Apr 14, 2014

QUỶ CỐC HỒI 77b NỘI GIÁN ? t.t - DIỆT MA PHÙ CHÍNH




QUỶ CỐC HỒI 77b NỘI GIÁN ? t.t - DIỆT MA PHÙ CHÍNH


Bành Cổn thở hắt ra một cái , dáng chừng chàng cảm thấy mệt mõi , đi suốt mấy ngày đường , chàng luôn luôn cảm thấy lo lắng , lo binh thư bí kíp cháy thì ít vì chàng và Bành sư phụ đã sao chép và để bản chính ở nơi an toàn từ lâu , việc này thực ra thì chàng biết sau thôi , nhưng Bành Minh Chủ sau khi nhận chức Minh Chủ thì đã thổ lộ cho chàng biết , phòng ngừa ông tử trận, có lẻ ông nhớ lại việc Thiên Chỉ Thần Thông của Ma Giáo đoạt cánh tay trái của ông trong lần trước chăng ? điều làm Bành Cổn lo nhất là ai thực hiện việc này , Ma Giáo chăng ? nếu như thế thì Côn Luân đã nằm trong tầm ngắm của bọn này từ lâu chắc ? vậy quả là nguy hiểm , bọn chúng có thể tấn công ngay sào huyệt của Côn Luân chứ nhẩy , à quên hậu phương chớ , Côn Luân chẳng phải là thành trì của liên minh phù ma diệt chính à , ô không ! lại sai nữa ,diệt ma phù chính chớ , hazzzz Bành Cổn lại thở ra , dạo này mình hay lẩn lộn quá , giống sư phụ rồi chăng ? còn nếu không phải , chà rắc rối rồi đây , việc cháy Tàng Thư và mất mũi tên tự nhiên làm Bành huynh nhớ đến Nam Chính Đao Đào Tam Mãn , hắn là người nhặt được mũi tên rơi lại khi tên ác ma bỏ chạy vào năm ngoái , hừm...không lẻ hai sự việc này có liên quan với nhau sao ? đâu thể nào…Bành Cổn lẩm nhẩm :

- Cháy một lượt kia mà ...

Bành Cổn phảy tay cho hai tên môn nhân bước ra ngoài , chàng gieo mình cái phịch trên chiếc cẩm đôn , trên bàn hai tên môn nhân vừa dọn xong bửa tiệc tẩy trần cho chàng , Bành Cổn uể oải gắp mấy miếng thịt nai còn nóng hổi , chàng nhai nhai nuốt nuốt mà chẳng thấy ngon lành gì , mọi khi thì Bành huynh cũng thích khẩu lắm , hôm nay chàng mệt và lo lắng nên không thấy ngon , uống cạn chén rượu còn nghi ngút khói , Bành huynh đứng dậy , chàng nhìn ra cửa , bất giác chàng nhớ đến cô nhỏ Nga My , chàng nhớ cái nụ cười ngập ngừng và bẻn lẻn , chàng nhớ cái dáng nhỏ nhắn trong chiếc áo lam , chàng nhớ tiếng nói nhỏ rí lí nhí không thành câu của nàng ...ôi chà ! Bành huynh nhớ đủ thứ , đang nhớ nhiều thứ đẹp đẻ thế bổng dưng một khuôn mặt hiện ra với nụ cười khinh bạc thấy ghét , hừm ….tên ăn mày mạt hạng , hắn dám tranh giành người đẹp với ta , Bành Cổn mím môi , phải cho tên này biết tay, Bành huynh hình dung ra trận chiến máu me diệt ma vào mùa thu sắp tới ... nghĩ xong thì Bành Cổn lại thở dài , ta đâu có tiểu nhân thế , ta đường đường Côn Luân nhất hiệp , danh trấn võ lâm , truyền nhân y bát Côn Luân chính phái , nào phải thứ tầm thường mà ném đá giấu tay , hừm...ta sẽ đường đường chính chính chinh phục người đẹp , Xuyến Chi sẽ là Chưởng môn phu nhân Côn Luân ! nhất định thế .

Đào Tam Vũ khẻ trở mình trên chiếc gường cây cứng nhắc của chàng , chàng nhớ đến Xuyến Chi , chàng đã có dịp may ở lại với cô nhỏ Nga My xinh đẹp , chàng nhớ đến những lời nói dịu dàng của cô , chàng nhớ đến nụ cười trong ngần của nàng , chàng nhớ đến ánh trăng bàng bạc của đêm hôm đó, chàng nhớ quá nhiều thứ đã làm chàng ngất ngây ...

Tên họ Bành đã không về trước như hắn nói với Bành minh chủ , hắn đã ở đợi Bành lão và chàng dưới chân núi , ngựa hắn bổng dưng lăn ra ốm , khi Bành minh chủ và chàng vừa xuống núi thì hắn đã chực sẳn rồi , thế là cả đoàn lại cùng nhau thúc ngựa chạy bay biến về ngay môn hộ , bây giờ chàng nằm đây , chàng thấy buồn , chàng buồn nhiều thứ , buồn vì xa cô nhỏ Xuyến Chi , buồn vì thù nhà chàng chưa trả được , mà trả với kẻ nào chứ , nhớ lời Chưởng môn Sầm lão bà dặn chàng là tìm xem quá khứ mới biết hiện tại , chà ! tìm cái gì ở đây chứ , tại sao Sầm chưởng môn lại nói như thế , chắc bọn Côn Luân có gì khuất tất chăng , nhưng mà cái khuất tất nếu có thì có liên quan gì đến chàng ? chẳng nghe chưởng môn nói rỏ gì cả , nhức đầu quá , bây giờ lại cháy Tàng thư của Côn Luân , lại cháy cả ở ba môn phái hàng đầu của Võ Lâm , điều này là thế nào , đòn cảnh cáo của bọn ác ma chăng ? nhưng mà chỉ có Côn Luân mới cháy Tàng Thư…

Nghĩ đến đây thì Đào Tam Vũ thấy nhức đầu không chịu nổi , chàng bật dậy , lần mò tìm hai viên đá lửa , chàng đánh lửa và thắp ngọn nến, Đào Tam Vũ lặng lẻ ngồi trong chút ánh sáng chập chờn như thế , chàng ngồi bất động , đầu óc chàng miên man ...quá khứ hiển hiện về …

Kể từ khi Nam Chính Đao Đào Tam Mãn thân phụ chàng bị trúng phong thình lình tại Côn Luân , Bành Minh Chủ đã tận tình chăm sóc và đưa ông về Nam Bắc Đao Gia Trang cùng với vợ là Bắc Phụng Đao Tiếu Hà Như , cả hai người từ khi về gia trang thì Nam Đao nằm liệt gường , Bắc Phụng Đao Tiếu bà bà cũng mệt mõi vì phải chăm chồng và đường xa nên cũng muốn ngã bệnh , gia trang già trẻ nhốn nháo vì hai ông bà chủ đều đi đứng không nổi , lão quản gia già tức tốc chạy ngay ra thị trấn cất thuốc cho Nam Đao , mặc dù Bành Minh Chủ cũng đã quan tâm bốc hơn mấy chục thang thuốc cho Tiếu bà bà mang theo về đến gia trang , lúc này thiếu gia Đào Tam Vũ không có ở nhà , chàng đang ở chơi nhà người bạn cách đó cũng non vài chục dặm , xế trưa thì lão quản gia đã về tới , ông quát bọn gia nhân và môn sinh học võ của Nam Bắc đao nấu nước cho Nam Đao trang chủ xông hương và ông lật đật chạy xuống bếp sắc thuốc cho lão hiệp , lúc này Nam Đao lão hiệp đang trùm chăn nằm thở dốc trên gường , lão bà bà Tiếu Hà Như thì tay quạt tay rót siêu thuốc bón tận miệng cho Đào lão hiệp , ngó quanh quất một cái , Nam Đao khó nhọc hỏi vợ :

- Đào nhi đâu rồi , từ hôm qua ta về đến nhà mà không thấy nó đâu cả ?

Tiếu lão bà nhẹ nhàng đở ông ngối lên và bà cũng chậm rãi nói :

- Đào nhi đi chơi nhà của Lăng Thụy Tiêu Đầu ...e hừm...con nhỏ nhà ấy làm Đào nhi ta thích lắm đấy….

