Oct 17, 2013

QUỶ CỐC HỒI 69a ĐỘNG GIÓ t.t -TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG

QUỶ CỐC HỒI 69a ĐỘNG GIÓ t.t -TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG
Chương Lâm nhảy tót lên lưng Huyết Câu , chàng chỉ giơ tay chào ông lão rồi thúc Huyết Câu chạy trước , ông lão cười vang rồi cũng thúc ngực bám theo chàng , cả hai phi nước đại theo con đường lúc ban sáng , chạy được một khoảng khá xa thì Man lão đuổi kịp chàng , ông thỡ hổn hển hỏi to :
_ Có tìm được không đấy ?
Chương Lâm cũng la to không kém :
_ Chưa thấy …Man lão cười khùng khục trong cổ họng , đoạn ông hơi ghìm cương rồi quay sang nói với chàng :
_Thế thì thôi chứ ?
Chương Lâm chỉ cười to không đáp , chàng lại thúc Huyết Câu vượt lên , thôi sao được , nhưng chàng phải kín đáo hơn , lần sau chắc chắn chàng đi một mình thôi , Chương Lâm thầm tính xem  đêm nay chàng phải như thế nào nhỉ , ra đi âm thầm thì không phải đạo , nhưng chào hỏi và đi vào lúc đêm khuya thì sẽ gây thắc mắc , phịa ra một lý do nào đấy chẳng  hạn“ vợ đẻ con đau lều cháy  mất dê đực …”  phải về gấp chăng ? cũng không ổn ! Man lão thấy chàng lơi dây cương thì giục ngựa dấn lên , ông vừa phi vừa hét to vào tai chàng :
_ Tối nay lão khao rượu nhé ...chả mấy khi .
Chương Lâm không biết trả lời thế nào , chàng chỉ quay sang cười với ông lão rồi lại thúc Huyết Câu vượt lên , tiếng vó ngựa dồn dập trong ánh chiều tà làm vang động hoang mạc vốn trầm mặc đượm buồn muôn thuở , chẳng mấy chốc xóm lều đã thấp thoáng , Chương Lâm quyết định ...chàng quay sang Man lão , hét to :
_Tiểu điệt muốn về luôn , lão bá …
Vừa nói xong chàng ghìm cương ngựa cho đi chậm lại , Man Lục cũng ghìm ngựa và ông trố mắt tiếc rẻ hét to không kém vào tai Chương Lâm :
_ Tiếc quá nhể , thôi thì làm một bầu rồi đi cũng chẳng muộn chứ …
_ Tiểu điệt sợ nấn ná lâu quá mẹ già trông ! cũng may là chàng không nói là còn hai em đang chờ , chớ không thì ông lão thất vọng tợn.
Lúc này cả hai đã chạy nước kiệu , Chương Lâm cố ghìm Huyết Câu lại , Huyết Câu thì chỉ muốn mau mau về chuồng nhấm nháp bánh kê thôi , nghe chàng đòi đi luôn bất mãn quá Huyết Câu lắc đầu quầy quậy lại còn hí vang một tràng , ông lão dường như hiểu ý nên cũng cười một tràng to , Chương Lâm sực nhớ ra Huyết Câu chỉ có một cái bánh kê và chắc gặm thêm một mớ cỏ non ban sáng , ái chà chà , không được rồi nhể , Huyết Câu mà đói bụng thì có mà cho chàng chạy bộ ấy chớ .
Chương Lâm cười méo xệch nhìn Man lão , chàng vổ vổ vào cổ của Huyết Câu ý chừng “ thôi biết rồi , tới giờ cơm rồi chớ gì …” Man lão lại cười to một tràng rồi thúc ngựa chạy ngay lên trước , cô nương nhỏ đã đứng ngay trước cửa lều , trông thấy Man lão và Chương Lâm cô hơi mĩm môi một tí rồi quay ngoắt bước vào trong , Chương Lâm chán nản bước  theo Man lão vào trong lều , đã có sẳn một chiếc thau to đầy nước và hai chiếc khăn bông vải thô , chàng và Man lão vừa rửa ráy xong thì cô nhỏ đã dọn ra một mâm thịt cừu khô nướng thơm phức , cô lại còn dọn cho hai người một bầu rượu to hâm nóng , Chương Lâm có ý uống kiêng một tí , chàng không muốn say vào đêm nay , ông lão sau khi cắn một miếng thịt cừu rỏ to khề khà nói với chàng :
_Chẳng hay khách quan đã có “nơi chốn” chưa vậy …
Chương Lâm giật thót mình , chuyện gì nữa đây , chàng cười gượng gạo rồi vớ lấy cái bát to uống một hơi , rồi chàng đảo mắt nhìn một vòng như trông chừng ai rồi chàng ngập ngừng :
_ Cảm ơn lão bá hỏi thăm , thật ra thì mẹ già cũng định nơi chốn rồi ạ.. nói xong chàng lại lấm lét như sợ ai vừa nghe thấy cái “bí mật ghê gớm” vừa mói bật mí ! Man lão xìu xuống , ông cũng vơ lấy cái bát uống một hơi rồi chép miệng :
_ Tiếc quá nhỉ , lão có cháu nội năm nay cũng tròn 15 rồi , đến tuổi cập kê mà quanh đây lão thấy chẳng có ai ….Man lão nói đến đấy thì bỏ lửng , Chương Lâm biết tỏng ông lão rồi ,nhưng chàng có những ba cô rồi , hai cô ở nhà còn một cô ở đâu chưa rỏ , bấy nhiêu đó cũng đủ nhức đầu , “ủa mà sao ai cũng muốn gả cháu con cho tui vậy ta” , Chương Lâm than thầm , vậy là mình có số đào hoa phải hông ta ? Chương Lâm muốn gở bí cho ông lão , chàng đảo mắt lần nửa rồi hỏi :
_ Tiểu điệt chiều này đi sâu vào không thấy động Gió nhưng thấy ngọn Thiên Ma Lãnh sao gần quá …
Ông lão vuốt râu trầm ngâm một thoáng rồi chậm rải nói :
_ Theo lão biết thì động Gió nằm theo hướng hồi chiều khách quan đi đấy, có lẻ cũng gần chân núi Thiên Sơn ...ý ông muôn nói đến ngọn Thiên Ma Lãnh trong dãy Thiên Sơn chắc , ông lại nhìn Chương Lâm lạ lẩm :
_ Chẳng lẻ khách quan lại muốn đi nữa sao ?
Chương Lâm xua tay :
_ Tiểu điệt chỉ thắc mắc vậy thôi , hồi chiều đi theo hướng cũa bá bá chỉ , đi sâu thì đến chân núi không thấy gì, tiểu điệt quay ra ...à mà sao chẳng thấy con thú nào nhỉ ? Chương Lâm ngờ ngợ từ lúc chiều và bây giờ chàng mới sực nhớ ra…
Ông lão gật gù :
_ Khách quan cũng tinh đấy , từ nào giờ mé ấy ít thú lắm , không hiểu tại sao , quanh đây cũng vắng vẻ , không có mấy người đi săn hay bẫy thú như lão nên cũng chẳng ai tìm hiểu xem thế nào …
