Jan 24, 2014

HỒI 74a Cái Bang Trinh Sát


QUỶ CỐC - THIÊN MA THẦN GIÁO - DIỆT MA PHÙ CHÍNH

Quyển 2

HỒI 74a  Cái Bang Trinh Sát
……………………………………………………………………………………...
Phương Cung xốc xốc lại mấy cái túi trước ngực, lão làu bàu :
- Mẹ ...thằng nào ngu thế , túi to thì may phía dưới chứ , túi nhỏ mới ở trên chứ …
Lão lại nắn nắn bâu áo , dù gì thì bây giờ tui cũng trưởng lão bảy túi chớ, đâu có nhỏ , đâu có còn bị sai vặt chạy tới chạy lui trong cái bang này nữa , à mà quên còn bang chủ chớ hả , chỉ bà già trầu đó là mới sai tui được thôi , Phương Cung có vẻ hỉ hả vì cái sự lên chức trưởng lão bảy túi , nhớ lúc trước đưa cái thư cho lão già Bạch tạng gì đấy , không phải Bành chứ , Bành Khoái Hạc , tổ mẹ nó , Phương Cung chửi thề , lão già lấy thư mà không thèm nhìn tới bản mặt mình ,bửa nay là khác à nha , Phương Cung dương dương cái mặt choắt  cheo của lão trông buồn cười quá làm tên cái bang nhỏ tuổi nãy giờ đứng cầm cái tay nãi dơ hầy cùng cây gậy đã cẩu bổng giùm lão cười sặc lên một tiếng , Phương Cung quay lại , lão nạt ngang : 

- Cười cái gì ,ta nói sai à , cái thằng có cái áo này mới ngu chứ…

- Vậy hồi đó đại ca lấy nó sao đại ca hổng coi trước , mà nó cũng cũ rồi

- Mới chục năm chớ mấy …

Tên cái bang nhỏ tuổi một tay bịt mũi , tay còn lại đưa tay nãi với chiếc đã cẩu bổng cho Phương Cung , lão giả vờ không thấy lẹ làng khoác tay nãi rồi cầm ngay cây gậy tre đã lên nước bóng loáng đen xì , lão bước ngay ra đường , tên ăn mày nhỏ tuổi liền theo sau , phố đã đông người qua lại , Phương Cung ngó dáo dát hai bên hàng phố , cái trấn này khá to chứ nhẩy , lão lẩm bẩm , từ sau đại hội Cái bang tháng trước , bang chủ có dặn lão nên hành nghề và chăm sóc đám ăn mày ở cái trấn Lủng Châu Phong này , nhớ lần trước , lão kết nạp thằng nhóc Đào Tam Vũ con trai duy nhất còn lại của Nam Bắc Đao gia trang vào Cái Bang cũng chính là ở cái trấn này ,tội nghiệp , Phương Cung chép miệng , cha mẹ chết hết , thủ phạm còn nhơn nhơn ra kia , hèn gì hôm ở đại hội , Đào nhi tỏ vẽ không phục khi Sầm Bang Chủ chủ trương trung lập , nhưng hắn tiến bộ nhanh thật , hôm thi đấu đeo túi , Đào Tam Vũ đánh bại một hơi cả chục cái bang cùng trang lứa , ẳm liền cái áo ba túi , dĩ nhiên không phải Cái bang không có nhân tài , nhưng Đào nhi xuất thân cung kiếm đại gia chứ ít sao , hắn kết hợp Nam Bắc thần đao nhà hắn với Đã cẩu bổng pháp chân truyền tuyệt luân Cái bang một cách thần diệu , đánh bại luôn đệ tử hai túi của Đàn chủ Cái bang Lủng Châu Phong  là Diệu thủ Cổ Hoa Đàm ,nhớ cái mặt thộn ra của Cổ lão tặc Phương Cung sướng quá nhãy cẩng lên một cái , tên ăn mày theo sau chẳng biết trưởng lão có gì vui thế , có cơm rượu sáng nay hay sao , hắn nói to vào tai lão : 

- Tới chưa trưởng lão , kiếm đại chổ nào ngồi đi , tiểu cái đói lắm rồi , bửa nay chợ đầu xuân đấy , sắp tết đấy …

Phương Cung quay lại vổ lên đầu tiểu cái bang một cái rồi nói : 

- Mi chờ chút nữa đi , ta có mối to lắm , hôm nay có đám cưới ở Phong lầu , tha hồ say .

- Nhưng bây giờ tiểu đệ đói bụng thì làm sao , tối qua đến giờ chỉ có cái bánh bao , hay ta lại quán đàng kia xin cái lão béo đấy ...

Vừa nói hắn vừa chỉ một đám thương hồ đang bước vào quán rượu phía bên trái , Phương Cung nhìn theo hắn , lão thấy cái tên béo ụt ịt được tiểu cái bang chỉ chỏ đang nhẹ nhàng bước lên thềm , phong thái của hắn xem ra đỉnh đạc lắm , Phương Cung hơi thoáng cau mày tí rồi lão quay sang nói : 

- Hay là mi vào xin hắn đi , ta theo sau…

Tiểu cái nhăn miệng cười toét một cái rồi nhanh chân phóng tới tửu quán , lúc này đám thương hồ đã vào trong quán , bọn họ chọn một cái bàn ngay cạnh cửa sổ , tiểu cái ra vẽ nặng nhọc lê từng bước , hắn chòi chòi cây gậy khẳng khiu của mình lê tới cái “mục tiêu” đã xác định , tay tiểu nhị đang đon đã kéo ghế cho đám thương hồ cau mặt một cái rồi khoát tay ra dấu hắn đi chổ khác , tiểu cái giả đò không thấy , hắn sấn tới miệng rên ư ử :

- Đại gia thương tình , từ tối tới giờ …

Tiểu cái bỏ lửng câu nói ôm bụng ra điều chưa có gì trong đấy cả , tay tiểu nhị có vẻ bực mình , hắn xô mạnh tiểu cái ra sau , chưa ai kịp nhìn thấy gì thì bổng tên tiểu nhị ặc lên một tiếng , hắn ôm cái đủng quần của mình nhăn nhó ra chiều đau đớn lắm , mấy gả thương hồ trố mắt ngạc nhiên chả hiểu thế nào , lúc này Phương Cung cũng đã ngồi vật ra ngay phía sau tiểu nhị , lão giả vờ xuýt xoa : 

- Đại ca sao thế , sao thế …

Gả thương nhân to béo nhăn tít cặp lông mày rậm của hắn , có vẽ bực bội hắn móc ra ngay một nén bạc quăng xuống đất , nhanh như chớp tiểu cái chộp nén bạc , và còn nhanh hơn , Phương Cung đã hớt ngay trên tay hắn , Phương Cung cười xè xè tiện tay bẻ ngay nén bạc ra làm đôi , bọn thương nhân trố mắt nhìn lão , lão đặt ngay một nửa nén bạc lên bàn , cười nhăn hàm răng vàng khè lão nói : 

- Dạ không dám lấy nhiều đâu ạ , chỉ đủ uống tý rượu thôi ạ…

Đám thương nhân chưa hết ngạc nhiên thì lão đã kéo ngay tay tiểu cái lẩn nhanh ra cửa , tên tiểu nhị chừng như còn đau , hắn vừa xoa mông vừa làu bàu gì đấy và im bặt khi Phương Cung trừng mắt nhìn hắn , cả hai đi nhanh còn hơn gió , ra đến chổ trống bên hông một hàng quán khác , Phương Cung ngồi phịch xuống , tiểu cái cười khè khè hỏi lão : 

- Lúc nãy đại ca xài chiêu gì mà hắn đau quá vậy ?