Nam Đao chép miệng , ông dừng uống :

- Bọn tiêu đầu thường không chính đại cho lắm , Đào nhi không nên vào nhà đấy làm gì , con gái ư ? đâu mà không có chứ …

Nam Đao nhăn mặt húp thêm một ngụm rồi đẩy chén thuốc ra , ông ngồi dựa lưng vào tường , nhìn ra cửa , ông nhớ lại hôm trước ở Côn Luân , tuy ông bà Nam Bắc Đao gia trang này không phải là danh gia gì lớn lắm trong giang hồ , nhưng Bành Minh Chủ muốn huy động nhân lực cho công cuộc diệt ma nên ông mới được ngó ngàng tới , âu cũng là vinh dự cho Nam Bắc Đao gia trang , bốn năm đời nay , họ Đào trấn giử nơi đây Cửu phiên trấn, cách xa Côn Luân mất ba ngày đường nếu đi bằng ngựa , ông nhận lời tham dự thượng thọ của Bành Khoái Hạc chưởng môn mà lòng tràn ngập niềm vui và hảnh diện , lần đầu tiên Nam Bắc Đao gia trang ngồi ngang hàng vai vế với nhiều môn phái to nhỏ khác trên giang hồ , cũng gọi là nở mày nở mặt tý chút , hôm đó ông cũng muốn đưa Đào công tử đi theo cho mở rộng kiến văn , gọi là ra mắt võ lâm , Đào Tam Vũ không mặn mà lắm , chàng đã trả lời ông rằng “ vinh dự đó phải là thân phụ thân mẫu , hài nhi ở nhà trông nom gia trang và môn hộ , còn nhiều dịp sau này , mà thân phụ lo chi …”

Thì ra hắn muốn ở nhà để tận dụng cơ hội đi thăm gái ! thật là bực , ông vẫn muốn hắn phải lấy một người vợ gia môn bề thế hơn , tỷ cũng như Nga My , hay Côn Luân thì mới mở mày mở mặt cho Nam Bắc Đao gia trang nhà ta chứ lỵ , ông lại thở dài , hèn chi hắn tưởng ông chưa về sớm nên còn nấn ná nơi tiêu cục , không dè ông bị độc khí hay gì đấy , làm ông ngất và bây giờ ngồi đây , ông nhớ lại hôm đó , ông chạy đến trước tiên sau khi tên áo đỏ ác ma bỏ chạy và Côn Luân bắn tên theo , vì ông đến trước nên ông đã thấy mũi tên rớt ngay nơi chân ông , bất giác ông cúi xuống nhặt nó lên và ông nghe một mùi hăng hắc , không hiểu sao ông choáng váng và ngất , không còn biết trời trăng gì , bà vợ ông bảo Bành Minh Chủ nói ông bị trúng phong , trúng phong gì cơ chứ , ông hồ nghi mũi tên có độc , nhưng là hồ nghi thôi , ông còn chưa dám nói với lão bà bà , nếu có độc thì Côn Luân này cũng ghê gớm thật , việc này lộ ra thì chắc võ lâm đàm tiếu lắm đây , ồ không , ông không nên nói cái sự hồ nghi của ông ra làm gì , uy tín của Bành Minh Chủ cũng là uy tín của võ lâm hiện nay , chính xác là liên minh Diệt Ma Phù Chính , mà ngay ông và vợ cũng đã tham dự đấy thôi , nếu mà còn ở đến giờ phút cuối chắc ông cũng trích huyết thề thốt như Long Môn Chủ đã làm vậy...

Công cuộc diệt ma lần này là cơ hội cho gia trang ông chường mặt ra với đời , đến đời Đào nhi chắc hẳn Nam Bắc Đao gia trang thanh thế đã khác, nghĩ đến đấy Nam Chính Đao Đào Tam Mãn thấy sướng cả người , ông lại nhớ đến pho võ công U Hồn Thập Tam Khoái Đao cha truyền con nối của nhà này cũng sáu bãy đời rồi , càng ngày sẽ càng linh diệu hơn , bọn Long Đao làm sao mà sánh được với đao nhà ông chứ , ông đã nghĩ như thế khi thấy Long Môn Chủ bệ vệ ngồi ngang hàng với Côn Luân hôm chính lễ , Long gì chứ , có dịp ông sẽ thử hắn một bửa ...đang miên man như thế trong niềm phấn khích và nóng sốt vì phong độc như Bành lão nói , ông lại nghe lão bà tằng hắng rồi thì thầm vào tai ông :

- Bây giờ tính ai sẽ lên Thiên Sơn đây ?

Hừm...Nam Đao lặng thinh giây lát , có lẻ ông đang suy tính , chuyện chết người chứ chẳng chơi , đi 10 không chắc về còn được 2 , 3 không nữa , phần ông thì ông không ngán , ông lượng được sứ mình , Đào nhi còn nhở quá , đao lự cũng chỉ mới sáu bãy thành , không cho hắn đi được , dù sao cũng cần phải có người thừa tự chứ , có lẻ ông sẽ dẩn chừng 10 người , gia trang ông thế cũng là đông rồi , môn nhân giỏi cũng không thể đem đi chết được , mà nếu dở quá thì còn chi sỹ diện với giang hồ võ lâm , hazzzz mệt óc thật , ông nghĩ nhanh như thế rồi nhìn lão bà đang hồi hộp chờ nghe ý kiến của ông , ông lẩm bẩm :

- Dĩ nhiên là ta rồi , bà và Đào nhi ở nhà , cũng cần có người chăm sóc gia trang , ta sẽ dẫn chừng 10 môn sinh khá nhất tham gia , mong rằng mọi việc không có quá nhiều máu đổ…

bắc Phụng Đao thở hắt ra một cái , bà như trút được gánh nặng ngìn cân , Đào nhi ở nhà là tốt rồi , nhưng bà cũng sẽ đi , con nhà võ mà chui trốn coi sao được , vã lại Nam Chính Đao cũng cần có trợ thủ , âu cũng là dịp để bà thử phối hợp Chu Nhuyễn Tiên nhà bà với U Hồn đao của Nam Chính Đao xem sao ….

còn tiếp

Apr 2, 2014

QUỶ CỐC HỒI 77a Nội gián ? PHÙ MA DIỆT CHÍNH

QUỶ CỐC HỒI 77a  Nội gián ?  PHÙ MA DIỆT CHÍNH

Quyển 2
Mai Viên ngồi thừ ra nghĩ ngợi , Thất Xủ Cô cũng thôi liếng thoắng , cả hai dường như đang chạm tới một cái gì ghê gớm , Mai Viên quay lại nắm lấy tay Thất Xủ Cô nàng cố cười gượng : 

- Có lẻ không phải đâu , từ nào giờ bản môn chưa có chuyện ấy đâu muội , chia bè kết phái thì đâu chẳng có chứ , làm nội gián quyết không có được

Mai Viên kết luận yếu xìu , Thất Xủ Cô dường như cũng nhận ra cái sự trầm trọng mà mình tạo ra , cô chẳng dám hó hé tiếng nào nữa , chắc hẳn nàng cũng đang thầm trách mình tại sao có cái ý nghĩ điên khùng ấy chứ.

Để xua cái ý nghĩ khủng khiếp đang từ từ bén rễ mọc mầm trong đầu , Mai Viên đứng dậy , nàng nói vui vẻ dứt khoát: 

- Thôi, đi xuống nhà chay kiếm gì ăn đã , rồi nói tiếp

Vừa nói nàng vừa nắm tay Thất Xủ Cô lôi đi , Thất Xủ Cô la lớn : 

- Muội đâu có ăn chay …

- Nói vậy quen rồi , mặn ngọt chi cũng có mà 


- Thế có rượu không ?

Mai Viên quay lại nhìn Thất Xủ Cô , nàng làm bộ trừng mắt rồi nói : 

- Muội cũng bày đặt uống rượu à ?

Thất Xủ Cô cung tay lại trước ngực , cô nàng làm ra vẻ nghiêm trọng :

- Giải sầu , giải xui , giải ế...chữ ế nàng cố kéo dài ra làm Mai Viên cũng bật cười.