Chương Lâm bổng trầm ngâm một chút , chàng lại vơ lấy cái bát , ông lão rót cho chàng một bát to , chàng uống một hơi cạn phân nửa , lúc này cô nhỏ lại từ sau lều bước ra , trông cô hơi buồn bả , cô nhẹ nhàng lấy chiếc mâm , cô khẻ nhìn Chương Lâm , cô không mím môi nữa , trông cô hiền dịu khác hẳn hôm qua …
Trời đã về đêm lâu rồi , gió xuân chơm chớm mơn man ngoài cửa lều , Chương Lâm không say, ông lão đã hơi gật gù , ông khe khẻ hát ư ử  một bài đồng dao thảo nguyên xa xôi , Chương Lâm ngồi xếp bằng nhìn chăm chăm chiếc đèn mở cừu cháy xèo xèo , chàng nghe mơ hồ có tiếng chân ngựa dậm lộp cộp , giờ này chẳng lẻ có ai đi ngoài đường cái quan hay sao , có lẻ bọn ngựa chung chuồng với Huyết Câu cũng nên...Chương Lâm miên man suy nghĩ về cái động Gió chết tiệt , chàng lại nghĩ đến bọn Hồ Đoản , chiều này chàng không thấy bọn chúng , có lẻ bọn chúng về trước chàng rồi cũng nên, Chương Lâm nhìn quanh quất , bóng đêm mơ hồ , gió đêm lành lạnh , chấp choáng xa xa là những ánh đèn mờ mờ , những mái lều im lìm , giờ này nếu chàng dùng Thiên Ma cước thủ quay lại đó thì cũng mất một canh giờ , đêm tối cũng chưa chắc thấy gì , để Huyết Câu lại thì chàng không yên tâm , nhớ lại lúc chàng thâm nhập Côn Luân ( xem các hồi 30 ) Huyết Câu một mình lang thang trong rừng chờ chàng cả tuần lể , chẳng nhẻ việc đó lại tái diễn ở đây hay sao ?Man lão đã lăn ra ngủ ngay trên tấm thảm của ông , Chương Lâm vẫn còn ngồi thừ ra , chàng vẫn còn đắn đo về Huyết Câu , chàng có nên đem Huyết Câu theo vào ngày mai không , Huyết Câu sẽ lang thang trong rừng chờ chàng cho đến khi chàng quay lại , Chương Lâm không sợ kẻ nào bắt mất Huyết Câu , chàng biết Huyết Câu rất tinh khôn , không có chàng thì chắc không ai có thể nắm lấy dây cương hay leo lên lưng “ ngựa ngoan “ của chàng được .Nếu gởi Huyết Câu cho Man lão và Man cô nương thì cũng được , giả bộ như chàng đi tìm vàng hay tìm chi chi đó có được không ? nhưng bọn Hồ Đoản sẽ nghi ngờ ? Chương Lâm tặc lưỡi : “ Mặc kệ , dù gì thì ngày mai cũng lộ rồi ,ngày mai mình sẽ đi động Gió …”
Hai mắt chàng bắt đầu nhíu lại , cả ngày cỡi ngựa , phi thân nhảy tới nhảy lui làm chàng thấy mệt , đưa tay quơ lấy cái tay nải để làm gối nằm thì ngay lúc đấy cô nhỏ bước ra , nàng từ tốn bước lại gần ông lão , nhẹ nâng đầu ông lên đễ lót một chiếc gối nhỏ , cô nương quay sang mĩm cười với Chương Lâm , chàng cũng ráng cười một cái xã giao đáp lễ , “dữ hôn , mấy bửa nay mới thấy cười với mình một cái , chắc biết ngày mai cuốn gói rồi nên tỏ ra dễ chịu chút lấy tiếng đây mà …”
Cô nương hơi ngần ngừ chút rồi nhỏ nhẹ nói :
_ Khách quan ngày mai đã đi chưa ?
“ biết ngay mà , đuổi liền …” Chương Lâm gượng gạo chống đở cơn buồn ngủ trả lời nàng :
_ Tại hạ cũng tính ngày mai về nhà , cảm ơn ơn cô nương và lão bá cho ăn nhờ mấy ngày ….tại hạ sẽ quay lại , lần sau sẽ có quà biếu cô nương …
Cô nương nhỏ mĩm cười , nàng từ tốn đáp :
_ Tiểu nữ không đòi hỏi quà cáp gì đâu ạ , chỉ muốn biết khách  quan có ở lại đễ chuẩn bị cơm nước cho chu đáo hơn thôi … nói xong nàng ra vẽ hơi phật ý một tí , nàng đã chỉnh chủ từ “đây” thành “ tiểu nữ ” , Chương Lâm tỉnh hẳn , mệt rồi à nhe , chàng mà không khéo thì lại vướng vào lưới của các cô nương giăng mắc khắp nơi thì đời chàng chưa đánh nhau với Trung Nguyên cũng thành ma à , Chương Lâm lật đật khoát tay lắp bắp :
_ Không dám ….không dám đâu ạ , nếu ...nếu cô …
Cô nương tròn mắt nín thở nhìn Chương Lâm nói , nàng khẻ gặng :
_ Nếu ...sao ạ ...nghe êm tai vô đối thiệt , Chương Lâm thầm nhủ thế . Chàng lấy lại vẽ từ tốn nói tiếp :
_ Nếu cô nương không phiền thì tại hạ chỉ xin gởi lại ngựa của tại hạ vài hôm , có lẻ ngày mai tại hạ có tí chuyện không đem theo Huyết Câu được ...vài hôm ...hay chừng năm bảy hôm sẽ về lại thôi …
Một thoáng vui vẽ ánh lên trong mắt cô nhỏ , nhanh lắm , cô nhỏ lại trố mắt nhìn chàng và lại gặng tiếp :
_ Thế ...khách quan sẽ đi bằng gì ...đi bộ à …
Chương Lâm bất ngờ ! chàng không lường được đến điều này , chẳng nhẻ lại bảo là “tại hạ dùng Thiên Ma cước thủ chạy chỉ mất vài canh giờ là về đến nhà thôi hà !” chàng dường như bị nghẹn , chưa biết phải trả lời thế nào thì ông lão hơi cựa mình rồi mở choàng mắt  ra nói chen vào :
_ Huyết Câu của khách quan hôm nay chắc mệt lắm , đễ lại đây vài hôm cho khỏe rồi quay lại cũng không sao đâu , nếu không chờ khách thương hồ để quá giang thì mai lão sẽ đưa khách quan đi , sẳn có chút việc ghé Khốt Lục Đa thăm bằng hửu cũng được , đâu có sao !
Câu chuyện này nghe chẳng hợp lý tí nào , Chương Lâm còn đang hoang mang chẳng hiểu thế nào thì ông lão quay sang nháy mắt với cô nương một cái , cả hai nhìn Chương Lâm mĩm cười ý nhị , trời đất , lộ rồi chăng ? Chương Lâm càng hoang mang tợn , chàng không biết phải nói gì hay giải thích gì thêm , Man lão khoát tay giục chàng :
_ Khách quan ngủ đi , có gì mai hảy nói …

