôm nay lại vừa chay vừa mặn nên Mặc lão thẳng thắn mạnh tay , không phàn nàn gì cả , ăn uống vui vẽ xong xuôi , Trương huynh còn mời tất cả dùng trà nóng Mai Tuyết Sơn thơm lừng , nhìn chung khởi đầu là thuận lợi , Diệt Ma Phù Chính mà ngày nào cũng như thế này thì Diệt nữa Diệt mãi Diệt hoài chắc chẳng ai chán cả .

Tuyết lại rơi khá mạnh , trời rét căm căm , Trương Thất Tú lắc đầu tỏ vẽ ngao ngán và hơi tiếc rẻ , chàng quay sang Mặc Ưng Công nhăn mặt nói :
_ Tuyết rơi thế này , e rằng lại phải.... chàng bỏ lửng , Mặc lão hiểu ý , lão khoát tay nói :
_ Không sao , không sao , chúng ta cũng có thể hoãn được mà ….

_ Như vậy tại hạ xin mời Mặc huynh và các cô nương đây nán lại chơi thêm một ngày , có mấy khi được tiếp đãi Mặc huynh cùng các cô nương xinh đẹp này kia chứ ! Chàng nói xong thì cười lớn rất hào sảng , các cô thì nghe Trương Môn Chủ nói như thế thì lộ vẽ thích thú ra mặt , có lẽ có cô còn mong cho trời rơi tuyết mãi , càng nặng càng tốt đễ các cô ở lại cái tòa thất đầy nhóc nam nhân với Trương huynh nồng nhiệt rộng rãi ...ngàn năm một thủa chứ lỵ !

còn tiếp...

Jul 3, 2012

Tôi Đã Dừng Lại ..Còn Bạn




Thêm một câu chuyện để nghiền ngẫm, để chiêm nghiệm ... cùng thưởng thức nhé! 
   
Tôi đã dừng lại, còn bạn?
 
Sư trưởng Tanzan và Ekido đến bờ suối thì gặp một cô gái xinh đẹp đang e ngại không dám băng qua. Tanzan vô tư bế cô gái qua suối rồi hai người tiếp tục hành trình. Một giờ, hai giờ, ba giờ.. trôi qua trong im lặng… không thể chịu được, Ekido hỏi: “Sư sãi không được gần đàn bà, sao huynh làm vậy?”. Tanzan đáp “Đàn bà nào? Ta đã thả cô ta xuống lâu rồi, sao đệ còn giữ nàng?” (1)
Trên đây là một trong những mẩu truyện thiền hay nhất mà tôi tình cờ nghe được trong một lần kiếm tìm sự bình an, thanh thản cho tâm hồn. Lúc đó, tôi nghiệm rằng lâu nay mình sống với quá khứ và tương lai quá nhiều. Tâm mình lúc thì bận bịu với những kinh nghiệm khổ đau trong quá khứ, những thất bại, những lời chỉ trích, phán xét tiêu cực của người xung quanh. Tâm mình lúc thì vướng vào những ảo ảnh vui sướng trong tương lai, rồi đâm ra lo lắng, sợ hãi cho những gì có thể xảy đến không theo ý mình. Khi tâm còn vướng vào những thứ ấy, thật khó mà hòa hợp với hiện tại, thật khó để tới ý tưởng giải pháp, thật khó mà khai mở các năng lực tiềm tàng trong ta. Chúng ta bị trói buộc bởi chính kinh nghiệm của mình trong quá khứ, chúng ta bị giới hạn bởi bức tường lo lắng cho tương lai.
Một cậu bé có thói quen cho cá ăn ở góc bể. Mỗi khi nhìn thức ăn rơi xuống, con cá gần đó lao tới và đớp lấy mồi rồi bơi đi ngay. Một lần bé có ý tưởng đùa nghịch, bé đặt tấm kính thủy tinh chặn ở góc bể. Ngay khi thức ăn được thả xuống, con cá kia lao tới và đâm sầm vào tấm kính. Cá không hiểu tại sao và cứ cố gắng thử tiếp vài lần nữa, cuối cùng nó bỏ cuộc trong đau đớn. Hôm sau, bé bỏ tấm kính đi và thả thức ăn xuống. Nhưng lạ thay, con cá kia không màng đến mà vẫn cứ bơi. Trong khi đó, một con cá khác từ xa lao tới đớp lấy mồi, rồi bơi đi. Sau vài ngày, con cá kia chết. Hãy nghĩ xem con cá chết, nó không bao giờ chết vì đói, mà là vì chính kinh nghiệm đau khổ mà nó đã trải qua. (2) 
 