Cả hai vừa đi vừa cười nói vui vẻ , như không có chuyện gì , Côn Luân đang tíu tít chuẩn bị vào tiết Nguyên đán, đệ tử ngoại môn cũng lần lượt quay về đón xuân , vụ cháy như một cái tát làm sửng sốt Côn Luân nhân , mọi người lấm la lấm lét , xì xào bàn tán , suy đoán thế này thế kia , rồi lại đổ lỗi cho nhau , dường như ai cũng đã có sẵn một cái lý do , hay một lập luận gì đấy để chứng minh mình vô can , không có lổi hay là vô tình thôi , những môn hạ canh gác ngay lúc cháy thì có phần sợ sệt hơn , họ biết Bành Cổn rất nghiêm khắc và bị trừng phạt chắc là điều không thể tránh khỏi , thế mà hai cô nương lại cười cợt nói chuyện vui vẻ thế kia thì bực thật…

Mai Viên bưng cái dĩa sứ men ngọc rất đẹp với một con cá lăng hấp , Thất Xủ Cô kẹp nách chai rượu gạo hai tay bưng một tô canh đậu hủ , cả hai chọn một cái bàn khuất trông ra  một thung lủng xanh mướt , có lẻ chổ này trong nhà chay là chổ đẹp nhất , Mai Viên cười tươi và nói : 

- Cá này ngày nào nhà bếp cũng làm nhở khi Bành huynh về có dọn đấy , nhưng hôm nay đến giờ vẫn chưa thấy về , tỷ đem đãi muội , ôi ! mấy bà già la quá chừng ...ý nàng muốn nhắc đến những môn nhân Côn Luân nữ trọng tuổi rồi và lại không còn gia đình , các bà này thường tình nguyện xuống nhà chay làm việc , ngoài giờ tu luyện họ vẫn lấy việc bếp núc cho cả trăm con người làm vui …

Thất Xủ Cô rót ngay rượu vào hai cái chung , nàng vừa đưa ngang mày vừa ra giọng có vẻ sành sỏi : 

- Chúc mừng tỷ xuất giá hạnh phúc ….

Mai Viên lườm Xủ Cô một cái rồi vui vẻ nâng cái chung của nàng , cả hai cùng uống hết ngay , hai cô vừa ngắm cảnh vừa cười vui trò chuyện , chừng một canh giờ thì cả hai đã hơi ngà ngà một tý , thức ăn cũng đã hết , trời cũng đã xế , Mai Viên thấy rất vui , nàng đã quên bén cái vụ nội gián nội phản chi đó , quên tuốt cái vụ cháy chiếc gì gì đấy , bây giờ nàng vui , nàng thấy yêu đời , nàng thấy tràn trề sức sống , tràn trề hy vọng , vịn vào thành ghế , nàng đứng lên , Thất Xủ Cô có vẻ cứng cựa hơn , nàng nhanh nhẹn vơ hết chén đĩa làm một chồng , nàng bảo : 

- Muội dẹp luôn cho 

Cả hai lửng thửng tưng tưng đi về phía cuối nhà chay , giờ này nhà bếp đang sửa sọn cho buổi chiều , thường thì một số sẽ vào ăn ngay tại đây , số còn lại sẽ tự đem thức ăn về phòng , nơi làm việc ,  việc dọn cơm tận nơi chỉ ưu tiên các bậc tiền bối đã nhập thất tu luyện, không léo hánh ngoài đời nữa.

Vừa về đến phòng thì một nữ môn nhân dáng trung niên xuất hiện ngay trước mặt hai cô , bà ta vừa cười cười vừa có vẻ dấu cái gì đấy sau lưng : 

- Tứ hiệp cô nương , chịu gì đi nhé

Mai Viên dương đôi mắt đã nằng nặng của nàng nhìn vào phía sau lưng của bà , nàng đoán biết rồi , nhanh như chớp , Mai Viên lòn ngay ra sau lưng bà , tay nàng vừa chạm vào cái vật đấy thì nữ trung niên cũng không kém , bà xoay còn nhanh hơn Mai viên đồng thời nhún nhẹ bay ngay qua đầu nàng thuận tay còn vổ nhẹ vào vai nàng một cái , cã hai vừa cười vừa tranh nhau một vật gì , à không , không phải , một phong thư , Thất Xủ Cô đã đoán ngay ra nó là của ai rồi , Mai Viên vừa nghiêng người tránh cái vổ tiếp theo của nữ trung niên và nàng nhanh tay kẹp ngay bức thư , vừa kẹp được thì Mai Viên đã dấu ngay phía sau lưng đồng thời nàng lùi nhanh ra xa , vừa đưa lên tầm mắt nàng vừa lêu lêu nữ trung niên , bà cười to và la lên : 

- trả công cho ta 

Mai Viên cong cớn : 

- Của muội mà , mà tỷ muốn chi , nói đi 

Nữ trung niên đảo mắt nhanh một cái rồi xuống giọng : 

- Tết cho ta về nhà , nhé…

Mai Viên sửa bộ đứng ngay ngắn , nàng vừa sửa áo xống vừa cười cười nhìn nữ trung niên ra điều tui biết rồi :

- Thăm ai , nói mau

Nữ trung niên nhỏ giọng , bà ra vẻ năn nỉ : 

- Thăm con trai , xuân này nó về nhà , có lẻ cũng sẽ cưới vợ

Mai Viên nhìn ngay vào bà , nàng nói : 

- Được , tỷ cứ về , nhưng bao giờ lên thì tỷ phải cho muội biết nhé , trong lúc này sư phụ không thích cho ai về đâu

Nữ trung niên rối rít :

- Cảm ơn muội nhiều lắm , mẹ con mỗi năm gặp có vài lần , lần này cưới vợ ,  tỷ biết sư phụ cấm vì sắp tảo thanh diệt ma , nhưng đám cưới con trai mà ta không về thì mất mặt quá…

Thất Xủ Cô bóp vai nữ trung niên một cái : 

- Thôi xong rồi , cảm ơn dài dòng Mai cô nương  đổi ý bây giờ

- Đa tạ , đa tạ 

Vừa cung tay vái Mai Viên một cái là nữ trung niên quay đi chạy biến ,lúc này Thất Xủ Cô chỉ ngay vào cái phong thư , nàng làm điệu bộ y hệt Mai Viên lúc nảy : 

- Của ai , nói mau

Mai Viên cười cả mắt lẫn miệng :

- Biết rồi còn hỏi

Nói xong nàng xoay người chạy ngay vào phòng , Thất Xủ Cô chạy ngay theo , nàng la lớn : 

- Đọc cho muội nghe với

Khuya hôm đấy phái đoàn của Bành Minh Chủ về tới , chỉ có các môn hạ canh gác và Mai Viên là biết trước tiên , Thất Xủ Cô ngủ say như chết , Mai Viên không đánh thức cô nàng dậy, Bành Minh Chủ đường xa coi bộ thấm mệt , ông đi nghỉ sớm sau khi dặn dò Bành Cổn và Mai Viên vài câu , Bành Cổn đã hỏi ngay Mai Viên tình hình môn hộ , nàng đã trả lời rành mạch , không quên cấp báo ngay danh sách môn nhân canh gác hôm đấy , nàng cũng cho Bành Cổn biết về mũi tên bị mất , Bành Cổn đã tỏ vẻ suy nghĩ khá lâu trước thông tin này , không lẻ thích khách trộm một mũi tên , và đốt nhà , mũi tên Côn Luân có tẩm độc , tin này nếu có loan truyền ra ngoài thì Côn Luân mất mặt , nhưng cũng đâu có gì là quá trầm trọng , đó cũng là thường thôi , Bành huynh dư sức đối phó , Bánh Cổn chỉ băn khoăn là ai làm việc này và tại sao ? không lẻ …

còn tiếp….

Mar 24, 2014

QUỶ CỐC HỒI 76b Hỏa Tai - Diệt Ma Phù Chính


QUỶ CỐC HỒI 76b Hỏa Tai - Diệt Ma Phù Chính

Quyển 2


Mai viên Hồng Cô ngồi bệt xuống sàn đá vừa mới lau dọn quét tướt sạch sẽ của tàng thư , nó bị đốt cháy hôm trước , chẳng hiểu thế nào , sư phụ vừa đi chừng một ngày thì ngay tối hôm sau lửa cháy phừng phừng , môn hộ nháo nhác , mặc dù Côn Luân phòng bị rất tốt từ sau cuộc chiến 50 năm về trước , môn nhân canh gác dầy đặc , vậy mà chẳng biết bọn ác ma chui từ ra từ cái ngỏ ngách nào , chẳng có giao chiến , máu me gì , lửa cháy một lúc ba cái nhà , riêng cái tàng thư này là cháy trước tiên , ( Mai Viên sai rồi , tàng thư sau này được xác định cháy cùng lúc …) nhiều văn bản sách cổ quý giá ra tro , Mai Viên ngồi tiếc đứt ruột , nàng cứ thỉnh thoảng thì lấy khăn chậm chậm nước mắt , ai mà chẳng xót chứ , bao nhiêu là võ công kinh thiên của Côn Luân , bao nhiêu là bí kíp thượng thừa nhiều năm , bây giờ ra tro sao ?