còn tiếp….

Oct 9, 2013

QUỶ CỐC HỒI 68b ĐỘNG GIÓ tt TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG

QUỶ CỐC HỒI 68b ĐỘNG GIÓ tt TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG
Chương Lâm dậy rất sớm , đêm qua chàng trằn trọc mãi không ngủ được , khi cái ánh sáng nhờ nhờ chập choạng mờ mờ ánh lên từ phía đông của hoang mạc , tiếng dậm chân lộp cộp của bầy gia súc cùng với tiếng nháo nhác của lũ chim ăn đêm quay về tổ cũng là lúc chàng thở dài một tiếng áo não , ông lão nằm cách đó một góc cũng đã thức dậy , ông ngồi lên vươn vai rồi nhìn qua chổ Chương Lâm , thằng nhóc này có vẽ bồn chồn gớm , cả đêm chả thấy nó ngáy ngiếc gì làm mình cũng lo lo ….chả biết hắn có tăm tỉa gì cô cháu cưng của tui không , lạy thánh Alah hỏng có , cũng tiếc thật , thần tướng tốt , có khí phách à mà còn đẹp trai nữa , nghĩ tiếc thật ...ông lão chép miệng một cái rồi thở ra cái khì làm Chương Lâm hơi chột dạ , không biết ông già này có thay đổi gì không đây , cầu thánh Alah cho ông giữ nguyên ý định dẫn chàng đến chổ động Gió , nếu ông mà đổi ý là chàng chắc sẽ tốn thời gian và có thể đánh động đám Hồ Đoản , Chương Lâm cũng đã đoan chắc bọn này có liên quan đến cái động Gió đấy , bọn chúng tìm gì ở đấy mà vẫn chưa tìm ra , đây là điều làm chàng băn khoăn …( thật ra bọn Hồ Đoản đâu có tìm ra động Gió , vì nếu tìm ra thì chúng đâu đã còn ở đây , sau này chúng ta sẽ biết )
Chương Lâm thực hiện nhanh công việc buổi sáng rồi chàng dắt Huyết Câu đến ngay trước cửa lều , cô nương nhỏ ló đầu ra ngó chàng một cái thật nhanh rồi lại thụt vào , Chương Lâm ngần ngừ một tý rồi chàng vén cửa lều bước vào,ông lão đang ngồi bưng một cái bát to húp sùm sụp , ông ngước nhìn chàng khoát tay ra dấu mời chàng ngồi , buổi sáng bắt đầu bằng cháo kê của Hán tộc và thịt khô của Khiết Đan ,Chương Lâm tuy rất đói nhưng chàng ăn nhỏ nhẻ , vừa nhấm nháp chút cháo trong cái bát sành to , cô nương đặt cái túi da dê chi bảo  hôm qua đã đầy ứ nước xuống trước  mặt chàng , cô nương mím môi liếc chàng một cái thật nhanh và sắc như một nhát chém vào tim , nhưng trái tim Chương Lâm hôm nay là “trái tim bên lề”, nó không cảm thấy cái “nhát chém hư vô” của cái thứ vũ khí ghê gớm mà nữ nhi thường dùng được gọi một cách văn vẽ là “ làn thu thủy nét xuân sơn hay là ánh chớp  thu ba chi chi đó ” , Chương Lâm nở một nụ cười gượng gạo lắp bắp cảm ơn cô nàng , cô nương không nói không rằng quăng tiếp ra trước mặt chàng một cái bọc , Chương Lâm thấy nó âm ấm , mềm mềm , chàng đoán chắc thịt khô với bánh hạt kê hay thứ gì đấy , chàng lấy làm cảm kích quá nở ngay một nụ cười rộng mở nhất trong ngày , cô nương chỉ hứ chàng một cái rồi ngoe nguảy bỏ vào trong , ông lão tảng lờ như chẳng biết gì , cả hai người lẹ làng dọn sạch chỗ cháo kê thịt khô rồi mau chóng lên đường…
Hôm nay là một buổi sáng chớm xuân đẹp , gió sớm mát rượi làm Chương Lâm thấy tràn trề sinh lực , chàng cảm thấy mục tiêu dường như chỉ còn cách vài gang tay , chỉ khẻ rướn một cái là chạm được . Chương Lâm thúc ngựa phi nước đại làm ông lão la lên một tiếng rồi cũng hấp tấp phi theo chàng ,cả hai chạy được khoảng hai canh giờ thì đến một vùng đồi lô nhô , đường đã trở nên ngoằng ngòe khó đi , những bụi rậm tàng cây đã trở nên xanh ngời , những ngọn đồi tuyết phủ trắng xóa bắt đầu nhường chổ cho màu xanh non lấm tấm trong cái trắng biếc còn sót lại cũa những vạt tuyết muộn , Chương Lâm ghìm cương chờ ông lão , chàng nhìn lên đám đồi thấp , không hiểu cái động Gió kia ở đâu , nguy hiểm thế nào mà chẳng ai quay lại là sao nhể ? ông lão đã thúc ngựa vượt lên trên Chương Lâm , ông bắt đầu phi nước kiệu , Chương Lâm biết là đến rồi , chàng thấy hơi hồi hộp tí , Chương Lâm móc cái túi da dê của cô em ra làm một hớp , vị hơi chát chát của những cánh trà mộc làm chàng thấy khoan khoái , vừa phi nước kiệu lọc cọc chàng lại chiêu thêm một ngụm nửa rồi dắt túi vào thắt lưng , chàng phải để dành , có thể phải mất vài canh giờ mới tìm thấy cái động gió máy gì đấy , bất chợt ông lão ghìm cương ngựa lại , ông ngoái đầu nhìn Chương Lâm nở một nụ cười rồi chỉ ngay lên một vùng đồi xa xa  nói :
_ đằng kia đấy .
Chương Lâm nhìn theo hướng ông lão chỉ , chàng thấy những rừng thưa , bụi gai lúp xúp ngút tầm mắt về phía tay phải của chàng , con đường vòng vèo đã đưa chàng về lại gần dãy Thiên sơn vì chàng thấy thấp thoáng ngọn Thiên Ma Lảnh cao vút mờ mờ trong làn hơi nước đầu xuân , bất giác Chương Lâm nghĩ thầm “ nếu là chim thì mình chỉ sải cánh vài giờ là về lại mái ấm rồi …” chàng cũng không ngờ con đường mà ông lão dẩn chàng đi lại về lại nhà gần đến thế ,và chàng cũng thấy lo hơn vì bọn Hồ Đoản đã xuất hiện sát nách cứ địa của Thiên Ma , mặc dù bọn này có thể chỉ là bọn do thám mở đường , và ắt hẳn bọn chúng đang tìm một con đường ngắn nhất , bất ngờ nhất để đến được ngọn Thiên Ma Lảnh , và với chỉ vài trăm giáo chúng , Thiên Ma yêu dấu của chàng khó lòng phủ kín diện địa để phòng thủ , trong một phần trăm giây Chương Lâm nhớ đến lời kể của các bậc tiền bối Thiên Ma về sự tràn ngập của liên minh Thượng Đạo Diệt Ma bấy giờ , bọn chúng lúc nhúc xông lên , vài trăm cao thủ Thiên Ma đối địch với hàng ngàn tên hắc y , cao thủ trung nguyên điên cuồng lăn xả , chàng lại nhớ đến cái vẽ mặt dài dại của những tên hắc y mà chàng gặp , hiển nhiên bọn chúng đã bị “nhiếp hồn đại pháp” chi phối , đâu còn biết sợ nửa , cái thảm cảnh ấy nếu tái diển lần nửa nhưng bất ngờ hơn , nhanh hơn thì lần này Thiên Ma nhỏ bé của chàng khó lòng tồn tại …
Chương Lâm nở một nụ cười tươi và cung tay cảm ơn ông lão , chàng phấn khích la lớn :
_ Đa tạ tiền bối … vãn bối sẽ xem qua một chút rồi quay về ngay thôi …
Chàng lại đưa tay lên tỏ ý chào ông lão , ông lão nghiêm nét mặt nói với chàng :
_ Khách quan có tìm thấy thì cũng chớ mà đi vào nhé , không trở ra được đâu , lão thăm bẫy rồi quay lại đây ta cùng về nhé…
_ Đa tạ tiền bối ,,,à mà xin cho vãn bối biết đại danh được không ạ
_ Cứ gọi ta là Man Lục …
_ Dạ ,  thế còn … còn…
_ ( Cười khoái chí ) cháu nội ta là Man Lục Nhi …
_ Dạ tiểu điệt nhớ rồi ạ ….
Man lão cười một tràng dài ra chiều thỏa mãn lắm , ông giục ngựa quay đi ( Chương Lâm nhà ta có cái tật hể gặp cháu nội ngoại nhà ai thì thường biến từ “vãn bối” , “tại hạ” thành “tiểu điệt” nhanh như Thiên Chỉ Thần Thông ! ) Chương Lâm giơ tay chào ông lần nữa rồi chàng cũng quay đầu ngựa , chàng thấy đói rồi , Chương Lâm mở chiếc bọc , chàng lấy ra hai chiếc bánh kê cho Huyết Câu một cái , chàng một cái , nhét chiếc bọc vào túi hành lý , Chương Lâm khom người xuống nói với Huyết Câu :  
_ Đệ đi ăn cỏ non nhé , cỏ ngon lắm đấy , chiều về ăn bánh tiếp nhé
Huyết câu ngúc ngoắt đuôi tợp một cái xong cái bánh kê to chảng , Chương Lâm nhún người phóng vút lên một tàng cây to nhất , chàng muốn xem bao quát địa hình thế nào , ông lão thật ra cũng chẳng biết đích xác động Gió nẳm ỡ đâu , mà nếu biết thì đâu còn sống tới giờ này làm người chỉ đường cho Chương Lâm , có lẻ ông chỉ biết hướng đi của cái hang chết người đấy thôi , và cũng chính vì vậy mà bọn Hồ Đoản cũng chẳng tìm ra mặc dù theo lời kể của cô nhóc thì bọn chúng đến đây từ mùa hè năm ngoái , tức là ngay sau hội nghị tứ bang ở Cửu Tuyết Đàm ( xem lại các hồi đầu), Chương Lâm đoán rằng bọn Huyền Cơ và đồng minh của chúng là đám hắc y đã thuê mướn bọn này dò xét Thiên Ma và tìm động Gió , động Gió như thế nào mà bọn chúng quan tâm thế nhể ?Chương Lâm ngồi vắt vẻo trên chạc ba tàng cây , chàng vừa nhai bánh kê của cô nhóc vừa miên man suy nghĩ …
Nhai hết cái bánh kê Chương Lâm nhún mình nhắm hướng ông lão chỉ lao đi như một mũi tên , chàng chuyền từ ngọn cây này đến ngọn cây kia , được chừng tàn nửa nén nhang thì đến ngay một trảng cỏ nhỏ , nước chảy tràn khắp nơi ,chàng dừng ngay dưới gốc một cây khô , vùng rừng thưa tiếp giáp hoang mạc không có cây cao lắm , cỏ cũng chỉ mới nhú , những bụi rậm thâm thấp đầy gai làm dễ sướt da , Chương Lâm quanh quẩn trảng cỏ một lúc không phát hiện được gì , không có dấu hiệu lạ nào ,chàng lại nhún mình lao vút lên ngọn một cây khá lớn , đứng trên đỉnh ngọn cây, Chương Lâm dùng Thiên Ma bộ thủ để khỏi làm gảy nhánh cây mong manh , chàng không được phép đễ lại dấu vết , biết đâu bọn Hồ Đoản cũng đi tìm như chàng , hay đang theo dỏi chàng không chừng ,nhìn xuống chân Chương Lâm mới biết mình đang đạp trên một cây tùng , chàng hơi giật mình , Chương Lâm ngó lên nhìn về phía tay phải, chàng càng giật mình hơn …
Trời đất ! ngọn Thiên Ma Lảnh , ngọn Thiên Ma Lảnh hiện ra sừng sửng ngay phía tay phải của chàng , trông gần hơn nhiều khi chàng thấy nó từ ngoài con đường , Chương Lâm đoán rằng mình đang ở ngay phía bên kia , có lẻ là hơi hơi thôi , phía bên kia của ngọn Thiên Ma , nơi có tòa tháp Thiên Ma Thần Giáo , và mặt này của ngọn Thiên Ma chắc chưa ai xuống , hay đi từ phía ngoài vào như chàng , và ngọn núi trước mặt chàng đây nếu  đúng là Thiên Ma Lảnh thì quả là chàng đã đoán đúng , bọn địch đang tìm một con đường khác , gần hơn , nhanh hơn để tiếp cận Thiên Ma Thần Giáo , và nếu bọn chúng thành công , Thiên Ma có cơ thành ma thiệt !
Chương Lâm bất gíac sửng sờ khi nghĩ đến đấy, chàng phải làm gì đây , quay về báo ngay việc này cho Đại Giáo Chủ ư ? cũng kịp đấy nhưng ai sẽ cứu Vương Tường ? chàng bần thần khi nghĩ đến điều này , lại còn bức thư của Giáo Chủ gởi Triệu mẫu nửa , có kịp không , và khi quay lại bọn Hồ Đoản có còn ở đây không , và nếu bọn chúng tìm ra cách lên đỉnh Thiên Ma trước khi chàng quay lại thì sẽ ra sao ? nát óc  !