Trong cuộc sống, chúng ta sẽ gặp rất nhiều trường hợp kinh nghiệm hạn chế các cơ hội đến. Một chàng thanh niên được mời đi dự buổi hội thảo giới thiệu sách mới về thành công, với những kinh nghiệm thất bại trong quá khứ, anh ta than thở “Ôi, tất cả đều là lý thuyết ấy mà!”. Trong khi đó cậu bạn đi cùng anh ta đã đến, và cuốn sách đã khiến cậu đổi đời và thành đạt. Còn chàng thanh niên kia mải mê kiếm tìm những thứ mà anh ta cho là “thực tế”. Một cô nàng lãng tránh một người bạn cũ khi vừa gặp lại, cô quyết không cho anh ta cơ hội nói chuyện, vì cô cho rằng anh ta là một người vô vị nhạt nhẽo như những lần đầu gặp mặt. Cô không biết rằng anh đã có một gia đình hạnh phúc, đã trở thành một tác giả viết sách nổi tiếng, giúp biết bao người hàn gắn các mối quan hệ và cải thiện tình hình tài chính của mình. Còn cô nàng thì vẫn đắm chìm với vấn đề tiền bạc, tình duyên thật nhức nhối.
Thực tế là chúng ta hầu như không bao giờ nhìn nhận được thực tế. Tất cả những gì bạn đang nhìn thấy bằng mắt không phản ánh hoàn toàn sự thực. Gặp lại một người bạn hôm nay chưa chắc anh ta đã giống ngày hôm qua, ấy vậy mà khi được hỏi anh ta là người thế nào, bạn có thể sẽ kể rất chi tiết như đi guốc trong bụng anh ta vậy. Kể cả một cái “tôi” ngày hôm nay ít nhiều cũng khác cái “Tôi” ngày hôm qua, thế mà nhiều người có thể tin suốt đời vào những cái nhãn tiêu cực “Tôi lười biếng, Tôi không thông minh, Tôi không đủ khả năng” được gán từ lâu rồi. Để rồi lầm tưởng rằng khóa khứ đã vậy, thì hiện tại tương lai cũng khó khác được. Sở dĩ như vậy là vì có một lăng kính vô hình ngăn giữa ta và sự vật, hiện tượng. Lăng kính đó được xây dựng bởi thái độ sống, được hình thành bởi những trải nghiệm trong khóa khứ. Mỗi người có quan điểm, trải nghiệm khác nhau nên lăng kính cũng sẽ mờ đục khác nhau. Điều mà chúng ta nhìn thấy là ảnh của sự vật hiện tượng kèm với các cảm xúc xen lẫn, đôi khi trái ngược nhau.
Ekido còn mắc vào pháp, còn mắc vào luật nên chỉ nhìn thấy hành động của sư trưởng Tanzan là phạm giới. Và cứ đắn đo suy nghĩ mãi về cô gái xinh đẹp, nghi ngờ về vị sư huynh đáng kính của mình, mà quên mất bản thân mình đang không còn duy trì chánh niệm, đi trong im lặng nhưng tâm thì không yên. Còn con cá đã từng bị đau khổ chỉ nhìn thấy sự đau đớn khi tiến đến con mồi, con cá khác thì thấy sự sung sướng khi được đớp miếng mồi ngon. Chàng trai sợ “lý thuyết” kia do các thất bại khi không hiểu sâu, áp dụng sai lầm đã hình thành niềm tin “Tất cả những sách nói về thành công đều là lý thuyết” mà quên mất một sự thật là chúng được đúc rút, được chứng nghiệm bởi những người đã thành đạt thực sự. Còn cô gái thì nhìn người bạn cũ, cô chỉ thấy những cảm giác khó chịu, cô nhớ lại những lời nói nhạt nhẽo, hành động thô kệch của anh chàng, chứ không nhìn được sự đổi thay kỳ diệu ở bên trong chàng trai đã chuyển hóa anh ta. 
 
Đối với những người còn đang giữ lấy lăng kính tiêu cực, còn suy nghĩ theo những lề lối thói quen cũ kỹ, còn giữ mãi những kinh nghiệm đau khổ, còn óc phân biệt đánh giá, còn phản ứng mạnh mẽ với tình huống bên ngoài, thì đó chính là giới hạn lớn nhất mà họ đã tự đặt ra cho bản thân. Có thể giới hạn đó sẽ tạm thời giúp họ trốn vào “vùng an toàn” chật hẹp của mình, nhưng đồng thời nó cũng sẽ dập tắt mọi cơ hội tốt đẹp đang đến. Để hiểu được chân lý này, bản thân tôi cũng phải trả giá là một khoảng thời gian dài đeo lăng kính mờ đục kia trong đau khổ. Cái nhìn lẫn lộn giữa khóa khứ, tương lai khiến ta chạy đua với hàng ngàn dòng suy nghĩ – có vui, có buồn, có lo lắng, có sợ hãi – nó khiến ta không có thời gian dừng lại để quan sát bản thân. Giờ đây lăng kính của hiện tại giúp tôi nhìn thấy thật rõ ràng những bài học từ khóa khứ, những kinh nghiệm hạn chế mình, giúp tôi nhìn thấy những mối lo âu, bận tâm không cần thiết, giúp tôi tiết kiệm được thời gian, năng lượng của mình. Tôi thấy luôn tràn trề sức sống, không ngừng sáng tạo, giúp ích cho đời, cho người. Tôi đã dừng lại, dừng lại để thay một lăng kính khác tinh khiết hơn, trong sáng hơn, để có thể mở lòng, đón nhận những điều mới mẻ, những cơ hội thú vị trong cuộc sống. Tôi đã dừng lại, còn bạn?

Chú thích:
(1) Đây là một trong những mẩu truyện thiền nổi tiếng nhất về thiền sư Tanzan ở Nhật Bản, có thể tìm thấy trong các cuốn sách thiền định, hoặc trên wiki.
(2) Một câu chuyện mình lược dịch trong tác phẩm “Self-Managing Leadership” – “Thuật lãnh đạo và quản lý bản thân” (Brahma Kumaris)

Sưu tầm

Trần Ðức (MDC 68-75) sưu tầm