Phương Cung vừa đưa mảnh bạc cho tiểu cái vừa thủng thỉnh nói :

- Tuyệt chiêu Cái bang ta , đó là miếng cẩu xực…

Tiểu cái cười vang , hắn cầm mảnh bạc đứng lên , phủi đám bụi nói một cách phấn khích : 

- Bửa nào dạy cho đệ cái món này nhe trưởng lão…

- Được , nhưng mi phải đấm bóp cho ta một tháng đấy…

Tiểu cái xoay người chạy đi , Phương Cung ngồi dựa ngửa vào tường , giờ này chắc bọn Cổ lão tặc đã đi được khá xa rồi , Sầm Bang Chủ đã dặn lão ở đây giám sát bang chúng cho Cổ Hoa Đàm dẫn Đào Tam Vũ trở lại Côn Luân , bà muốn có người của Cái Bang tại Côn Luân đễ nghe ngóng tình hình liên minh của trung nguyên , dầu gì thì cũng sắp đánh nhau , Cái Bang không tham dự không có nghĩa là không biết , không quan tâm , Cổ Hoa Đàm đi từ hôm qua , dẫn theo năm sáu đệ tử , Cái bang thì chỉ có cước thủ cho nên phải từ năm ngày trở lên mới tiếp cận Côn Luân , phân đàn này của Cái Bang chỉ còn vẻn vẹn bốn năm ăn mày , không tính lão , việc Sầm Sỹ Ngọc cho Đào Tam Vũ đi Côn Luân cũng là theo nguyện vọng của hắn , hắn muốn tìm hiểu về nguyên do cái chết của toàn gia hắn , vậy không gì hơn bằng bắt đầu từ nơi mà cha hắn , Nam Chính Đao Đào Tam Mãn lâm bệnh thình lình , không phải là không có điều ra tiếng vào về cái chết của Nam Chính Đao , tuy nhiên ông chết là do bị trúng thuốc mê và bị giết trong tình trạng không làm chủ được bản thân , nhưng một người võ công cao cường như Nam Chính Đao Đào Tam Mãn mà tự nhiên trúng gió tại Côn Luân phần nào cũng dấy lên sự thắc mắc của Cái Bang , mặc dù Bành Chưởng môn chẳng đã hết lòng trợ giúp Nam Bắc Song Đao, đã cho người đưa về đến tận gia trang ,nhưng sau đó bọn hắc y xuất hiện gây ra thảm cảnh thì điều này cũng cần phải làm cho tỏ tường , cũng là để Bành minh chủ không còn áy náy…

Tiểu cái đi một chốc đã quay lại , hắn cầm trên tay một bọc bánh bao và một chai rượu ngang , mới sáng mà đã no say hôm nay quả là may mắn , Phương Cung cười khà khà chiều nay còn đi “ăn cưới” nữa chứ ,  Phương Cung chuyền chai rượu cho tiểu cái , lão thấy cuộc đời sao thỏa mãn quá , gió xuân hây hẩy , sắp tết rồi , mùa tết là mùa làm ăn của Cái Bang mờ , tha hồ chén và bí tỷ , mặc xác bọn Côn Luân , mặc kệ bọn liên minh , mặc kệ bọn ác ma , à không được , bọn này có liên quan đến Đào Tam Vũ , hông mặc kệ được , nghĩ lơ mơ đến đây Phương Cung mới nhớ ra kế hoạch của Bang chủ , Sầm lão đã bảo là “Phương trưởng lão” giám sát bang chúng và còn ….còn gì nhẩy , ừa , thôi phải rồi , phải nghe ngóng xem tên ác ma quyết đấu với Bành anh hùng , mẹ , Phương Cung đệm thêm , Bành Cổn thủ lĩnh liên minh , tên ác ma sau khi thảm bại đã chạy trốn mất tiêu với 2 mũi tên của Côn Luân và cái “lời nhắn” của Tâm Minh đại sư , mãi đến bây giờ vẫn không thấy tung tích , nghe đồn hắn đi về phía bắc , mùa đông lạnh giá đã qua , không chừng mình cũng gặp hắn rồi mà không để ý thôi , nghĩ đến đây Phương Cung mơ hồ thấy áy náy , quả thật lúc đấy mùa đông lạnh giá , trên đường ít người qua lại , vậy mà mình cũng chẳng để ý gì , thôi từ từ xem lại ...

 Phương Cung thấy hơi buồn ngủ , tiểu cái đã uống hết rượu , hắn cũng nằm kềnh ra , hai tên ăn mày nằm khểnh trong con hẻm nhỏ , chốc lát đã ngáy khò khò mặc dù chỉ mới trưa thôi , phố xá vẫn tấp nập , tiết Nguyên Đán theo lịch trung nguyên sắp về , mùa xuân như reo vui …

Tiếng vó ngựa lộp cộp đánh thức Phương Cung dậy , lão nhìn ra đường phố , có hai tên vận trang phục xanh nhạt , lưng đeo trường kiếm cởi hai con ngựa đang thong thả đi ngang qua chổ lão , cách phục sức rỏ ràng là kiếm khách trung nguyên , ở nơi gần biên địa này , phục sức trung nguyên thì chắc hẳn là Côn Luân hay Long Môn đây . 

Phương Cung nhỏm dậy nhìn cho kỷ hai tên kiếm khách , một tên trạc 30 , tên còn lại khá trẻ , cả hai buộc ngựa trước một tửu quán khá lớn , Phương Cung thấy tên tiểu nhị chạy ra dắt hai con ngựa ra sau , ắt hẳn bọn chúng sẽ trọ lại đêm nay ,chi vậy ta , ừ thôi kệ , chuyện ai nấy lo , à còn cái vụ dò tìm tung tích ác ma , vậy đây cũng nằm trong nhiệm vụ mờ , tính tò mò cố hửu của dân Cái Bang bừng bừng trổi dậy , tự nhiên lão muốn biết bọn này là ai , con nhà nào , tới đây làm chi , có gì hông ….hèn chi giang hồ trung nguyên thường bảo nhau “không có gì trên đời này mà ăn mày Cái Bang không biết” quả không ngoa…


còn tiếp...