Chương Lâm ngơ ngẩn mất mấy phút thì chàng nhận ra trời đã xê xế bóng rồi , bây giờ chắc cũng đã giờ thân , chàng đã ở khá lâu trong rừng chồi hoang mạc , ông lão có lẻ đang đợi chàng đễ cùng về …
Chương Lâm lại lao vút lên một ngọn cây khác , chàng giở hết tốc lực của Thiên Ma cước thủ xẹt qua xẹt lại hình chữ chi , chán rồi lại là hình chữ z , chàng muốn tránh bị theo dỏi chăng , có thể , khi chàng lúc đông lúc tây như thế , kẻ nào chạy theo chàng sẽ dễ bị phát hiện ra , và lúc đó chắc chàng buộc lòng phải ra tay đưa hắn về chầu địa phủ mà không cần chờ hắn ra tay trước ( qui định của Thiên Ma Thần Giáo không tấn công vô cớ và tấn công trước) nếu không thì chuyện hôm nay sẽ không giử kín được , nhưng nếu có kẻ địch mà chàng vẫn không phát hiện ra thì sao ? nếu như thế thì kẻ địch ấy chắc chắn phải mạnh và giỏi hơn chàng ! Chương Lâm chắc lưởi một cái , bọn Hồ Đoản thì chàng chỉ phảy tay một cái thì thành bụi ngay thôi ,và nếu phát hiện ra chàng thì hôm nay bọn chúng chưa thể có tiếp viện kịp , nhưng ngày mai thì sao , hôm nay có thể bọn chúng chưa nghi ngờ ( chưa chắc ) hoặc giả bọn chúng đã nghi ngờ nhưng chưa bén gót được chàng thì ngày mai chắc chắn sẽ khác …
Nhiều suy nghĩ dồn dập hiện lên trong đầu chàng ,Chương Lâm miên man chạy cho đến khi chàng nghe một tràng ngựa hí dài , Huyết Câu đang ngửa cổ hí vang làm kinh động chiều vắng , lủ chim không biết đậu trên những tàng cây lúc nào hốt hoảng vổ cánh bay ra ào ạt , Chương Lâm cũng nhận thấy xa xa ngoài đường quan Man lão đang đứng chờ chàng .Chương Lâm quyết định phải quay lại nơi đây , và quay lại càng sớm càng tốt trước khi bọn Hồ Đoản phát hiện ra chàng , việc phát hiện ra chàng chỉ còn là vấn đề thời gian thôi , và có lẻ đó sẽ là ngày mai …