Nàng đứng lên đi lại phía tủ gổ  cháy nham nhở , nàng lục từng chiếc hộc  xem còn gì không ,những trang châu bản ố vàng ám khói , những hộp giấy đựng những phiến lá xâm chữ cổ xưa cong queo vì cái nóng , đây nữa này , một bó mũi tên được bó cẩn thận đặt trong cái rương gổ xem xém hăng mùi dầu từ thân hộp rươm rướm vì lửa , Mai Viên Hồng Cô nhẹ nhàng đặt chiếc rương xuống một cái bàn đá , nàng thận trọng nhẹ nhàng cái rương xuống chiếc bàn đá , nàng lấy bó mũi tên ra , nàng tì mẩn đếm tới đếm lui , ừm...à ...kỳ vậy ta ? nàng lẩm bẩm , mình nhớ lần trước kiểm tra còn đúng 20 chiếc , thế mà bây giờ chỉ còn 19 thôi , mình có lộn gì đây chăng ? Mai Viên ngồi thừ ra , nàng ngó những chiếc mũi tên được làm từ gổ tùng chuốt gọt rất tỉ mỉ , cái đuôi có một túm lông trắng , mũi tên bịt một lớp đồng cán mỏng , đặc biệt mũi tên đầu không nhọn lắm , nó hơi tù , như thế thì nó không xuyên sâu lắm , sư phụ nàng đã từng giải thích về việc đó thế này :

- “ từ xưa Côn Luân ta luôn lấy chữ nhân làm trọng con ạ , như thế thì kẻ thù cũng không đến nổi tử thương …”

Mai Viên cảm động lắm , nàng cảm thấy sung sướng và hảnh diện vì được làm Côn Luân nhân , mân mê mũi tên trên tay một lúc , Mai Viên bó lại lần nữa rồi nàng đặt nó vào hộp , nàng xếp nó vào chổ cũ , hôm nay đã là mùng một tháng chạp , gần tiết Nguyên Đán , nàng lại nhớ đến vị hôn phu Long Môn chủ , tin nhạn Côn Luân phát hỏa chắc cũng sắp đến tai Long Môn chủ rồi , chắc chàng sẽ chạy ngay lên đây  , không chừng sư phụ về tới thì chàng cũng vừa lên tới , hy vọng chàng sẽ ở lại vài ngày … 

Nghĩ đến đấy khuôn mặt Mai Viên hồng lên , nàng nở một nụ cười bẻn lẻn , nàng nhớ tới hôm sư phụ nàng gá nghĩa trăm năm cho nàng với Long Môn chủ , sư phụ có nói sẽ cho hai người thành thân vào ngày xuất quân Diệt Ma , thế thì cũng phải đến vài tháng cơ đấy , vào mùa thu… không hiểu hôm đấy nàng sẽ như thế nào nhỉ ? nàng sẽ mặc gì , nàng sẽ nói năng , đi đứng thế nào , dường như chưa có ai thành thân như thế cả , ôi mà như thế thì  toàn thể võ lâm giang hồ đều biết đến đôi tình nhân này , và rồi ...chàng sẽ trở về trong vinh quang chiến thắng , mùa xuân sẽ tới , một mùa xuân vinh quang của Côn Luân , của võ lâm trung nguyên , và mùa xuân tình yêu của nàng , niềm vui của nàng  và chàng sẽ hòa chung với niềm vui của chung của giang hồ võ lâm ...

 Mai Viên thấy ngây ngất quá , nàng khẻ mĩm cười thong thả bước trên con đường lát sỏi dẫn về phòng riêng của nàng , hôm nay kiểm tra tàng thư xong nàng sẽ cùng bọn cửu kiếm Côn Luân tuần tra quanh núi , một việc khá mệt đấy , nàng cần nghỉ ngơi tý , bọn Cửu Kiếm hổm rày tụ về môn hộ đầy đủ , bọn chúng còn trẻ nhiệt huyết tràn đầy , lòng căm thù ác ma dâng cao , ngày nào bọn chúng cũng hoa chân múa tay luyện công luyện võ , rồi lại tuần tra canh gác cùng với môn nhân , khí thế dâng trào , tinh thần quyết tâm giải phóng Thiên Sơn bốc hỏa ngùn ngụt , còn cái đám Thất Hùng của nàng thì có vẻ trầm tỉnh hơn , dù gì thì cũng lớn tuổi trung niên rồi , hôm nay cũng lác đác vài huynh muội Thất Hiệp Côn Luân quay về môn phái , trước là thăm hỏi môn hộ góp phần vào việc cũng cố phòng thủ sau cũng là để đón tiết Nguyên Đán cùng Côn Luân … vừa đi  vừa nghĩ lan man thế gần đến phòng riêng của nàng , khu biệt thất cho nữ giới thì Mai Viên nghe một tiếng gọi lớn : 

- Mai sư tỷ ….

Tiếng chưa dứt thì Mai Viên đã bị một cái ôm chặt kèm theo một tràng cười vang dội , Mai Viên định thần nhìn kỷ khuôn mặt đang áp sát mình và cười nhe cả hàm răng lủng củng thiếu “ biên chế “ của một nàng tròn vo và lùn tịt , à ra là cô em thất hùng Côn Luân Thất  Xủ Cô Tiểu Phi Thúy , nàng ta vừa cười xong thì nắm tay Mai Viên lôi ngay vào phòng của Mai Viên , vừa  ấn Mai Viên ngồi xuống nàng ta vừa nói lớn : 

- Chúc mừng tỷ lấy chồng …

Hóa ra Thất Xủ Cô bây giờ mới biết Mai Viên sắp lấy chồng , thật ra phải đến mùa thu chứ , Mai Viên mĩm cười thật tươi trả lời cô nàng : 

- Tỷ đi lấy chồng còn sư muội thì sao chứ 

- À đâu có được , tỷ phải đi trước chứ , muội nhỏ mà , đi sau , à mà thôi , xấu xí như muội ai ưng 

Nói xong Thất Xủ Cô cười to một tràng có vẻ bi tráng lắm!

Mai Viên và Xủ Cô còn cười đùa thêm tý , bổng Xủ Cô nghiêm nét mặt nhìn dáo dát rồi xuống giọng nói nhỏ : 

- Cháy hôm nào…

Mai Viên muốn cười trước thái độ có vẻ bí mật của Xủ Cô , nàng cũng đảo mắt rồi thì thào :

- Ba hôm rồi , buổi tối….

Thất Xũ Cô vẻ mặt trầm trọng , cô nàng lại đảo mắt nhìn quanh , xem ra chưa yên tâm cô đứng lên nhìn ra ngoài một cái rồi thật nhỏ giọng : 

- Có nội gián !

Mai Viên trợn mắt nhìn Thất Xủ Cô , nàng kinh hải vì điều mà cô nàng to mập hay nói lớn và cười to này thốt ra , quả thật đây là điều nàng chưa từng nghỉ tới , và có lẻ chẳng bao giờ có trrong tâm trí nàng , nội gián , hai tiếng đó thật là ghê gớm !

Mai Viên xuống giọng thật nhỏ : 

- Làm sao muội biết được , có thật như vậy chăng ?