Dec 29, 2013

QUỶ CỐC HỒI 73b Về đâu ? TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG



QUỶ CỐC HỒI 73b Về đâu ? TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG
Tim Chương Lâm ngừng đập mất nửa giây , hai khuôn mặt của Vương Tường và Ô tộc chủ ngây dại bơ phờ hiện ra dưới mắt chàng , riêng Vương Tường thì ngước nhìn chàng , và trong một phần mấy giây nàng chợt run run , hai mắt chớp nhè nhẹ , dường như nàng cũng lờ mờ nhận ra chàng , tay nàng run rẩy giơ lên nắm ngay lấy tay áo của chàng , một ánh nhìn hơi thảng thốt , hơi đờ đẩn ….
Ô lão thì nhắm nghiền mắt , hơi thở của ông khò khè , mệt nhọc , Chương Lâm biết cả hai vẫn còn nằm trong vòng kềm chế của “Diệt hồn bại não bí thuật”, chàng lật đật cầm lấy cổ tay trái của Vương Tường , mạch của nàng nhảy loạn xạ , khi yếu khi mạnh , chàng lại chụp ngay lấy cổ tay của lão tộc chủ , cũng chẳng khá gì hơn nếu không muốn nói là nguy kịch ,Chương Lâm lấy ngay cái ống quyển của chàng , chàng trút nhanh ra mấy viên hoàn đơn Thiên Ma , khẻ đưa viên thuốc vào miệng Vương Tường , chàng dụng công để đưa viên thuốc vào đan điền của Vương Tường , riêng ông lão Chương Lâm phải cho đến hai viên và vận công để làm nóng thân thể của ông …
Triệu mẫu từ nảy giờ theo dỏi những hành động của chàng , bà chẳng nói năng gì , bà ngồi xuống xếp bằng vận công tự chửa thương cho mình , ắt hẳn bà cũng đã đánh nhau kịch liệt lắm , Chương Lâm sau khi chăm sóc cho hai người xong thì quay lại , ngay lúc đó Triệu mẫu mở mắt ra , ánh nhìn của bà hơi sáng bừng lên trong một giây , bà khẻ khàng nói :
- Mi thấy họ thế nào , nghĩa tế ?
Chương Lâm ấp úng :
- Tiểu điệt ...à tiểu tế...chàng chửa lại …
- Tiểu tế nghĩ rằng họ cũng khá trọng thương , cần nhiều thời gian đễ giải ma thuật …
Triệu mẫu khẻ cười nhẹ :
- Thế ư , ta nghĩ họ cần phải có nơi tỉnh dưởng ….bà bỏ lửng .
Chương Lâm nhíu mày , bà nói đúng , nhưng bây giờ đưa họ đi đâu , đưa họ về Hắc Câu Nhỉ , cũng được , nơi đấy khá gần , chàng chỉ cần dong ngựa một ngày là tới , phải đấy , nơi đó là nhà của Vương Tường và lão tộc chủ , ở đâu cho bằng ở nhà , chàng cũng có thể từ đó về ngay Thiên Ma báo lại sự việc , riêng Triệu mẫu thì cũng chẳng phải là quay về chốn xưa hay sao , nghĩ đến đấy Chương Lâm thấy nhẹ cả người , chàng cung tay về phía Triệu Hoàng Lam nói :
- Cung kính nhạc mẫu , tiểu tế cho rằng về lại Hắc Câu Nhỉ là tốt nhất ạ, nơi đấy có nhiều người là thân thuộc , tiện bề chăm sóc nhạc phụ và hiền thê…
Triệu mẫu khẻ nhíu mày , rồi bà cười nhẹ và đáp :
- Hiền tế nói phải , nhưng ta nghĩ nên đưa họ về Thiên Sơn thì hay hơn , an toàn hơn…
Đến phiên Chương Lâm giật mình , phải rồi , về Thiên Sơn  là tốt nhất , nhưng ...đến đây thì chàng hơi ngọng , vậy thì ăn nói sao đây với hai cô nương xinh đẹp đang mong ngóng chờ chàng đây , rắc rối dử à nhe , ba người này gặp nhau có xảy ra điều gì không , Chương Lâm hơi thẩn thờ một tí , Triệu mẫu thấy chàng luống cuống  thì bà nhíu mày , à thì ra “thằng nhỏ” có vấn đề chi đây hay sao , Triệu Hoàng Lam đưa ánh mắt nhìn thẳng vào Chương Lâm :
- Không được à , tại sao thế ?
Bà nói hơi có vẻ nghi ngờ , Chương Lâm trong thoáng chốc không biết phải trả lời ra sao , chàng quay lại nhìn Vương Tường và lão tộc chủ một cái rồi ngập ngừng trả lời , giọng chàng yếu xìu :
- Dạ ...cũng được ạ . Thôi rồi , phen này là chàng có  mà chết dưới tay Bất Yến và Thành Thư mất .
Triệu Hoàng Lam lại khẻ cười ,mắt bà đảo nhẹ một cái , dường như bà đoán ra được rồi thì phải , Chương Lâm nghĩ như thế , chàng lọng cọng vuốt vuốt tà áo , chàng chạm vào một vật , à còn bức thư của của Giáo chủ , chàng mãi lo cho Vương Tường nên quên khuấy đi mất , Chương Lâm lật đật móc cái cuộn da nhỏ xíu ra , chàng nhìn Triệu mẫu và khẻ nói :
- Bẩm , đại giáo chủ có vài lời muốn gởi đến nhạc mẫu …
Triệu mẫu giật mình một cái , bà trấn tỉnh thật nhanh , Triệu hoàng Lam đưa cặp mắt có vẻ dò xét nhìn Chương Lâm mất mấy giây rồi bà thủng thẳng hỏi :
- Việc gì thế , Giáo chủ của ngươi ...à mà không của hiền tế chứ nhể ...bà cười cười rồi nói tiếp :
- Thiên Ma cũng còn nhớ đến ta à , mà là cái gì thế ...bà hơi hấp tấp…
Chương Lâm đưa bằng hai tay bức thư cho bà , chàng cũng khẻ nói :
- Giáo chủ có dặn đưa tận tay cho nhạc mẫu , nếu nhạc mẫu không đọc được thì tiểu tế xin đọc cho ạ , …
Triệu mẫu giở bức thư ra , bà cau mày một cái , dường như bà chẳng hiểu bức thư nói gì , bà liếc thật nhanh về phía Chương Lâm , chần chừ một tý rồi bà đưa nó lại cho Chương Lâm , bà nhìn vào mắt chàng và nói :
- Mi đọc xem …
Chương Lâm nhận lại tấm da , chàng thấy trên đó chỉ ghi vài dòng bằng thứ chữ A phú hản cổ , nét chữ mạnh mẻ , Chương Lâm cố vận dụng trình độ bằng A ngoại ngữ A phú hản khi xưa còn bé được Hàn Cẩm Mục và Du Bảo Phi dạy cho chàng , rồi chàng lại vận dụng bộ não để lần lại những chữ kỳ cục này do các bậc trưởng bối đã dạy cho chàng trong những năm đầu đời ở Thiên Ma , nuốt nước bọt đến ba lần chàng mới đọc được như sau :
- “Thiên Ma Thần Giáo năm thứ 358 , Đại Giáo Chủ  truyền :
Cô nương Triệu Hoàng Lam , điệt nhi nữ của Triệu Trọng Thuật đệ tử Truyền nhân Thiên Cung  , bổn giáo cung mời Triệu nương di hành đến Thiên Sơn ,  có chút việc ...Chưong Lâm đọc đến đây thì tắc tị , có năm chữ kỳ cục quá chàng không đọc ra được , chàng lẩm nhẩm đọc tiếp ...muốn nhờ cô nương giải đáp.
Khẩn cấp mong cô nương thuận ý.
Đại Giáo Chủ Thiên Ma cẩn ký”
Chương Lâm hơi bất ngờ với cách hành văn có phần kém coi trọng Triệu nhạc mẫu của chàng , hừm , nhờ người ta mà nói như thế thì ….chàng không dám nghĩ tiếp sợ có phần bất kính với giáo chủ , Chương Lâm bối rối tìm cách dịch cho lời văn nhẹ nhàng đôi chút , dĩ nhiên là chàng xù mất năm chữ , thôi kệ , khi về đến Thiên Sơn thì cũng biết thôi mà , chàng nhớ lại lúc ở hội đồng Thiên Ma , giáo chủ có dặn chàng nếu lão bà không đọc được thì chàng phải đọc , lúc đó chàng đã đổ mồ hôi hột vì sợ trình độ chữ nghĩa sinh ngữ A phú hản ba rọi của mình lơ mơ là hỏng bét , nếu hỏng tính năm chữ kỳ quái kia thì hóa ra cũng dễ ẹt , Chương Lâm cố lấy giọng cung kính dịch cho Triệu mẫu nghe , nghe xong bà chớp chớp mắt ra điều cảm động cảm kích lắm , bà rung rung thốt :
- Được ta sẽ đến …
Chương Lâm thở phào nhẹ nhỏm , ôi sao tui thông minh quá vậy ta , hỏng biết con ai à nhe , sau này chàng biết ra có mà té ngữa !
Chương Lâm cuộn cuộn da lại đút vào túi , Triệu mẫu ngẩng lên , bà hấp tấp :
- Để ...ta …..giử cho .
Chương Lâm lại ấp úng , chàng ngọng nghịu rồi nói :
- Thật ra tiểu tế chưa hiểu hết đâu ạ , vã lại …
Triệu mẫu bổng chăm chú nhìn chàng , bà dò hỏi :
- Vã lại thế nào …
Chương Lâm ngập ngừng rồi tuôn ra một mạch :
- Tiểu tế chưa dịch xong coi như chưa làm tròn phận sự cho nên… cho nên không thể giao thư được ạ .
Triệu mẫu à dài một tiếng , bà cười nhếch có vẽ bực bội rồi nói :
- Thế thì coi thường ta quá đấy …
Chương Lâm lật đật cung tay thưa :
- Thưa không phải , giáo quy của bổn giáo thôi ạ , tiễu tế là đệ tử , có trọng trách phải giử gìn ạ …