còn tiếp...

Oct 4, 2013

Một bài hát " độc " của Trần Tiến với singgum Doublemint !

Sep 30, 2013

QUỶ CỐC HỒI 68a HANG GIÓ - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG


QUỶ CỐC HỒI 68a HANG GIÓ - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG




Tình thế này thật là chí nguy , Chương Lâm chưa biết phải làm gì nếu bổng dưng cu cậu Huyết Câu nhảy xổ vô mừng đại ca bụi đời từ sáng mới về ,rồi đòi đuôi hưu đuôi nai thì có mà bể hết , không chừng có đánh nhau nửa chứ chẳng chơi , mà nếu đánh nhau thì ….Chương Lâm chắc lưởi “ không nhẻ lại phải ...giết hết bọn này à , không giết thì lộ , mà giết thì cũng chưa chắc giấu được bao lâu ? ! chàng không mặn lắm với chuyện giết người , đến giờ này chàng chỉ mới làm chết có bốn tên Giang Nam Ngủ Quái thôi mà ,  đang còn hoang mang thì Huyết câu đã xuống tới mép đường , Chương Lâm bổng thấy chớp nhòe qua đầu , chàng đứng bật dậy , nhảy tưng tưng rồi phóng nhanh qua bên kia đường , hai tay giơ lên khỏi đầu miệng la bài hãi :
_ Ôí ối , ngựa yêu ! ngựa ngoan ! mi đi đâu mà lâu quá vậy …
Con Huyết Câu chợt khựng lại , nó câm bặt ngay lập tức , trời đất ! đại ca mới đi có một buổi mà bổng mát dây rồi sao ta , bọn Hồ Đoản còn kinh ngạc hơn , ở đâu ra tên ăn mày ( sic ! ) ờ mà không phải ăn mày , “ nó “ đâu có mặc áo có túi to túi nhỏ , “ nó “ mặc đồ Khiết Đan giống như mình đang giả đây nè , mà tên này có con ngựa trông cũng được quá chứ . Bọn Hồ Đoản đứng lặng thinh nhìn Chương Lâm đang múa may lảm nhảm gì đấy với con ngựa , đàn cừu dê của bọn chúng đã đi được một khoảng khá xa rồi , cả bọn Hồ Đoản quay lại đàn dê của chúng , hình như chúng không thắc mắc gì lắm với tên Khiết Đan mất ngựa rồi lại tìm được , lúc này Chương Lâm đã tót lên lưng Huyết Câu , chàng có vẻ rất phấn khích hét to một tràng tiếng Khiết Đan rồi thúc Huyết Câu chuồn thẳng về phía ngược lại với bọn Hồ Đoản …
 