Thất Xủ Cô thì thào : 

- Thì tỷ nghĩ xem , đông người canh gác như thế , mà thích khách lọt vào không ai hay , muội nghĩ phải là người quen thôi…

mai Viên thừ người ra , nàng cố gắng tập trung nhớ lại cái đêm ấy…

Trời đã khuya lắm , mới sang xuân nên gió mát phe phảy làm những tàng cây lao xao , những Côn Luân Nhân cứ hai khắc lại đi một vòng , ánh đuốc chập choạng ,  hắt lên những tấm tường vôi , mái ngói rêu phong thành những vệt loang loáng , tiếng côn trùng đang sinh sôi rỉ rả , tiếng nai mển tát và tiếng đập cánh của bầy dơi ăn đêm làm cho đêm của Côn Luân Sơn thêm vẻ âm trầm , hai tên Côn Luân nhân vừa bước rời nhau chừng vài bước thì bổng chúng nghe có chút mùi thoang thoảng nhẹ , mùi này nghe hơi hăng hăng , cả hai dừng chân , chúng vẫn đứng cách xa nhau , một tên ngó quanh và dừng ánh mắt vào căn nhà ngay tay trái hắn, căn nhà này ngày thường cũng ít khi mở cửa , nó được dùng làm kho chứa những binh khí vật dụng đã cũ và hư hỏng , hắn cố gắng vểnh tai và nín thở nghe xem có gì khả nghi không , hình như có tiếng sột soạt gì đấy , chuột bọ chăng , hay thú rừng đi lạc , việc này cũng đã từng xảy ra rồi , tiếng sột soạt biến mất , lại nghe một mùi thoang thoảng , nó chỉ nhè nhẹ làm cho người ta tò mò , nó không sặc sụa làm người ta cảnh giác , đúng rồi mùi hăng hăng thoang thoảng này đúng là chưa từng biết , chưa từng ngửi qua , thế là tên Côn Luân bên trái nổi máu tò mò dữ dội , hắn tiến ngay đến trước cửa gian nhà chứa đồ cũ , ngay lúc này hắn nghe một tiếng xì nhẹ thôi , nhưng một dòng lửa xuất hiện từ ngay ngọn đuốc của hắn chạy thật nhanh vào cánh cửa và nó bùng lên như một chùm pháo hoa !

Tên Côn Luân nhân sửng người mất một giây và y không thấy một dòng lửa gần như xuất hiện ngay lập tức, xẹt nhanh còn hơn một con sóc nhảy , dòng lửa có màu xanh biếc ,nhỏ thôi nhưng xẹt nhanh vào ngay cái tàng thư của Côn Luân , và nó cũng bùng lên như cái nhà đầu tiên , mất thêm một giây nữa hai tên Côn Luân mới định thần lại được và chúng bắt đầu la hét , lúc này bắt đầu rền vang tiếng phèng la và tiếng chân người chạy rầm rập , ban đêm chửa cháy thật là vất vả , đám cháy vừa được chừng vài phút thì lại một cơn bùng lên của một trái pháo hoa mặt đất , thêm một căn nhà bốc hỏa , bọn Cửu Kiếm lần đầu chứng kiến những chuyện tày trời như thế đều xanh mặt , Thất Hùng Côn Luân thì chỉ có Mai Viên Hồng Cô là vai vế lớn nhất còn ở lại môn phái ,  nàng đã tốc dậy , chẳng kịp chải đầu vấn khăn gì , quần áo ngủ vẫn còn trên người , nàng đốc thúc chửa cháy và cứu tàng thư là ưu tiên hàng đầu , hai căn nhà kia nàng quyết định cho ra tro , cũng may Mai Viên lanh trí nên vẫn còn cứu kịp , cũng chưa đến nổi tàng thư cháy trụi , và bây giờ nàng ngồi đây , đang cố vui khi nghĩ đến cái đám cưới thì Thất Xủ Cô quay về môn hộ và đưa ra một nghi vấn động trời !


còn tiếp...

Mar 2, 2014

Qủy cốc Hồi 76a ĐÒN ĐỘC - DIỆT MA PHÙ CHÍNH

Qủy cốc Hồi 76a ĐÒN ĐỘC - DIỆT MA PHÙ CHÍNH


Đạo Cô lớn tuổi chưa kịp nói gì thì tên cái bang đã tiến sát Đào Tam Vũ , hắn thầm thì điều gì đấy vào tai của chàng , chẳng rỏ là điều gì chỉ thấy Đào Tam Vũ biến sắc và chàng lật đật đi ngay vào sảnh , sau khi phảy tay ra hiệu cho tiểu cái bang đi theo đạo cô đang trố mắt nhìn chẳng hiểu chuyện gì mà lại nghiêm trọng thế.

Đào Tam Vũ cung tay chào mọi người lúc này đang ngồi chung quanh gian sảnh , Lã Thị Sư Thái ngồi ngay đầu gian phòng , ra dáng là người chủ trì cuộc họp này , cuộc họp chỉ có những người cầm đầu các môn phái cùng những nhân vật thân tín , Đào Tam Vũ thấy ngay Bành Khoái Hạc ngồi ngay phía tay mặt của Lã thị Chưởng môn , chàng cung tay chào khắp lượt , lúc này Ngũ Chỉ Tiêu Dao Đặng Chính Danh của Võ Đang đang nói , ông cũng ngừng lại nhìn Đào Tam Vũ, hơi ngạc nhiên tý khi thấy một đệ tử cái bang chỉ có 3 túi xuất hiện nơi quan trọng thâm nghiêm này.

Bành chưởng môn vừa nhác thấy Đào cái bang là lão hiểu ngay có chuyện khẩn cấp rồi , tuy nhiên Bành lão vẫn ung dung vẩy tay ra hiệu cho Đào Tam Vũ đến gần , chàng khẻ thì thầm vào tai Bành Khoái Hạc , Bành chưởng môn vừa nghe xong thì phong cách ung dung biến ngay mất , lão đứng vụt lên nhìn khắp chư anh hùng phó hội nói lớn , giọng run run : 

- Ác ma đột nhập môn hộ , phóng hỏa …

Những người ngồi trong sảnh đều bật dậy , ác ma đột nhập môn hộ của Côn Luân và phóng hỏa à , không thể tin được , tất cả những người tham dự buổi họp cũng đều có mặt tại Côn Luân vào kỳ thượng thọ Bành chưởng môn năm rồi, tất cả đều thấy sự canh phòng cẩn mật đến đâu, thế mà ác ma vẫn xâm nhập được, một cái tát quá đau cho liên minh ! Bành lão vẫn còn run run chưa nói dứt câu thì Bồ đòan đại sư của Thiếu Lâm đã niệm Phật một tiếng và nói : 

- Thiện tai, ác đạo lộng hành, xem ra chúng ta phải nhanh nhanh lên mới được …
Thiết Thủ Vô Lượng Đạo Sư cùng với Lã Thị Sư Thái cũng đồng loạt đứng phắt dậy , Vô Lượng Đạo Sư dộng ngay cây phất trần  của ông vào mặt bàn đá nghe cái cạch , ông toan mở miệng, chắc là cũng muốn cất tiếng hòa giọng cùng Bồ Đoàn Đại sư ( Không Động có bao giờ chịu thua Thiếu Lâm, ngay cả trong vấn đề ăn nói ) , tuy nhiên Đào Tam Vũ đã cung tay, gằn giọng nói lớn: 

- Bẩm , tất cả các môn hộ có mặt hôm nay đều đã bị phóng hỏa ạ ! ngoại trừ...chàng ngừng ngay và nhìn về phía Lã thị Sư Thái .

Bành lão ngồi phịch xuống, Bồ Đoàn, Vô Lượng, Lã Thị, Ngũ Chỉ ...những con người chỉ một giây trước còn hăm hở đòi làm cỏ Thiên Ma không chừa một con chó , vặt trụi không chừa một ngọn cỏ , thế mà bây giờ thẩn thờ không ai thốt ra được lời nào!

Qủa là còn hơn sấm động ngang mày, sét đánh ngang tai ! phải mất mấy giây hội nghị mới tỉnh lại , tuy nhiên không khí trầm lắng lo âu đã bao trùm thay cho cái lạc quan phấn khởi lúc đầu , Bành Lão quay sang Đào Tam Vũ , ông hỏi nhỏ , có phần hơi rụt rè :

- Cụ thể thế nào, mi có biết không ?

Đào Tam Vũ cung kính trả lời , giọng của chàng cũng tràn ngập phẫn uất  , tựa như chính môn hộ chàng vừa bị đốt :

- Bẩm, theo tin tức của bổn bang thì cách đây vài hôm,  cao đồ của ác ma đã đồng loạt đột nhập môn hộ của Thiếu Lâm , Không Động , Võ Đang và Côn Luân của Bành minh chủ, phóng hỏa làm cháy vài căn nhà của mỗi môn phái, không bắt được thủ phạm... 