Triệu Hoàng Lam phẩy tay một cái , không thèm nói gì nữa , Chương Lâm sợ quá , chàng đánh trống lảng ngay lập tức :
- Thưa , còn Vương muội và nhạc phụ … có lẻ nên về …
- Thiên Sơn chứ đâu , Triệu mẫu gắt .
Thế là hết , không mong gì nữa , Chương Lâm xuôi xị gật đầu , chàng thất thểu đứng lên đi về phía Vương Tường và Ô tộc chủ , chàng dìu họ đứng lên , đở cho Vương cô nương và Ô lão lên con ngựa tốt nhất còn lại , lão bà cũng phóng nhanh lên con ngựa gần đấy , Chương Lâm quyết  định sẽ dùng Thiên Ma cước thủ đi trước dẩn đường , ngày đi đêm nghỉ chắc cũng phải mất năm bảy ngày mới đến chân núi Thiên Sơn , hy vọng đến lúc đấy Vương Tường và Ô lão tỉnh lại .
Chương Lâm phát nhẹ vào mông con ngựa , nó hý vang rồi cắm đầu chạy biến về phía nam con đường , lão bà cũng thúc ngựa chạy theo , Chương Lâm hít một hơi dài rồi chàng giở ngay cước thủ phóng cái vèo lên phía trước…

còn tiếp….

Dec 14, 2013

QUỶ CỐC HỒI 73a Giải cứu nghĩa tế - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG

QUỶ CỐC HỒI 73a Giải cứu nghĩa tế - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG


...Vương Tường xuống miêu tấn , hai tay nàng xòe ra , mắt nàng gườm gườm như cơ hồ đang “thiêu cháy” đối thủ , Vương Tường đang chuẩn bị ra chiêu quyết định , Thành Thư cũng xuống bộ , nàng mím cái môi xinh nhỏ của nàng, lại còn khẻ nhếch nhếch mấy cái ,  nàng quơ thanh liễu kiếm đặc trưng của Thiên Ma xoay tít tạo thành những quầng sáng bạc chớp lóa rồi nàng quay sang trái thật nhanh hét thật  to( vì nàng vốn dỉ hét to lắm ) :
_ Bất Tỷ , đừng nương tay …
Bất Yến chẳng nói chẳng rằng , nàng vọt lên cao , hai tay nàng đẩy nhanh ra một chiêu Thiên Ma Trảo Công nhằm ngay đầu Vương Tường phóng thẳng xuống , Vương Tường cũng thật nhanh lẹ , nàng vừa đưa tay phát ra một chiêu thức kỳ bí , chẳng rỏ là võ công gì , chỉ thấy ào ạt những luồng trắng bạc ánh vàng hực đón lấy chưởng ảnh của Bất Yến , tay kia nàng bắt ấn búng ra liền một đám tia sáng nhỏ mảnh cũng trắng bạc ánh vàng về phía Thành Thư ….
Chương Lâm cố gắng nhỏm dậy , chàng cố đưa hai tay ra để ngăn cản những luồng chưởng lực , nhưng dường như chàng bất lực , chàng không thể làm gì được , một tiếng ầm vang lên , Chương Lâm gào lên một tiếng , chàng đã không thể ...không thể can thiệp , không thể chặn đứng hay hóa giải những đòn thù quyết liệt của ba cô gái ...chàng thoáng thấy Vương Tường bị hất tung lên cao , chàng cũng thấy Thành Thư hét to đau đớn rồi cũng gục xuống tại tràng , còn Bất Yến ? Bất Yến đang nằm im lìm bất động ...không ai còn sống ! Chương Lâm thoáng nghĩ như thế , chàng gào to , một tiếng gào thấu mây xanh …
Đau thật , hai má của chàng đau rát , Chương Lâm mở bừng mắt , chàng ngồi ngay dậy , chung quanh chàng la liệt xác chết , Chương Lâm thất thần , bất giác chàng ngó quanh rồi hét to :
_ Vương Tường , Thành Thư …
Không ai trả lời , Chương Lâm lại hét lên lần nữa :
_ Bất Yến ….
Cũng không có ai trả lời chàng , Chương Lâm ngồi thụp xuống , những xác chết vẫn còn nằm kia mờ , chàng gắng gượng vận công , chàng định thần , bổng chàng nghe một giọng nói , từ tốn hơi lạnh lạnh bên tai :
_ Mi kêu ai thế …
Chương Lâm giật bắn người , trước mặt chàng một bà lão đang ngồi xếp bằng , bà đưa cặp mắt sáng lòa chẳng có vẽ gì là già nua , trái ngược với bộ dạng bên ngoài , chàng lại nheo mắt một cái nom cho rỏ hơn , trời đất ! con mụ già khi nảy tấn công chàng chớ ai , chỉ trong một phần trăm giây Chương Lâm nhớ lại tất cả , thế là đâu có Vương Tường , đâu có Bất Yến Thành Thư , chàng chỉ mơ , chàng chỉ mê sảng thôi , Chương Lâm trong tích tắc bổng cảm thấy sung sướng , chàng hơi thở phào , thế là chẳng có chuyện ba người đẹp giết nhau nhể , chàng quay về với thực tại , chàng bị trọng thương dưới chưởng lực của bà lão kia , những xác chết chung quanh chàng đây hẳn là bọn Côn luân , bọn hắc y ,  vậy ...bà lão này ...chàng hơi ngần ngừ một chút , còn ngần ngừ gì nữa , đích thị mụ này là kình địch cuối cùng của chàng rồi còn gì , Chương Lâm đứng bật ngay lên , chàng cung tay đẩy ra ngay một chiêu Thiên Chỉ Thần Thông , luồng chưởng lực của chàng ngắc ngứ , bà lão kia bổng bật cười khanh khách , bà khẻ búng tay , một luồng chưởng quang bao trùm lấý Thiên Chỉ Thần Thông của chàng làm nó càng thêm ngắc ngứ , công lực của chàng chưa hồi phục , khi công lực không đủ để thi triển thì Thiên Chỉ Thần Thông hoàn toàn không có tác dụng gì , nhiều khi còn phản tác dụng , Chương Lâm vội thu chưởng về chàng cố gắng vọt sang bên trái để tránh luồng chưởng phong của lão bà , tuy nhiên lão bà có vẻ không muốn đả thương chàng , luồng sáng vàng chóe vụt tắt , bà lão cất tiếng rành rọt :
_Thiên Ma Nhân , Thiên Chỉ Thần Thông của mi không thể thi triển được đâu …
Chương Lâm rúng động , bà lão biết chàng là Thiên Ma Nhân , có thể , vì chàng đã đối đầu với bọn Côn Luân và bọn hắc y , nhưng biết cả võ công của chàng thì quả là khá bất ngờ , Chương Lâm không biết đối đáp ra sao , chàng chỉ giương mắt nhìn chòng chọc vào bà lão , bà lão có gương mặt giống Vương Tường làm chàng cảm thấy gần gũi lại vừa thấy bất an ,bà lão lại bật cười , bà chỉ tay về phía sau lưng , Chương Lâm nhìn theo , chàng thấy có hai bóng người đang ngồi tựa lưng vào nhau , dường như họ đang vận công hay chửa thương gì đấy , bà lão ôn tồn nói với chàng :
_ Dường như mi đi tìm những người này chăng ?
Họ là ai , làm sao bà này biết chàng đi tìm người , tại sao chàng vẫn còn sống đến giờ này , bây giờ thì Chương Lâm đã nhớ rỏ ràng tất cả , và chàng nhận biết được tình trạng trầm trọng của mình , bà lão ngồi kia chỉ cần búng tay là chàng qua đời , tại sao bà không giết chàng , ngay cả lúc nảy , khi chàng đang đối đầu với bà …
Bà lão nhìn xoáy vào hai mắt chàng , giọng bà âm trầm :
_ Mi là gì của con gái ta , Vương Tường ….
Chương Lâm suýt ngất đi , trời đất ơi , Triệu mẫu đây sao , kẻ địch của chàng lại là mẹ Vương Tường , là Triệu mẫu !
Chương Lâm cơ hồ nghẹn thở , chàng không đáp trả được , bà lão vẫn từ tốn nói tiếp :
_Vì con gái ta mà mi liều mạng như thế , cũng may …
Bà ngừng lại , Chương Lâm hoang mang , cũng may thế nào , bà đã tha mạng cho chàng à , tại sao thế , Chương Lâm ấp úng :
_ Ta có ...liên quan …
_ Liên quan gì ...bà hỏi lại .
_ Ta là ...phu quân của Vương muội …
Bà lão có vẽ bất ngờ , bà cười to có chút vui vẽ :
_ Hóa ra ta vừa cứu nghĩa tế đấy à …
Lại tới phiên Chương Lâm bất ngờ , cứu là thế nào , tí xíu nữa là chàng bỏ mạng dưới chưởng lực của “mụ ta” mà lại cứu à , bà lão thấy chàng có vẻ hoang mang thì bà mĩm cười có vẽ hiểu chuyện , bà ôn tồn nói :
_Cũng may là ta tới kịp , chứ không thì mi đã bỏ mạng dưới tay của Triệu muội rồi …
Trời đất , hôm nay quả là nhiều chuyện bất ngờ , Triệu muội là thế nào , điên cái đầu mất , Chương Lâm hoang mang tột độ , miệng chàng ấp úng không nói nên lời , bất giác Chương Lâm nhìn qua vai bà lão , hai người đang ngồi kia ...là ai ...Vương cô nương chăng , chàng chập choạng đứng lên , bà lão phất nhẹ tay , một áp lực đủ mạnh buộc chàng ngồi xuống , Chương Lâm lại ấp úng :
_ Bà là ai ,Triệu muội nào ….
Bà lão nghiêm nghị nhìn vào chàng và nói :
_ Kẻ tấn công ngươi là em song sinh của ta , Triệu Hiểu Lam …