Chương Lâm biết rằng chàng chỉ mới giải quyết được tình huống thôi , cái quan trọng hơn là phải biết hang Gió ở đâu , và phải biết ngay trong đêm nay vì chàng sẽ chẳng còn cớ đễ ở lại đây một khi chàng đã “ tìm “ lại được ngựa . bọn Hồ Đoản không biết mặt chàng , cả tên lạ mặt kia chắc cũng thế , nhớ lúc trước chàng và Bất Yến đi rình bọn này , cũng may mà chàng và  Bất  Yến  chẳng chường mặt ra  , Chương Lâm chạy một hồi thì đến bãi chăn , cô nương nhỏ đang chạy tới chạy lui lùa bầy gia súc của mình , thấy Chương Lâm thì nàng dừng ngay lại xua tay :
_ Không cần đâu …
Chương Lâm chẳng nói chẳng rằng , chàng giục Huyết Câu phi ngay đến những chú dê ở xa nhất , Huyết Câu tỏ ra nhớ nghề gia truyền  nên cũng xông xáo ngang dọc lùa đám gia súc coi bộ hừng chí lắm , chẳng mấy chốc bầy gia súc của cô nương nhỏ đã sắp thành hàng ngay đàng thẳng lối be be inh tai kinh động cả buổi chiều ,cô nhỏ đứng chống nạnh nhìn Chương Lâm với Huyết Câu tả xung hửu đột một lúc rồi giở lều xếp gọn đeo lên vai , cô lùa bầy gia súc đi mà chẳng thèm cám ơn  Chương Lâm lấy một câu , Chương Lâm vẫn giục Huyết Câu đi theo , chàng giử khoảng cách khá xa một tý , trong đầu Chương Lâm thầm tính xem sẽ làm cách nào tiếp cận nội tổ phụ , hay là tiểu cô nương và nếu không còn cách nào khác thì chàng phải tiếp cận người khác ở đây . Độ chùng nửa canh giờ thì cái xóm lều đã hiện ra dưới tầm mắt , Chương Lâm ngó dáo dát xem bọn Hồ Đoản ở đâu , chàng không muốn gặp lại bọn chúng tí nào , xóm lều khá lớn nằm sâu vào hoang mạc , cách khá xa con đường hèn chi chàng không phát hiện ra , Chương Lâm không thấy bọn Hồ Đoản đâu cả , chắc bọn chúng phải ở trong một trong những chiếc lều kia , thôi mặc kệ chúng , Chương Lâm xuống ngựa , chàng đứng chờ cô nương ngay túp lều khá tươm tất của cô , Chương Lâm nghe thấy trong lều có tiếng tằng hắng , rồi lại ho sù sụ , nếu ở Hắc Câu Nhỉ thì Chương Lâm đại phu sẽ ra tay ngay , nhưng ở đây thì chàng đã sắm vai khác, có lẻ nội tổ phụ của cô nương đã về , cô nương chắc còn bận lo cho đàn gia súc hay tắm táp cơm nước , Chương Lâm không thấy cô nương trong căn lều , chàng dẫn Huyết Câu ra mé sau chiếc lều , sau khi máng sơ sợi dây cương , Chương Lâm khẻ vỗ vào cổ Huyết Câu mấy cái , chừng hiểu ý Chương Lâm nên Huyết Câu chỉ khẻ dậm chân , Chương Lâm đi vòng thật lẹ ra trước lều , chàng vén cửa lều bước vào , may quá không có cô nhỏ ở đây , một ông già to lớn vận một bộ đồ thợ săn đang ngồi xếp bằng , trước mặt ông là một bát rượu sữa ngựa to đầy , ông chưa uống vì còn đang mãi ngắm một con dao mới tinh chắc mới mua ban sáng , ông ngước lên đưa cặp mắt đã hơi kèm nhèm một tí nhìn Chương Lâm , chàng vội cung tay nói ngay :
_ Cung kính lão bá bá , tiểu điệt lở đường …
Ông lão không nói không rằng chỉ vào một chiếc thảm đã có phần sờn rách , Chương Lâm lật đật ngồi ngay xuống , ông lão đưa tay lấy bát rượu uống một ngụm to rồi nhìn Chương Lâm giọng khàn khàn :
_ Khách quan ở đâu , đi đâu thế ...lúc này chưa có gì đễ mua đâu…
Chương Lâm vội kể vắn tắt như chàng đã nói với tiểu cô nương , ông lão nhìn chàng kỷ hơn rồi từ từ nói :
_ Thế là may đấy , chứ không thì con ngựa của khách quan không dễ tìm lại được , con ngựa này hẳn cũng khôn lắm đấy .
Chả biết Huyết Câu nhà ta đứng bên ngoài có nghe được không mà dậm chân cái độp rồi hí khẻ một tiếng , ông lão lại quay nhìn Chương Lâm nói :
_ Thế bây giờ con ngựa ở đâu , nó ăn gì chưa …
Chương Lâm chưa kịp trả lời thì đã nghe Huyết Câu hí một phát , biết ngay mà , nghe đến ăn uống là chú chàng phản ứng liền ,một cơ hội bằng vàng đang mở ra cho chàng , Chương Lâm bắt ngay vào câu hỏi của ông lão :
_ Dạ chưa ạ , nếu lão bá bán cho chút cỏ khô thì tốt biết mấy .
Huyết Câu nghe hai chữ cỏ khô thì thở ra một cái khì , ông lão khẻ cười :
_ Thôi được ,đễ ta xem .
Ngay lúc này cô nương nhỏ bước vào , cô bưng trên tay một chiếc mâm , ở trên đó là một tảng thịt khô nướng thơm lừng , cô trố mắt nhìn Chương Lâm , đặt nhanh chiếc mâm xuống cô chỉ ngay vào chàng gằn từng tiếng :
_ Ai cho vào đây , đã bảo không được mờ…
Chương Lâm gải đầu gải tai chưa biết phải trả lời thế nào thì lão ông cười thành tiếng , giọng ông có vẻ khá vui :
_ Hóa ra biết nhau cả đấy .
Cô nương lườm nguýt Chương Lâm , nàng có vẻ bực lắm nhưng “tui nể nội tui , chớ không tui tống cổ” .
Thế là tiền hung hậu kiết , Chương Lâm sau khi sắp xếp cho Huyết Câu ăn nghỉ trong lều dành cho ngựa , chàng xin ông lão cho mình một góc lều đễ qua đêm ,Chương Lâm quyết định sẽ hỏi ngay về cái hang Gió đó , dĩ nhiên là chàng phải cho ông lão thấy là chàng không phải tham lam tìm vàng bạc châu báu gì , chỉ đơn thuần là thấy lạ tò mò  hỏi thôi…
 
Suy nghĩ mãi đễ tìm cách hỏi như thế nào , Chương Lâm đắn đo không biết nên hỏi về bọn Hồ Đoản hay về cái hang trước ,  sau một giây chàng quyết định hỏi về bọn Hồ Đoản , Chương Lâm chớp ngay cơ hội khi cô nhỏ bước ra sau , chàng nhẹ nhàng nói về độ xanh tươi của đồng cỏ ở đây , rằng nếu mà có chổ cư ngụ tại đây đễ chăn dê thì tuyệt , ông lão đồng ý với chàng ngay tắp lự , sau khi loanh quanh tán tụng một hồi , Chương Lâm vào đề :
_ Tiểu điệt thấy lúc chiều này cũng có vài người hình như mới đến thì phải ?
Ông lão à lên một tiếng rồi thủng thẳng nói :
_ Bọn người Hán này không rành về chăn gia súc như chúng ta đâu , họ đi tìm vàng đấy thôi ...nhưng chưa tìm được.
_ Thưa lão bá , phải chăng là có vàng thật hay sao,Chương Lâm hỏi.
_ Nội tổ của ta đã từng nói khi ta còn bé lắm , vàng có trong hang Gió đấy , nhưng chẳng thấy ai vào mà lại ra được , lâu quá chẳng ai còn thiết đến vàng trong ấy cả …
Chương Lâm tỏ vẽ thích thú với chuyện kể của lão ông , chàng chiêu một ngụm rượu sữa ngựa của ông lão mang ra đãi , rồi chàng lấy giọng phấn khích nói :
_ Tiểu điệt là người Khốt Lục Đa mà chưa từng nghe thế bao giờ , hang Gió thật ra là ở đâu ạ ?
Ông lão tròn mắt nhìn chàng rồi cười ha hả :
_ Thế khách quan cũng muốn đi tìm vàng à , không sợ chết sao chứ
_  Đúng đấy , vàng chưa thấy thì đã về chầu Alah rồi , cô nương xuất hiện nói thêm vào , giọng nàng nghe chua lè .
Chương Lâm khẻ cười , chàng khoát tay nói :
_ Tại hạ cũng muốn tìm hiểu xem cho biết , sau này cũng có thể có chuyện kể lại cho con cháu nghe …
_ Hang Gió cách đây vài dặm , khách quan muốn mạo hiểm xem chơi  thì mai đi với lão , ta cũng có vài cái bẫy ở đấy …
Trúng quả rồi nhé , hay không bằng hên , tiểu cô nương lại nguýt chàng một cái sắc lẻm rồi cô hơi run run nói :
_ Nội ơi là nội , đừng có đi như thế , nhở lại ...cô ngừng nói rồi lấm lét nhìn ChươngLâm , nhở gì nhỉ ? bất giác Chương Lâm thấy rằng có chút bí mật trong cái việc này. Lão bá khoát tay :
_ Ta chỉ thăm bẫy của ta thôi , còn ai muốn làm gì thì làm , ta đâu có xen vào ...ừm ...ông hơi ngập ngừng nhìn Chương Lâm , chàng cũng giương đôi mắt đầy phấn khích như thể sắp có cục vàng to bự tới nơi rồi ,ông lão lại nhìn chàng như thầm đánh giá xem thằng nhóc này nổi lòng tham hay là chỉ tò mò thôi ? thôi kệ , lâu lắm rồi mới có người cho ta kể lể này kia , mới có người nghe lại câu chuyện ngày xưa của nội tổ ta , lâu lắm lắm rồi …
 
Chương Lâm mở cờ trong bụng , chàng nằm trằn trọc mong cho mau sáng , chàng sẽ tìm được cái hang đấy , chàng sẽ khám phá ra tung tích của Vương Tường và âm mưu  của bọn Hồ Đoản , vừa nghĩ đến hắn Chương Lâm lập tức cảnh giác , chàng dùng cách không nhỉ lắng nghe xem có ai nghe trộm chàng chăng , không có ai ...quả thật là không có ai nếu chĩ kể đến lúc này, Chương Lâm đâu có biết chỉ mới cách ba giây trước đó thôi , ngay khi chàng vừa nghe lão bá nói đi đến hang Gió thì một luồng gió lạ cũng vừa lập tức lướt nhanh qua , nhanh như chớp …


còn tiếp...