Riêng Côn Luân...chàng hơi ngập ngừng nhìn sang Bành minh chủ, thích khách đã phóng hỏa luôn cả tàng thư ạ !

Lần này Bành minh chủ chấn động tập 2! tàng thư của Côn Luân là nơi chứa sách vở, võ thư và nhiều thứ quan trọng khác  , thế mà cũng bị đốt , phẫn uất qúa Bành lão đưa mắt tìm ngay Bành Cổn nảy giờ đứng như trời trồng nơi cuối phòng,Bành lão gầm lên:

- Mi để như thế à !

Bành Cổn có lẻ chưa hết bàng hoàng, chàng chỉ cung tay , ấp úng :

- Đệ tử về ngay đây .

Vừa nói xong Bành Cổn hấp tấp bước ra khỏi phòng , Nhị Hiệp Lâm Mã Chán cũng đi theo ngay tắp lự, thế là không ai bảo ai, những môn nhân của các phái cũng lục tục đứng lên, hội nghị có cơ tự giải tán, phải nói là hội nghị vẫn chưa đến đâu vào đâu vì các phái còn trả giá qua lại về nhân lực tài lực , cãi nhau ỏm tỏi , hôm nay vừa mới có thể nhất trí tý chút thì ra cơ sự, vả lại còn ai có tâm trí gì để mà bàn cãi , giặc vào tận nhà, chưa đi đánh mà đối phương đã ra đòn, bọn Thiên Ma này quả thật là lợi hại! Đào Tam Vũ nghiến răng mà nghĩ như thế, sau này giang hồ trung nguyên cũng phân tích và cùng nhận định Thiên Ma đi một nước cờ cao tay, làm tâm lý của liên minh xao động, dũng khí giảm đi phần lớn,và ngay cả hội nghị này cũng tự nhiên bí rị, ngoài phần nhất trí cao là tiên phuông mở đường do Trương đại hiệp Long Môn dẫn đầu, còn các việc khác như tiếp ứng , hậu cần , quân số thì cũng chưa ngả ngủ , thế mà giờ đây hội nghị sắp sập tiệm thì quả là đòn đau nhể!

Trai yến mà các tỷ muội Nga My dầy công nấu nướng trưa nay cũng chịu phần ảnh hưởng , đa số quan khách không còn ai buồn ăn thưởng thức,Bành minh chủ gắng gượng làm tỉnh ,ông quyết định chẳng họp hành thương lượng chi nữa , phen này Minh chủ quyết định luôn, mọi khi thì điều này chẳng dễ làm được , “may nhờ” có Thiên Ma nên lần này chẳng ai còn phản ứng chi , thây kệ ông quyết thế nào cũng xong , miễn là Tiên Phuông tướng quân Long Môn Chủ Trương Thất Tú chịu đi trước là được, Bồ Đoàn đại sư thì ngước mắt xa xăm nhìn về cõi Phật , rồi ông chép miệng Thiện Tai hai ba lần, và ông cũng chẳng chịu ăn uống gì cả, hai phái Không Động và Võ Đang cũng chẳng gì hơn , dường như họ thình lình bị Thiên Ma điểm huyệt , bây giờ ra về thì nhà cũng đã cháy rồi, chưa kể chuyện này đồn đại ra giang hồ thì có mà chẳng biết lấy cái chi đậy kín được cái mặt “ ngũ đại môn phái “ , quả là tiên hạ thủ vi cường , không ai bảo ai đều hiểu rằng Thiên Ma không phải dễ xơi , và đại Giáo Chủ Vô Ảnh Âm Hồn Bất Y Lạp Na xứng đáng là đại cường địch của trung nguyên, lấy một chọi trăm,vậy xem ra bầy cáo chưa làm gì được mãnh hổ mà đã trúng thương rồi !

Đào Tam Vũ sau khi báo hung tin cho hội nghị thì cũng lấy làm lo lắng, chàng vội kiếu từ Bành minh chủ và quay ra ngoài , Đào Tam Vũ muốn nói chuyện thêm với gã cái bang , chàng muốn thông tin cụ thể hơn vì chắc hẳn Bành lão sẽ gặp lại chàng sau khi giải quyết công việc, Đào Tam Vũ có lẻ còn một ngày hôm nay thôi , tự nhiên chàng muốn gặp lại đạo cô nhỏ tuổi ban sáng, chàng muốn chào cô một cái , cũng chẳng hiểu vì sao, Đào Tam Vũ đi nhanh ra hậu viên , chàng tiến nhanh về phía nhà bếp , vừa tới gần thì Đào Tam Vũ đã thấy Bành Cổn cùng Lâm Mã Chấn đang trò chuyện vui vẻ với mấy đạo cô, và trong những cô đạo xinh tươi Nga My chàng thoáng thấy có Xuyến Chi, dường như nàng đang trả lời những câu hỏi xem ra có phần vui vẻ của phái đoàn Côn Luân , hẳn Côn Luân Nhân đang từ biệt , cảm ơn chi đây với các nữ đạo sỹ Nga My , bất giác Đào Tam Vũ thấy nóng bừng hai má , bọn Thiên Ma thật là đáng ghét, bọn ác tặc ngang nhiên gây tội ác, chàng bổng thấy muốn tung một chưởng tiêu diệt hết cái lủ Thiên ma, khổ nổi chẳng có tên ác tặc ma đầu nào ở đây , chỉ có các anh hùng đại hiệp đang tán gái hay từ giả chi đó, Đào Tam Vũ khựng lại , chàng mắc kẹt , tới cũng dở, mà lui cũng kỳ , đang loay hoay thì Xuyến Chi chợt nhìn lên thấy ngay chàng ,cô cười rất tươi , có lẻ với cái bang chứ ai , Bành Cổn cũng quay lại , thấy chàng y đưa tay chào và nói lớn , ra điều không hề chi:

- Đào đại hiệp, Bành mổ cũng đang muốn gặp đại hiệp đây

Ắt hẳn hắn muốn hỏi thăm cụ thể về cái tin lúc nãy, đột nhiên Bành Cổn làm mặt trầm trọng , y liếc ngang các cô em một cái rồi tằng hắng nói với Đào Tam Vũ : 

- sự thể như thế nào , huynh có thể lát nữa cho chúng ta rỏ hơn chăng?

Các đạo cô trố mắt nhìn Bành huynh có vẻ ngạc nhiên và khâm phục lắm lắm, Đào Tam Vũ bổng thấy sôi gan, chàng cũng làm mặt trầm trọng không kém:

- Bổn bang cũng chỉ mới có tin sơ khởi , chút nữa sẽ thẩm tra lại Bành hiệp chắc phải chờ một tý…

Đào Tam Vũ cố làm giảm tầm quan trọng của Bành huynh , Bành Cổn cũng có vẻ hiểu ra rằng không nên nói gì thêm vì có thể tên ăn mày này làm mình quê độ chứ chẳng chơi, y phất tay ra vẻ không hỏi nữa rồi quay sang Xuyến Chi , Bành Cổn mời nàng có rảnh thì xin theo sư phụ lên Côn Luân cho biết đó biết đây , Lâm Mã Chấn nãy giờ không nói năng chi , y cũng thấy mấy hôm nay Bành huynh tự nhiên khai khẩu quá đổi , mọi khi hắn im lìm tự kỷ ít giao tiếp , thế mà từ hôm có mặt tại Nga My thì hắn thay đổi hoàn toàn , hay là hắn đã bị cái cô đạo nhỏ xíu này hớp hồn chắc, Lâm Mã Chấn thấy cần lên tiếng giục Bành Cổn : 

- Đại huynh , chúng ta cần mau chóng hồi gia , đề phòng bọn ác ma có hành động gì thêm …

Bành Cổn như sực nhớ ra , hắn lật đật cung tay chào các cô , và khẻ gật đầu chào Đào Tam Vũ rồi rảo bước về phía khu nhà khách, cả đám Côn Luân cũng chào hỏi í ới rồi nhanh chóng bước theo Bành Hiệp , giờ đây chỉ còn Đào Cái Bang đứng lóng ngóng , không hiểu sao các cô bổng biến đâu hết , chỉ còn chàng và cái cô bé xíu này,Đào Tam Vũ thấy lóng ngóng ngượng ngùng một cách kỳ cục , chàng khẻ cười chào Xuyến Chi , lần này là lần thứ hai rồi , Xuyến Chi đạo cô bổng thấy bạo dạn lên, nàng giải cứu cho Đào cái , nàng vui vẻ nói : 

- Đại Hiệp bao giờ về ?