Chương Lâm lại một phen bất ngờ , thì ra mẹ Vương Tường có em song sinh , đây quả là điều mà ngay Thiên Ma cũng không ngờ đến , và ngay lúc này thì chàng hiểu ra Hắc Hắc tổ mẫu có thể là Triệu Hiểu Lam lão bà , người đầu tiên “dắt” Vương Tường đi , Triệu Hoàng Lam chính là bà thứ hai , người dẫn ông lão Ô Lạp Nan Xích đi tìm Vương Tường ,  ủa , vậy Vương Tường đâu rồi , lão tộc chủ bố vợ chàng đâu rồi , nghĩ đến đó Chương Lâm lật đật nhõm dậy ,Triệu mẫu chắc cũng hiểu được tâm trạng của chàng , bà khoát tay :
_ Mi đừng có làm loạn lên thế …
Chương Lâm ngơ ngác , họ đâu rồi nhể .
Bà lão lại ôn tồn nói :
_ Vương nhi và lão gia nhà ta còn đang vướng Diệt Hồn Bại Não bí thuật , họ chưa hoàn tỉnh đâu …
Chương Lâm súyt chút thì nhảy cẩng lên , Vương Tường của chàng sống , Ô tộc chủ cũng còn sống , ôi sao mà hạnh phúc thế , nghĩ lại ông trời cũng công bằng chứ nhể, Chương Lâm cố nhỏm người lên , chàng muốn cung tay cảm tạ Triệu Hoàng Lam , bà lão lại mĩm cười , bà xoay người về phía sau , bà khẻ đưa tay búng nhẹ về phía hai người lúc nảy , hai người mà Chương Lâm nhìn thấy ngồi dựa lưng vào nhau phía sau Triệu mẫu , ChươngLâm cố đứng lên , chàng chạy khập khểnh về phía hai người này , chàng dùng cả hai tay kéo hai tấm che mặt của cả hai …

còn tiếp….

Dec 7, 2013

QUỶ CỐC HỒI 72b Huyết Chiến - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG

QUỶ CỐC HỒI 72b  Huyết Chiến - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG

Chương Lâm cắm đầu cằm cổ chạy như ma đuổi ròng rả hai canh giờ thì chàng bắt đầu thấy đói , thò tay vào tay nải chàng mừng húm vì cũng còn một nửa cái bánh kê “ mua “ hôm qua còn thừa , cũng may chàng chẳng vất nó đi , vừa chạy vừa nhấm nháp , chàng tính toán muộn lắm thì đến trưa chàng sẽ đến cánh cửa đá, Chương Lâm thò tay lần nửa vào cái tay nải hành lý của chàng , thanh gươm Thiên Ma của chàng vẫn còn nằm đấy , thò tay vào lưng quần , cái ống quyển cũng vẫn còn , Chương Lâm cảm thấy an tâm , đánh nhau chắc chắn sẽ có , bọn hắc y và đám Côn Luân không biết có nhiều không, chàng thầm suy tính về trận chiến sắp đến trong chốc nửa thôi , chàng có phải ra tay trước không , chàng có phải dùng đến tuyệt chiêu võ công ngay từ đầu không , có lẻ sẽ phải như thế nếu chàng không muốn bị xa luân chiến dẫn đến thảm bại và có thể bị bắt hay tử thương , mãnh hổ nan địch quần hồ …
Chương Lâm chạy miết , mặt trời đã lên cao , sắp trưa rồi , quang cảnh cũng dần quen thuộc , sắp đến rồi , Chương Lâm thấy lòng nặng trĩu , chưa bao giờ chàng thấy căng thẳng như lần này khi chàng chạm trán kẻ thù , chàng sợ ư ? chàng sợ thì ít nhưng nổi lo lắng về Vương Tường dâng cao khi chàng đến gần cứ địa của bọn tà binh , lại còn bức mật thư của Giáo Chủ gởi Triệu mẫu , việc này phải càng nhanh càng tốt đễ Thiên Ma còn giải mã ám tự của  “lời nhắn”, việc này có thể liên quan đến vận mệnh của môn phái trước trận tử chiến sắp đến , bao nhiêu nổi lo lắng tràn ngập tâm trí Chương Lâm ,mãi miết suy nghĩ Chương Lâm hơi giật mình khi thấy ngọn đồi quen thuộc đã thấp thoáng trước mặt , chàng chạy chậm dần rồi dừng lại , Chương Lâm muốn ngồi thụp xuống xã hơi một cái , suốt từ sáng lúc nhanh lúc chậm chàng chưa dám nghỉ ngơi phút nào , cái cửa đá đã thấy từ xa , chàng ước cũng khoảng vài chục trượng , Chương Lâm ngồi xuống ngay một gốc cây ven đường , chàng thở phì phì , mắt chàng không quên chăm chăm vào cái khoảnh cỏ phía trước , Chương Lâm vận công nhè nhẹ , chàng muốn lấy lại sức trước khi tìm ra khóa mở và bước vào trận chiến …
Thình lình Chương Lâm giật bắn mình khi chàng nghe một tiếng động nhỏ , rất nhỏ mà nếu chàng không đang chăm chú thì chắc nó đã lẩn vào tiếng gió thổi rào rạt , Chương Lâm giương to đôi mắt ,chàng chớp chớp mấy cái như để xác định lại cái chàng vừa nghe , vừa thấy ... nơi cái khoảnh cỏ ...một cánh cửa khá to bật mở , cánh cửa khá rộng đủ chổ cho hai cái bóng người ngựa đi qua , mà đúng vậy , hai cái bóng người ngựa đang nhanh chóng ra khỏi cửa , chúng rẻ ngay về hướng chàng đang ngồi , hướng quay về trung nguyên ...đâu phải chỉ có hai , lại hai bóng người ngựa nữa phi nhanh qua cửa , rồi thêm hai bóng …
Chương Lâm phòng nhanh vào bụi rậm, chàng đếm được đến lúc này là bốn tên đã băng ngang qua mắt chàng , hình như cũng còn bốn tên khác  đang ra khỏi cửa hang , chúng cũng đang nhanh chóng rẻ về phía chàng …
tên đi đầu nhóm sau đã hiện ra trước mắt chàng , quái ! sao tên này giống tên Hán tộc hôm qua xin ăn ngủ ở Khốt Lục Đa thế ? Tâm trí Chương Lâm sáng bừng lên , chàng chồm hẳn ra nhìn cho kỷ , tên thứ hai là một nữ nhi , không một bà lão thì đúng hơn , bà lão có khuôn mặt hao hao giống ai nhể , một khoảnh khắc chừng một phần trăm giây thoáng qua tâm trí chàng , phải rồi giống Vương Tường chứ ai , Triệu mẫu ! phải rồi , nhưng bà đâu có vẽ gì là tù binh đâu , bà tỉnh queo mờ ! Chương Lâm thấy tâm trí chàng bấn loạn , hai tên đi sau hơi nhỏ con , chúng còn che mặt bằng một vuông khăn chỉ chừa hai con mắt , chúng không hề nhìn ngang ngó dọc gì , chúng đang hối hả vượt qua mặt chàng , lúc này tên đi đầu nhóm đã dừng lại và chạy bọc hậu , hắn nhường cho Triệu mẫu và hai tên che mặt đi trước , hình như bọn dẫn đầu cũng chạy chậm lại chờ bọn này , Chương Lâm chưa hết bàng hoàng thì chàng lại nghe có tiếng vó ngựa , lại hai tên vừa phóng nhanh qua mắt chàng , vậy là chúng có tổng cộng mười tên , phân nửa trong số bọn này mặc đồ đen , đang nhìn theo bọn chúng thì bất giác Chương Lâm quay lại nhìn cánh cửa đá , nó đâu mất tiêu rồi , chắc nó đã đóng lại , Chương Lâm băn khoăn dữ dội , bây giờ đi theo bọn này hay vào hang động kia , trù trừ mất hai giây Chương Lâm quyết định chạy theo bọn lúc nảy , lúc này  bọn chúng đã chạy cách xa Chương Lâm độ chừng hai mươi trượng , chàng vội nhún mình tót ngay sang bên kia đường , chàng định chạy men theo những bụi cây cỏ lúp xúp ven đường , nhưng chàng kịp nhận ra rằng như thế thì chàng sẽ không chóng thì chày sẽ  bị bỏ lại vì bọn này phi nước đại , ngựa của bọn tà binh này cũng tốt thật , Chương Lâm thầm nhủ như thế , chàng quyết định …
Chương Lâm phóng nhanh lên ngọn cây , chàng giở Thiên Ma cước thủ chạy trên những tàn cây cặp men theo đường quan , chàng cố giử khoảng cách an toàn với bọn hắc y , thời gian cũng đã chừng hai khắc , Chương Lâm căng mắt nhìn theo bọn chúng , qua làn bụi tung mờ phía trước , chàng thấy thấp thoáng bóng những tên áo đen đã từ từ tụt lại phía sau , dường như chúng có ý đoạn hậu để bảo vệ cho những tên mặc thường phục chạy trước , chàng chỉ còn thấy mờ mờ hai tên bịt mặt , đang được dồn lên phía trước , những tên này dường như không bắt kịp được tốc độ của cả đoàn cho nên những tên hắc y phải đi chậm , có lẻ chúng không muốn hai tên bịt mặt rơi lại chắc ? vừa chạy Chương Lâm vừa thầm đoán như vậy , bổng nhiên hai tên đi sau cùng ghìm cương , hai con ngựa bị dừng đột ngột , chúng hí vang …
Chương Lâm lở đà , chàng dừng ngay lại , chưa kịp định thần thì chàng đã thấy hai cái áo đen nhún mình rời ngay yên cương và hai luồng đao ảnh loang loáng trước mặt chàng …
Chương Lâm cuống cuồng lộn ngược về phía sau , chàng không kịp rút gươm , Chương Lâm cung tay đánh đại ra ngay một chiêu Thiên Ma trảo công , chưởng thức của chàng chẳng trúng đâu vào đâu , nó chỉ làm mấy ngọn cây gảy đổ nghe cái rầm , lúc này Chương Lâm cũng đã kịp nhìn thấy nhiều cái bóng vây xung quanh chàng , đao ảnh cùng chưởng lực loang loáng cùng những tiếng la hét , Chương Lâm một tay bắt ấn miệng chàng cũng hét lên một tiếng , Chương Lâm đẩy ra một thức của Thiên Chỉ Thần Thông , chàng mong nhanh chóng hạ được vài tên để lấy lại thế cân bằng , tay kia chàng thò nhanh vào tay nải rút ngay thanh gươm cong của chàng , Thiên Chỉ Thần Thông tạo ngay một quầng sáng màu tím nhạt , hai tên áo đen tạt ngay ra hai bên, chúng cũng cùng cung tay hợp nhất đẩy ra ngay hai luồng sáng bạc ánh xanh biếc kèm theo hai đao ảnh tiếng rít nghe rợn người , tiếng chưởng phong chạm nhau nghe cái ầm , hai cái bóng áo đen vội bay vút ngay ra , không kịp nhìn thấy hai tên này có hề hấn gì không thì đã thấy thêm nhiều cái bóng chấp chới bên cạnh , đao ảnh kiếm ảnh loang loáng , chàng đã lọt vào trận pháp lấy thịt đè người của bọn này rồi , Chương Lâm than thầm như thế , vừa múa tít thanh gươm từ trước ra sau chống đở những đường đao của bọn hắc y , chàng dùng tay trái liên tiếp đở những luồng chưởng phong của những tên phía ngoài …
Bổng Chương Lâm thấy hơi nhói phía vai trái của chàng , vài giọt máu tạt ngay vào mặt , chàng thấy có chút vị mặn nơi miệng , chàng đã trúng kiếm của bọn này , ngay lập tức Chương Lâm bế quan , chàng cố gắng dịch đổi huyệt đạo đề phòng có độc , hơi bị phân tâm một chút Chương Lâm dính ngay một chưởng của tên hắc y , chàng hộc ra một bụm máu to , Chương Lâm điên tiết , chàng gào lên một tiếng khủng khiếp đẩy ra ngay một luồng Thiên Chỉ Thần Thông mười thành công lực , một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên , hai cái bóng áo đen văng ra xa rớt xuống nghe cái bịch rồi nằm im không cục cựa , Chương Lâm thấy nhẹ nhỏm , chàng đã giảm được áp lực , còn bốn tên , Chương Lâm khua tít thanh gươm , chàng thấy hơi choáng , chàng cố gắng tấn công , tấn công , tấn công liên tục …
Một tên hét lên , hắn gục xuống , máu tuôn xối xả từ cổ họng , một tên nữa bị loại , Chương Lâm chập choạng , chàng không còn thấy gì , không chàng vẫn thấy nhưng đó chỉ là những hình bóng mờ ảo , hình như chàng thấy lạnh theo sống lưng , rồi chàng lại thấy tê dại nơi tay cầm kiếm , chàng thấy lạnh , thật lạnh , Chương Lâm cơ hồ không còn cảm giác gì , chàng chỉ múa tít thanh gươm , bao nhiêu chiêu thức nằm sâu đâu đó trong đầu chàng , trong cánh tay chàng , chúng tuôn ra ào ạt , chàng không cảm thấy gì , tay phải múa kiếm , tay trái chàng đẩy ra liên tục Thiên Ma trảo công , Thiên Chỉ Thần Thông , chàng lại nghe một tiếng thét nữa vang lên , thêm một tên bị loại , không biết hắn trúng chưởng hay kiếm nhỉ , Chương Lâm thấy lâng lâng , dường như chàng đang bay , đang lơ lửng , chàng không ngừng múa may …
 