Hoang Đàng Tiên Sinh

Sep 22, 2013

Qủy Cốc hồi 67b “ CHÀNG THỢ SĂN VÀ BẦY THÚ NHỎ ” tt - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG


Qủy Cốc hồi 67b  “ CHÀNG THỢ SĂN VÀ BẦY THÚ NHỎ ” tt - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG
Dĩ nhiên Chương Lâm không tin là có vàng hay có gi gì trong cái Động gió đó , nhưng nó ở đâu là cái chàng phải tìm , Chương  Lâm tỏ vẻ ngạc nhiên rồi chàng cất giọng hoài nghi :
_  Vàng ? tại hạ là dân ở đây có bao giờ nghe như thế , cô nương nói thật à ?
_ Xời ơi ! cái này là nội tổ nói đấy , không mấy người biết đâu , bí mật đấy nhé .
Bí mật mà nàng bật mí dễ thế à , Chương Lâm cười thầm , chàng khoát tay ra điều chẳng tin lắm vào điều cô bé nói , cô nương nhỏ có vẻ tự ái , nàng cong môi lên :
_ Khách quan không tin thì thôi , cứ hỏi nội tổ là biết đấy .
Nói xong cô nhỏ quay phắt lại cuốn sách da dê của nàng , mất ba giây thì cô nàng lại quay lại nhìn chăm chăm vào Chương Lâm , nàng to giọng :
_ À mà khách quan uống nước xong thì đi thôi chứ … vừa nói nàng vừa với tay thò vào cái bọc  khi nãy rút ngay ra một con dao nhỏ khá đẹp , Chương Lâm cười thành tiếng , chàng cầm cái bị da dê đựng nước của cô nàng vừa cho lúc nãy , Chương Lâm đứng lên , chàng ngoái nhìn ra cửa lều , bọn người Hán vẫn còn trong lều chắc , chàng thấy xa xa đám gia súc của chúng vẫn cắm cúi xuống những khoảnh cỏ non , Chương Lâm cất giọng ôn tồn :
_ Cám ơn cô nương nhé , tại hạ đi tìm con ngựa đây , à ...Chương Lâm ngập ngừng mất một giây rồi chàng ra vẻ xin xỏ :
_ Nếu xui xẻo ...chẳng may ….tại hạ không tìm được ngựa thì ...chắc xin cô nương và nội tổ trú một đêm ...trời vẫn còn lạnh ướt lắm …
Nàng chề môi một cái suýt đưa Chương Lâm về lại Thiên Sơn rồi cất giọng nhấm nhẳng :
_ Lại trò gì đây , nói cho biết nhá đừng có mà tính chuyện gì đấy ...vừa nói nàng lại vừa cầm lấy con dao nhỏ của nàng , Chương Lâm ra vẻ sợ sệt một tí , chàng luống cuống vác cây gậy Trường sơn à quên cây gậy Thiên Sơn lủng lẳng mấy con thú lên vai rồi lại lắp bắp :
_ Tại hạ ...không bao giờ tin vào mấy chuyện vàng bạc vớ vẫn nhé ...chỉ sợ không có chổ ngủ thôi …cô nương xem ra có phần dịu xuống tí chút , cô cất con dao vào lại cái bọc , cô hơi ngần ngừ rồi nói với chàng :
_ Khách quan muốn gì thì xin nội tổ đấy , đây chả biết …( lần đầu nàng xưng “ đây “ cũng là câu đầu tiên nàng nói có chủ từ .) Chương Lâm mở cờ trong bụng , có thế chứ , mình cũng đẹp trai mờ , cô nào thấy cũng có cảm tình à nha , tự sướng ngất ngây mất một phần năm giây thì cô nương tạt tiếp một gáo nước lạnh :
_ Ờ ...mà nội tổ đi chưa biết bao giờ về ...thế là huề tiền , Chương Lâm tiu nghỉu , chàng làm ra vẻ tiếc rẻ cố vớt vát :
_ Thôi chiều tại hạ quay lại lùa dê cừu cho cô nương nhé … cô nhỏ có vẻ suy nghĩ , nàng hơi mĩm cười ra điều chọc quê anh chàng ngớ ngẩn , nội đi đâu chứ , chỉ đi mua vật dụng cho mùa xuân thôi chứ có đi đâu , cho hắn một mẻ , thằng cha hôi rình thấy ghét quá ,nàng cất cuốn sách vào cái bọc , nàng ngó ra cửa lều , Chương Lâm vẫn còn đứng đấy bộ dạng nom thảm hại quá , nàng  tỏ vẻ sốt ruột :
_ Khách quan còn gì nửa không , đây đói bụng rồi …
_ Tại hạ đi ngay đây , có lẻ chiều tại hạ lùa dê cho cô nhé , chỉ ngủ thôi , không ăn gì cả …
Thật ra dân du mục Khiết Đan rất hiếu khách , nhất là khách đường xa vì họ đem thông tin , chuyện kể từ nơi này đến nơi khác , vài bửa ăn , một chổ ngủ là việc dân Khiết đan dễ dàng chia sẽ , nhưng “ khách quan họ Khúc Chương “  này chẳng hiểu sao mà lại xui xẻo , hay cô nhỏ sợ đạo tặc trộm cướp chắc , cô nương không trả lời , Chương Lâm lẳng  lặng quảy gánh ra cửa lều , chàng hơi thấy chói một tí , trời đã ngả bóng , lại chiều nữa rồi , Chương Lâm thấy bụng sôi sục , chàng quảy gánh đi nhanh về điểm xuất phát không quen liếc xéo về bọn Côn Luân , chàng thấy bọn chúng đang lục tục sửa soạn , có vẻ tí nữa thôi bọn chúng cũng quay về xóm lều . Chương Lâm đi nhanh đễ tìm chổ nướng bửa ăn chiều và cũng tìm chổ thuận tiện đễ theo dỏi bọn chúng , chàng cũng cần biết cái xóm lều đễ tối nay còn quay lại xin chổ ngủ chứ.
Ăn xong con thỏ thứ hai thì chàng đã thấy bọn chúng đang chuẩn bị lùa đàn gia súc gom lại một chổ , tiếng kêu be be lại inh ỏi vang động trong chiều thinh vắng của hoang mạc , tiếng quàng quạc nháo nhác của những đàn chim di cư đang quay về chốn cũ thóang chốc mất hẳn vào thinh không , chiều hoang mạc mùa xuân cũng buồn như những chiều đông giá , chỉ có cái là không còn những hoa tuyết tuôn trào từ trời xám xịt trong gio quất phần phật thôi … Chương Lâm trong một giây chàng thấy thoáng buồn một tí , có lẻ cái dự cảm về cuộc tấn công nay mai của Liên Minh Diệt Ma Phù Chính , của bọn Côn Luân  này vào Thiên Ma nhỏ bé yên bình của chàng , làm chàng hơi thấy xao xuyến , hơi lo lắng , nhưng không sao mà , mình sẽ tìm ra bọn chúng , mình sẽ cứu được Vương Tường yêu dấu , mình sẽ đánh nhau , thậm chí là đánh nhau bất kể tính mạng đễ đem nàng quay về …