Vừa nói nàng vừa giả như đang thu xếp mấy cái chén đĩa, Đào Tam Vũ ậm ừ một lúc rồi mới trả lời : 

- Cảm ơn cô nương, ( ý chàng cảm ơn cô nhỏ hỏi thăm chắc ) à mà ...có lẻ cũng theo Bành Minh chủ thôi…

Đào Tam Vũ nói tới đó thì tắc tỵ, chàng còn biết nói gì hơn , Xuyến Chi cười tươi , nàng nhìn lên : 

- Ngày mai  Bành đại nhân mới về , tiểu nữ nghe nói Bành Minh chủ về sau , ngài còn nói chuyện chi thêm với sư phụ …giọng nàng nghe vui vui ...

Đào Tam Vũ cũng nghe lòng chợt vui vẻ hẳn lên , vậy thì ra Bành tướng quân đáng ghét phải về trước , chàng có cơ hội ở lại Nga My thêm một đêm …

Phen này trời thương rồi , Đào cái khắp khởi mừng thầm…

Bành tướng quân hậm hực , hắn thấy buồn một cách thật kỳ lạ, hắn muốn văng tục quá , tụi Thiên Ma phá đám hắn , đốt đâu không đốt , lựa lúc nào không lựa , nhè ngay cái lúc này mà đốt chớ, Bành tướng quân lầm bầm nhưng hắn không dám nói thành câu , dù sao mình cũng là truyền nhân y bát Côn Luân , thống lảnh liên minh chuẩn bị tấn công sào huyệt ác ma, đã vậy sư phụ còn ra về sau , hừm ...tên cái bang dơ dáy kia sẽ ở lại cùng sư phụ và hắn có thể ...à … à…. bành Cổn nhất hiệp không nghĩ tới đó nữa, bao năm giang hồ vùng vẫy há lại sụp hầm ở cái  xó xỉnh này à , người đẹp đâu không có chứ , Bành Cổn quay lại với vẻ âm trầm hàng ngày của hắn, Lâm Mả Chấn thấy nhất hiệp trầm tư thì nghĩ hắn đang lo lắng vụ ác ma đột nhập đốt nhà , Lâm hiệp nhị cũng thấy gợn chút lo cho Mai Viên Hồng cô , tuy Bành sư phụ đã hứa gả Mai Viên cho Trương Long môn chủ , để nhằm khích lệ tinh thần hắn , Lâm Mả Chấn vẫn không thể không dừng nghĩ về Mai Viên , hằn cũng biết , với vị trí tiên phuông thì muôn vàn khó khăn cho Long Môn Chủ , Mai Viên có cơ trở thành góa phụ ngây thơ chứ chẳng chơi, Lâm Mã Chấn sẳn sàng chờ đến ngày đó , miễn là hắn còn sống !


còn tiếp….

Feb 21, 2014

Qủy Cốc HỒI 75b “Yêu mê huyền công” - Diệt Ma Phù Chính


Qủy Cốc HỒI 75b “Yêu mê huyền công” - Diệt Ma Phù Chính

Núi Nga My mấy bửa nay chộn rộn dập dìu liễu yếu quần thoa à không phải nói là dập dìu lướt thướt Đạo cô chứ ,chả là Minh Chủ liên minh Phù Ma Diệt chính à quên không phải “Diệt Ma phù Chính” chứ lỵ , Bành chưởng môn Côn Luân sẽ dẩn một số môn đệ đến mật nghị cùng Lã thị sư thái , Chưởng giáo Nga My Phái , cùng dự hội nghị này còn có ba phái đoàn của Thiếu Lâm do y bát chưởng môn nhân Bồ Đoàn đại sư cùng Thiết Thủ Vô Lượng Đạo sư chưởng môn Không Động , Ngũ Chỉ Tiêu Dao Đặng Chính Danh  chưởng môn Võ Đang tham dự .

Đây là hội nghị của 5 môn phái lớn mũi nhọn của giang hồ võ lâm trung nguyên , đại diện cho chính phái bạch đạo , sở dĩ Bành chưởng môn muốn hội nghị tổ chức tại Nga My là để cho Lã Thị sư thái nở mũi chút xíu , nó cũng thể hiện là ông không tham quyền cố vị dành hết phần vinh quang về mình , về Côn Luân , lần đầu tiên Nga My có một cái hội nghị trong suốt quá trình lịch sử của mình thành ra giáo chúng lẩn ni sư trưởng vô cùng bối rối lẫn phấn khích , nhà chay của Nga My đỏ đèn ngày đêm , tiếng khua lóc cóc bằm rau bằm đậu , tiếng xay bột làm bánh trái hòa trong tiếng lẹt xẹt của y trang các đạo cô chạy qua chạy lại nghe vui tai , các đạo cô tuy mệt nhưng cũng thầm cảm ơn Lã sư phụ chấp nhận đăng cai hội nghị làm các cô có dịp lăng xăng vui vẻ thế , chả bù hàng ngày các cô gỏ mỏ tụng niệm ê a ề à  kinh kệ lắm khi chẳng  hiểu mô tê gì cả .

Xuyến Chi đạo nữ cũng trong tâm trạng ấy , nàng thấy lòng nàng lâng lâng một niềm vui nhẹ , nàng cũng chẳng hiểu nó là niềm vui gì , nhưng từ khi nàng có nhận thức và hiểu biết thì nàng đã thấy toàn là núi non chùa chiền trên Nga My đỉnh , từ nhỏ nàng đã được gia đình cho vào Nga My làm đạo cô , nàng sống ở đây cũng đã tròn 18 năm rồi , trong một tập thể chỉ toàn là đàn bà con gái... ấy chết không phải, thật là vô đạo quá ! làm gì có đàn bà ở đây chứ , chỉ toàn là trinh nữ ngây thơ đồng trinh thôi chứ phỏng ! ngày ngày nàng gánh nước tưới rau tụng niệm học võ, chả thấy một nam nhân nào ngoại trừ lão già Bân đánh xe thồ chở đồ ăn mắm muối cho chùa, quên ! lại bậy nữa làm gì có mắm cơ chứ , thi thoảng được theo cùng các sư tỷ sư muội xuống núi vào trấn đổi chác thuốc bắc thuốc nam lấy vãi vóc chỉ khâu , nàng cũng nhìn thấy các nông phu râu rìa khi thì say bí tỷ , lúc thì kéo xe , chăn ngựa , dê bò , nói chung là nam nhân trong mắt của đạo nữ Xuyến Chi chỉ gói gọn trong mấy cái khuôn hình đơn giản và nhạt nhòa ấy , nhưng hôm nay nàng đã thấy một hình ảnh khác , một hình ảnh làm cho đạo nữ Nga My 18 xuân xanh bồi hồi quá đổi , lần đầu nàng thấy một gả thư sinh , hay gì gì đấy vì hắn mặc quần áo vá mất mấy miếng , tuy sạch sẻ nhưng nhìn cũng không giống người khác , hắn đi chung với đoàn của Côn Luân , đoàn Côn Luân cũng khá đông với Bành sư phụ cùng Bành Cổn Nhất Hiệp , Lâm Mã Chấn Nhị Hiệp và chừng năm sáu môn chúng ,tuy đi chung đấy nhưng có vẻ hắn không hòa hợp lắm , nàng thường nhìn thấy hắn đăm chiêu ngó mông lung , nhìn trời nhìn đất , có lúc bắt gặp nàng hắn đã khẻ mĩm cười chào đạo cô là nàng đây , ấy chết , nàng là tu hành mà , đâu có được cười  nói với nam nhân , dị chết ! à mà không , kỳ chết chứ , đâu được phép , ây da , sư tỷ nàng là Thảo Chi mà biết thì nàng có mà chết , lại còn mét sư phụ ấy chứ , nghĩ đến đấy Xuyến Chi đạo cô  cười lỏn lẻn , má hồng lên…