Bọn Côn Luân sau khi dở lều xong thì bắt đầu quay lại đường cũ , Chương Lâm tháo dây thả chú chồn nhỏ và chàng thỏ còn lại , chàng ngó quanh quất rồi nhún mình bay vút về một tàng cây thấp nhưng khá rậm rạp , độ chừng cháy xong một đốt nhang thì bọn   này đi ngang qua chàng , Chương Lâm bấy giờ mới nhìn kỷ được từng tên một , tên đeo đại đao nghênh ngang đi trước , sau lưng hắn là bầy dê cừu cun cút sải bước , và sau rốt là ba tên còn lại , Chương Lâm cố nhìn thật kỷ bọn chúng hầu sau này dễ nhận dạng , đi sau là tên cao kều lòng khòng , hắn quả khá là cao so với người bình thường , tên đi kế hắn có dáng loắt choắt , không tên nào cầm kiếm đao gì cả , khi đi ngang qua chàng , lẫn trong tiếng dê cừu là tiếng càu nhàu của tên nhỏ con :
_  Mẹ kiếp , cả lủ nhà chúng nó , có 100 lạng thôi mà cũng không đưa trước...tên cao kều vẫn không nói gì , hắn chĩ lẳng lặng nhìn tên nhỏ con đang làu bàu thêm cái gì đấy , đàn dê cừu vẫn be be nên Chương Lâm không nghe được gì thêm , nhưng cái chi tiết 100 lạng bạc hay vàng từ miệng tên nhỏ con làm chàng hơi thắc mắc , dân chăn dê Khiết Đan thì chắc chẳng có đến 100 lạng bạc , nhưng cái việc đưa trước hay sau gì đấy thì làm Chương Lâm liên tưởng đến một việc hay  một người , chàng cố gắng lục soát ký ức xem câu nói nghe quen quen này chàng từng nghe ở đâu , bộ dạng tên cao kều hơi khác người cũng làm chàng nhớ mang máng hình như chàng từng gặp thì phải , trong vòng ba giây Chương Lâm lần lượt trở ngược lại quá trình hành hiệp giang hồ của chàng cùng với Bất Yến , bộ dạng và thái độ cử chỉ của tên cao kều thì chàng hình dung khá rỏ , cũng cái vẽ âm trầm ít nói ...hình như hắn giống ...chà , giống ai này ...trong một phần mười giây óc Chương Lâm bổng lóe sáng , thôi chết rồi “ Hồ Đoản ! “.
Phải rồi , tên cao kều chính là Hồ Đoản , tên thám tử giang hồ chuyên du thám làm thuê , kẻ đã tìm đến Đại Bất Tri Liễu Trường Giang đễ xin thông tin về  tung tích của chiêu thức Thiên Ma Trảo Công !( đọc lại hồi 2 ,3 ) Chương Lâm nhớ ngay ra trong tít tắc , tên này đeo trường kiếm , nhưng hôm nay hắn tay không , có lẻ hắn cần giả dạng nên đã giấu đi rồi chăng ? lúc này bọn Hồ Đoản đã lùa gia súc đi được một khoảng khá xa với Chương Lâm , chàng phóng nhanh xuống đất , Chương Lâm chống cây gậy Trường Sơn à không Thiên Sơn đi thất thểu sau lưng bọn này độ chừng mươi trượng , vừa đi chàng vừa nhớ lại lần gặp gở tên này , Chương Lâm cũng bắt đầu nhớ ra hai tên đồng bọn của hắn , trong đó có một tên bự con thấp đậm vác đại đao cán vàng , ờ đúng rồi , tên vác đại đao có thể là tên dẩn đầu khi nảy , chàng không biết tên của hắn , ( thực ra tên này là Cổ Chung Song ) à hắn là thám tử mà lỵ , phải hóa trang chứ , cũng có lý , Chương Lâm gục gặt tự tán thưởng nhận định của mình , chàng lại nhớ ra tên nhỏ con  chính là tên vác cặp chùy to đùng hôm ở trong quán trọ , khi chúng bàn bạc tiền nong của Mặc Ưng Công , có lẻ chính là tên  vừa càu nhàu khi nảy ,( tên hắn là Đại Câu Phàm ) tên cuối cùng thì lạ hoắc , chàng chưa từng gặp , có lẻ tên này là do bọn Côn Luân hay bọn Huyền Cơ Thủy Cung cử đến cùng đám Hồ Đoản .
Đi một hồi lâu thì đã đến chổ cũ của Chương Lâm , đoàn dê cừu lẩm đẩm trong bùn non đầu xuân nên phải đi chậm lại , tên  nhỏ con ( Đại Câu Phàm ) văng tục chửi đám dê cừu inh ỏi , bọn chúng lò dò giở từng bước chân đễ qua khỏi đám sình lầy này , Chương Lâm cũng cố tình đi chậm lại , chàng tạt ngay vào ven đường ngồi thụp xuống một mô đất , phòng khi bọn này quay đầu lại , mắt chàng nhìn chăm chăm vào tên lạ hoắc , cố đoán xem hắn là Côn Luân hay Huyền Cơ , nhưng Huyền Cơ Thủy Cung thì đàn bà con gái là phần lớn , vậy tên này chắc là Côn Luân chăng ? đang nghĩ lan man thì bổng có tiếng ngựa hí vang …
Hãn Huyết Câu ! Chương Lâm thót tim , trời đất ơi , ngay lúc này mà Huyết Câu nhà ta chạy ra mừng ca ca do thám trở về là hỏng bét , tại sao mình không nghĩ ra vụ này nhể , đáng lý ra khi gần đến chổ mật phục hôm qua thì mình phải … Chương Lâm sau ba giây đấm ngực tự trách phải ...đủ thứ thì y như rằng , chàng nghe có tiếng vó ngựa sải bước lọc cọc từ mé cây rừng trên đồi vọng xuống , chàng nghe được thì bọn Hồ Đoản cũng đâu có điếc , Chương Lâm nhác thấy Hồ Đoản cùng ba tên kia dừng hẳn lại , ngay cả tên vác đại đao đi đầu cũng nép sang bên dừng chân , bọn dê cừu thì chả quan tâm , chúng cứ tiếp bước ,  cả bốn tên bọn Hồ Đoản đã chụm lại với nhau , chúng không bàn tán hay nói năng gì , chúng chỉ nhìn nhìn chăm về phía tiếng vó ngựa sải bước từ trên đồi hình như đang càng lúc càng to hơn …

còn tiếp


HĐTS - VMH

Sep 20, 2013

Ca sy Vo Manh Dung - Cali - USA - "10 NAM TINH CU "