Đào Tam Vũ thơ thẩn lần ra sau hậu viên của ngôi nhà đang dùng làm nơi hội họp , các môn phái đang ngả giá sắp đặt công việc của cuộc thảo phạt Thiên Ma vào mùa thu này ,chàng không quan tâm lắm, Sầm lão bà phái chàng đến đây như một người tham gia hổ trợ cá nhân Bành chưởng môn , việc này chắc cũng có thâm ý gì đấy , nhưng chàng không quan tâm,việc chàng quan tâm là làm sao cha chàng là Nam Chính Đao  Đào Tam Mãn lại có thể trúng gió một cách khơi khơi trong khi ông võ công đầy mình ? làm sao mà cả nhà của chàng lại ngũ mê mệt không dậy nổi để bọn ác ma hãm hại ? những thắc mắc và đau đớn tràn dâng lên đầu chàng , và chàng chợt nhớ lời của Sầm Bang Chủ :

- “ Mi hãy nhớ từ nay mi là người Cái bang ta, nhắc nhớ đến quá khứ thì sẽ không tìm ra trong hiện tại và nguy hiểm cho tương lai ! ”

Đào Tam Vũ đã trằn trọc thâu đêm đễ ngẩm nghĩ  về lời nói của Sầm Bang Chủ , hẳn lão bà đã thông cảm cho hắn , muốn giúp hắn tìm ra ngọn nguồn và cũng đễ bà ấy xác minh một điều gì , không nhắc nhớ đến quá khứ thì hẳn hắn không còn là người Nam Bắc Đao gia trang , chợt nhớ trong lúc vui vẻ , Bành Minh Chủ đã có lần hỏi hắn về nguồn gốc xuất xứ của bản thân hắn , hắn đã nói trong ngập ngừng :

- “ Tiểu điệt từ khi sinh ra đã thấy mình là ăn mày…”

Bành lão đã cười vui vẻ vì cách nói tự trào của tên ăn mày khá đẹp trai mà Sầm Sỹ Ngọc biệt phái đến đây gọi là giúp ông trong việc thu thập thông tin và phát thông tin thông qua Cái Bang ...thực chất ông hiểu việc đấy chỉ là nguyên cớ , cái chính là bà ấy biết ông không còn có thể tin vào ai , kể cả Bành Cổn cháu ông , có “ tiểu cái” kề bên cũng là một cách cảnh giới cho những âm mưu thầm kín gì đấy khó phát tác , mà ông thường nghĩ như thế , cũng đúng khi ông thấy Bành Cổn và cả bọn Côn Luân Thất Hiệp , Cửu Kiếm có phần e ngại khi thấy đặc phái viên của Cái Bang kè kè bên ông , còn tiểu cái này thì hắn chẳng hề nhòm ngó chi chuyện của ông hay của Côn Luân ,thi thoảng ông nhờ hắn chuyển tin qua bang chúng Cái Bang, bang chúng Cái bang hiện diện khắp nơi , tin tức được ám thị hay không đều được chuyển nhanh như chớp , một bang hội đông đúc và rộng lớn mà lại vô cùng chặt chẻ , có lẻ trên giang hồ không có môn phái bang hội nào mà bang chúng lại chấp hành kỷ luật môn quy và tuyệt đối trung thành như bang chúng Cái bang , có lẻ vì môn đồ Cái bang chỉ còn môn hộ là nhà , đồng môn là người thân đúng nghĩa nhất, chứ còn ai nữa đâu…

Đào Tam Vũ cắp cái gậy đã cẩu bổng vật bất ly thân của dân cái bang ra sau lưng , chàng tò mò đứng nhìn mấy đạo cô đang xào xào đảo đảo mấy món chay chuẩn bị chiêu đãi quần hùng,chàng thấy  cái cô đạo sỹ nhỏ xíu mặt đang đỏ như gấc lấm lét nhìn chàng rồi mím môi cúi xuống cái chảo to đùng , Đào Tam Vũ nhìn bao quát hậu viên của Nga My , những khóm trúc lòa xòa được chăm sóc tỷ mỷ bên cạnh những luống hoa ngay ngắn , những con đường nhỏ trải sỏi thật sạch và đẹp , trời đang vào xuân, khung cảnh thật là thơ mộng và tỉnh mịch , các đạo cô của Nga My thấy chàng đứng trông trời trông đất thì cũng khe khẻ cười , khe khẽ nói , nhẹ nhàng chỉ chỉ chỏ chỏ , ngay  lúc này Xuyến Chi gánh hai thùng đầy thức ăn đi từ nhà táo lên trai đường , trời cũng đã trưa , nàng đi ngang qua chổ Đào Tam Vũ thì vấp ngay một hòn đá , ôi trời , kỳ quá , tự nhiên ngày thường chẳng có , hôm nay lại xuất hiện viên đá kỳ cục này , nàng luống cuống ,nàng cố dùng tuyệt kỷ Nga My để kềm lại hai cái thùng nghi ngút khói , nước sóng sánh cơ hồ sắp trào ra …

Nhanh như chớp , tiểu cái bang ra tay cứu mỹ nhân , thiệt là đúng bài , Đào Tam Vũ xẹt ngay đến , chàng dùng tay trái đở ngay cái đòn gánh , tay kia chàng xô nhẹ Xuyến Chi ra , Đào Tam Vũ vận nội công kềm hai cái thùng , nước lăn tăn nhưng không chãy ra ngoài , hú vía chứ nếu không hội nghị thượng đỉnh có cơ  mất một món ngon , uổng công các nàng xắt xắt , nấu nướng , Xuyến Chi vừa rối rít cảm ơn vừa giành ngay cái đòn gánh có hai cái thùng trọng trách của nàng , Đào Tam Vũ cười tươi còn hơn lúc đeo túi ý, chàng lật đật nói :

- Không sao , để tại hạ giúp cô nương một tay .

- Ấy chết , thật là làm phiền đại hiệp…

Xuyến Chi vừa luống cuống xin lổi vừa muốn giằng lấy chiếc quang gánh trên tay ĐàoTam Vũ , chàng nhẹ nhàng đặt nó xuống , trong một tích tắc bốn mắt của hai người chạm vào nhau , một luồng chân khí mơ hồ kỳ cục cùng chạy qua hai mạch Nhâm Đốc của hai người , như điện xẹt , cà Xuyến Chi đạo cô và tiểu cái bang Đào Tam Vũ hơi choáng váng tý , cả hai lặng mất hai giây mới gượng lại được , hây da ! phen này cả hai đã trúng yêu mê huyền công rồi chắc !

Trong lúc Đào tiểu cái còn ngơ ngẩn nhìn theo cái eo thon tý xíu trong chiếc áo đạo cô dường như hơi cũ và đã chật, thì chàng nhác thấy bóng người xuất hiện ngay cuối lối đi của nàng , ai vậy ? hóa ra là Lâm Mã Chấn và  Bành Cổn , có nhẻ hội nghị tạm dừng nên hai đại hiệp Côn Luân bước ra hóng gió chắc,Đào Tam Vũ thấy Bành Cổn và Lâm Mã Chấn cũng cúi chào cô nương , thậm chí Bành tướng quân còn cười và nói cái chi đó , đã vậy hắn còn nhìn theo nàng cho đến khi nàng vào hẳn trai đường nữa chứ , bổng dưng Đào tiểu cái thấy phát ghét cái bản mặt câng câng của tổng tư lịnh liên minh quá , chàng văng tục -” mẹ kiếp ,già đầu không lấy được em nào mà còn dê xồm, !” lúc này chàng đã thấm đẩm ngôn ngữ của Cái bang chúng, ngay lúc ấy thì Bành Cổn cũng đã nhìn thấy Đào Tam Vũ nơi cuối tầm mắt , Bành tư lịnh chỉ khẻ nhíu mày , không biết hắn có trông thấy cảnh tượng gặp gở của hai người vừa rồi ? chắc không vì hắn đã nói gì đấy với Lâm Mã Chấn và cả hai giả tảng như chưa từng thấy chàng , vội quay vào làm như đang gấp gáp lắm vậy…

Ngay lúc Đào Tam Vũ định quay đi để trở về nơi căn phòng của chàng , được Nga My sắp xếp ngay cạnh Bành minh chủ , Đào Tam vũ nghe có tiếng gọi í ới , dường như đang kêu ngay tên của chàng , Tam Vũ quay đầu nhìn lại , chàng thấy một đạo cô có vẻ luống tuổi ,đang hấp tấp chạy ngay đến chổ chàng , theo sau là một tiểu cái bang cũng vội vã không kém , vừa trông thấy Đào tiểu cái , hắn đã lắp bắp : 

- Học trò ...mi có tin khẩn đấy…

còn tiếp…