Tên Côn Luân và bà lão ( đến lúc này Chương Lâm xác định bốn tên lái buôn đích thị là bọn Côn Luân ) đứng lược trận từ nảy giờ , chúng im lìm , hai tên bịt mặt cũng chẳng có phản ứng , hình như hai tên này vô can với cuộc huyết chiến đang đến hồi đẩm máu? một tên bịt mặt dáng thanh mảnh hình như đang làm một cử chỉ gì đấy , hắn muốn xông vào tiếp sức cho đồng bọn chắc , lão bà dẩn đầu tốp người ngựa lúc nảy chăm chú nhìn Chương Lâm đang ra sức chống đở hai tên còn lại , chàng đã hạ được bốn tên rồi , nhưng chàng cũng đã sức cùng lực kiệt , đường gươm của chàng đã chậm , chưởng lực của chàng không còn uy lực , chàng đã nhận thêm mấy nhát chém , mình chàng đầy máu , ngay lúc này lão bà kia xông vào thì chàng chết chắc , Chương Lâm rống to một tiếng đau đớn , chàng vừa chịu thêm một chưởng của tên hắc y bên trái , tên bịt mặt cởi ngựa đứng ngoài chợt lay động , hình như hắn có vẽ bứt rứt , hắn muốn kết thúc mạng sống tên Thiên Ma sớm chăng ? lão bà dường như đang phán đoán tình thế , ngay lúc này ra tay là tên kia khó chịu thêm được vài chục chiêu , Nhất Vệ Sỹ , truyền nhân  kế vị Giáo Chủ Thiên Ma Thần Gíao phen này bỏ mạng nơi đây , bỏ lại ba em đang độ phơi phới , và cuộc đời tuy máu me tràn trề nhưng không phải là không có niềm vui sao ? Chương Lâm cố gắng múa tít thanh gươm của chàng , chàng đã ra đến thức cuối cùng của Thiên Ma Thần Công , chàng cũng đã vận dụng hết sức Thiên Chỉ Thần Thông rồi , nhưng còn một cái chàng chưa đem ra xài …
Bất thình lình Chương Lâm thu ngay kiếm lực , chàng lộn nhào về phía sau , trong một phần mười giây , Chương Lâm rút ngay cái ống quyển , chàng vận công lực tối đa , chỉa ngay về phía tên đang theo sát chàng , một luồng hào quang vàng chóe lấp lánh vọt ra ngay tức khắc , tên  mặc Hán phục kêu lên đau đớn , toàn bộ ám khí ( đúng là Chương Lâm chơi bài hạ sách ) của cái ống quyển găm chi chít vào mặt , tay ngực của hắn , tên này đau đớn khuỵu ngay xuống , tên còn lại hoảng hồn tạt ngang , hắn sợ dính ám khí của chàng , bây giờ thì ngang bằng rồi , một chọi một thôi ….
Lão bà và tên  Côn Luân đứng ngoài hét to , hai luồng đao và kiếm ảnh loáng loáng rực sáng tạo thành một tấm lưới ánh sáng chụp ngay xuống đầu Chương Lâm , trong cái nhìn mờ mờ về phía trước , Chương Lâm không còn nhìn thấy gì , dường như máu đã tràn trề trên gương mặt của chàng , Chương Lâm bất giác buông thỏng thanh gươm, trong một cố gắng , có lẽ là lần cuối cùng của cuộc đời chàng , chàng dùng hai tay đẩy ra một chiêu Thiên Chỉ Thần Thông với hết sức lực còn lại , bên tai Chàng nghe văng vẳng một tiếng gào rồi chàng té xuống , không còn cảm giác gì nữa…

còn tiếp….

Nov 30, 2013

QUỶ CỐC HỒI 72a Lái buôn hội ngộ - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG


QUỶ CỐC HỒI 72a Lái buôn hội ngộ - TRUYỀN NHÂN THIÊN CUNG
Chương Lâm không phải đợi lâu , chỉ chừng hai khắc thời gian chàng đã nghe tiếng vó ngựa dồn dập , hai cái bóng áo tím nhạt đã xuất hiện , chỉ cách chàng hai trượng thì một giọng nhóc tì oang oang :
_ Nhất vệ sỹ …
Chương Lâm chưa kịp nhận ra ai thì anh chàng thứ hai cũng đã thốt lên mừng rở :
_ Đại ca đây rồi ….
Hai con ngựa làm tung bụi  mù mịt , thoắt cái cả hai Thiên Ma Nhân đã phóng xuống đất , Chương Lâm bây giờ mới nhận ra một anh chàng nhỏ con , tuổi chỉ chừng 17 , anh chàng kia lớn hơn tí cũng chỉ 18 , 19 thôi , cả hai chàng đều là vệ sỹ hàng thứ mấy chục của Thiên Ma , Chương Lâm mừng rở , chàng nói to :
_ Nhanh quá đấy
Cả hai chàng cùng cười , một chàng cung tay chào Chương Lâm , giọng nghiệm trọng một cách buồn cười :
_ Cung kính nhất vệ sỹ , chẳng hay có việc chi khẩn cấp à ….
Chàng nhỏ hơn liếng thoắng :
_ May là bọn đệ tuần tra hơi xa tí nên kịp thấy huynh …
Chương Lâm sau lúc vui mừng bắt tay bắt chân với các huynh đệ của chàng liền nói vắn tắt tình trạng của Huyết Câu , chàng cũng hé lộ tí chút về công việc của mình để hai chàng về trình lại cho Thiên Ma , Chương Lâm cũng không quên cho hai chàng biết có sự hiện diện trên cõi đời này một cô nhóc đanh đá dễ thương là Man Lục Nhi , hai chàng tròn mắt có vẽ khoái chí không quên hứa hẹn với Chương Lâm sẽ đễ mắt tới Man lão và Man cô nương ….
Huyết Câu gặp người quen cũng có vẽ khoái chí lắm, anh chàng dậm chân lộp bộp hí khe khẻ mấy tiếng , Chương Lâm vổ vổ vào cái cổ bờm xờm dặn dò mấy câu , Huyết Câu thở cái phì , phen này được ăn sung mặc sướng rồi chắc , nhớ lúc trước khi Chương Lâm về Thiên Ma  cùng với  Huyết Câu , chú chàng hình như được để ý chăm sóc đặc biệt vì dù sao cũng là tuấn mã của Nhất vệ sỹ , lại cũng “đẹp trai” nửa, (quả thật là chủ và ngựa đều tự kỷ giống nhau) , bây giờ nghe về Thiên Ma là Huyết Câu sướng tê tái rồi , hai anh chàng sau khi chào Chương Lâm bèn nắm lấy dây cương của Huyết Câu , chú chàng gật gật đầu hí một tràng khí thế chắc để chào  Chương Lâm rồi chồm lên một phát cong đuôi chạy biến theo hai chàng vệ sỹ ….
Chương Lâm chạy về đến Khốt Lục Đa thì chiều đã xuống nhanh rồi , chàng cũng cảm thấy đói bụng , bây giờ mà vào Khốt Lục Đa thì chắc là không được , dù sao thì “thương nhân” gì mà cứ chạy tới chạy lui hoài thế nào cũng bị nghi ngờ , nghĩ như thế nên chàng xì tốp lại ngoài đường quan , ngó quanh quất xem có thỏ chồn chim chóc gì bắt ăn đở , chẳng thấy con nào cả , Chương Lâm than thầm phen này tối nay đói rồi , bây giờ chạy luôn về chổ cửa động của bọn Côn Luân thì cũng phải khuya mới tới được , khi đó thì cái bao tử của chàng chắc nó tự xử luôn quá, Chương Lâm ngồi nghỉ thở một hồi rồi chàng đứng dậy đi thất thểu về phía Khốt Lục Đa , phen này chắc phải  “do thám” kiếm chút gì bỏ bụng , nghỉ xong Chương Lâm bèn tăng tốc áp sát Khốt Lục Đa , chàng dùng Thiên Ma cước thủ thoắt cái đã ở ngay phía sau lều của một lão bà Khiết Đan , mùi thịt nướng đang tỏa ra ngào ngạt làm chàng nuốt nước miếng ừng ực , cũng may lão bà hơi nặng tai chứ không thì chàng đã bị phát hiện rồi , Chương Lâm ngồi thụp xuống khẻ dòm qua một vết rách của chiếc lều , chàng nom thấy ngay một cái mâm chất mấy cục thịt to tướng , bên cạnh còn mấy cái bánh hạt kê cũng vừa nướng xong , hai cái mùi này trộn lẫn vào nhau còn làm cho Chương Lâm nôn nao dữ dội , chàng căng thẳng tính kế “mua” một cái mới được , này nhé bánh kê thì hơn chục cái , “mua” một cái chắc khó phát hiện, thịt thì năm sáu cục, thôi thì bóc một mảnh cũng vẫn còn năm sáu cục , đâu có mất đi đâu , nhưng cái khâu trả tiền mới căng à nhe , Chương Lâm thò tay vào lưng quần nặn mãi mới lấy ra được một miếng bạc vụn, ái chà , trả tiền thế nào cho hợp lý đây nhẩy , mảnh bạc vụn này chắc trị giá hơn mấy thứ chàng định “mua” , nhưng bà lão mất bánh lại nhặt được tiền thì có hợp lý không ? có nghi ngờ gì không ? cái bao tử của chàng trả lời nhanh  “không ! đâu có hề gì” , ngay lúc này bà lão lại khệ nệ ôm một cái bình to nặng ra đặt ngay kế bên mâm thịt , chắc là rượu sữa dê chứ gì , Chương Lâm nghĩ thế , trời cũng vừa sụp tối rồi , bà lão đi vào trong , chàng nghe có tiếng đập chan chát của hai viên đá lửa , hẳn là bà đang đốt đèn mỡ cừu ,  Chương Lâm đứng bật dậy , chàng vòng ngay ra cửa lều đang mở toang , Chương Lâm nhẹ nhàng và nhanh như chớp xẹt ngay vào , tay trái chàng chớp ngay hai cái bánh kê , tay phải đặt ngay mảnh bạc vụn vào mâm , chàng cũng nhanh nhẹn cầm ngay một cục thịt nhỏ thôi, không có thời gian để xé ra như dự tính , chàng vừa làm xong mấy động tác “mua” thì có ánh sáng lóe lên , phải chạy nhanh mới được , Chương Lâm thi triển Thiên Ma cước thủ còn nhanh hơn hồi bị Lâm Mã Chấn đuổi theo ở Côn Luân , hú hồn , chàng đã thoát ra được rồi , vừa ngồi thụp xuống thì chàng nghe có tiếng chân bước tiếng người cười nói lao xao , có lẻ người thân của bà đã về , Chương Lâm vội vàng vòng lại chổ cũ , chàng lại ngồi thụp xuống , hai tai chàng vểnh ra hết cở nghe ngóng xem có ai phát hiện ra gì không , hình như là không , lão bà đang lên tiếng hỏi han , mọi người dường như đang ngồi xuống mâm , không ai để ý thấy mất bánh trái thịt thà gì , thế là thoát , Chương Lâm ngó quanh quất , chàng phải chuồn ra bìa rừng , hay đường quan , ăn uống xong thì ngủ tí rồi đi tiếp , dự định như thế nên chàng dợm đứng dậy thì nghe có tiếng vó ngựa sãi nhanh từ xa , ai thế nhể , Chương Lâm cố xác định xem tiếng vó ngựa đang từ đâu đi đến , thì ra từ đường quan , hẳn là bọn lái buôn , mặc dù thế thì chàng cũng không thể lộ diện được , Chương Lâm lại ngồi thụp xuống , một đoàn người ngựa chừng ba bốn tên đang sãi nước kiệu lọc cọc tiến vào xóm lều , chúng có vẻ lầm lủi , chẳng nói câu nào , một tên dừng ngay trước cửa căn lều của bà lão , Chương Lâm càng ngồi thụp xuống , chàng cố thu mình cho nhỏ lại , hừm , to con quá cũng nhiều khi thất lợi chứ nhể , chàng nghe một tên cất tiếng hỏi :
_ Này , có ai trong đấy không ? hắn nói giọng Khiết Đan nghe lơ lớ .
Vừa nói hắn vừa buông dây cương vén cửa lều bước vào , những người đang ngồi quanh mâm quay lại nhìn hắn , không ai nói gì , hắn nói tiếp :
_ Qúy vị cho chúng tôi ăn và tá túc một đêm nhé , có tiền đấy .
Giọng hắn nghe hách dịch , bà lão nhìn hắn , dường mọi người cũng đang nhìn hắn , bà lão tằng hắng rồi cất giọng nhỏ nhẹ :
_ Thình lình quá , lều của ta lại chật rồi
Quả thật đông người quá đấy chứ , nếu bọn này vào nửa thì cũng gần chục người đấy . Chương Lâm thầm nghĩ thế , tên trong lều nhìn quanh quất , chắc hắn cũng nhận ra điều này , hắn ngần ngừ tí rồi nói , giọng có vẻ nhỏ nhẹ hơn :
_ Thế , có gì ăn không , chúng ta cũng đi đường xa lắm , ở đây còn lều nào không nhỉ ?
Bà lão trả lời ngay :
_ Ta còn bánh nhưng phải nướng , thịt cũng thế , khách quan có đợi được không ?
Tên này lại nhìn quanh quất , đông thật , bọn hắn bốn tên , trong cái lều này cũng ba bốn người , như vậy thì làm sao đủ chổ nhể , hắn khoát tay :
_ Thôi được , bà nướng bánh đi , chỉ cho bọn ta một cái lều nào khác xem , ta có tiền đấy . Hở tí là tiền , lái buôn có khác ,Chương Lâm thầm nghỉ như thế , nhưng có điều lái buôn này đích thị không phải lái buôn Khiết Đan rồi , tên trong lều bước ra ngoài , một tên trong bọn chúng ắt hẳn chờ khá lâu nên có vẻ bực , hắn càu nhàu :
_ Nói gì chứ , cái đám #@! ( người viết tôn trọng dân Khiết Đan nên không dịch chữ này ) &^%$% ( chỗ này đễ tôn trọng dân Hán người viết cũng không dịch nốt )
Ba tiếng cuối hắn nói bằng sinh ngữ Hán tộc ! Chương Lâm thoáng giật mình , thường khi thóa mạ người ta hay xài tiếng mẹ đẻ , đích thị bọn này không phải Khiết Đan , bọn này là người Hán thôi , tên vừa mới bước ra trừng mắt nhìn tên vừa nói , tên này tiu nghỉu nhìn đi nơi khác , bọn chúng kiên nhẩn đứng chờ một lát thì bà lão cũng bưng ra ngay một bọc thịt bánh , bà cũng khuyến mãi cho bọn này một bình rượu , tên khi nảy móc ngay ra một mảnh bạc vụn đưa ngay cho bà , bà lão hơi khựng lại tí rồi bà cũng cầm lấy , bà không nói không rằng bước ngay vào lều , tên đầu tiên nói với theo :
_ Chỉ cho bọn ta lều nào nghỉ được , ta trả thêm này .
Bà lão khoát tay , bà nói nhỏ :
_ Khách quan cứ vào lều nào cũng được , lều ta đã đông  đủ con cháu , chứ không thì cũng cho quý khách quan ở một đêm , không tiền bạc gì đâu …
Tên này có vẻ thất vọng , không nói năng gì hắn quay ra dắt ngựa đi , những tên còn lại  cũng lục tục đi theo , Chương Lâm biết rằng bọn chúng cũng sẽ tìm được chổ ngủ thôi , vì dân Khiết Đan tuy không ưa Hán tộc lắm nhưng cũng đủ rộng rãi cho khách qua đường một chỗ ngủ ,tuy nhiên bọn này ngoài mấy tiếng vừa thốt lên khi nảy , bọn chúng đều nói chuyện với nhau bằng tiếng  Khiết  Đan , có lẻ bọn chúng muốn giấu tung tích hay đơn giản là bọn chúng muốn lấy lòng dân ở đây để tiện việc mua bán , thương lượng chăng ? Chương Lâm nghĩ thoáng qua như thế , cái bụng của chàng chờ khá lâu nên bắt đầu réo gào , Chương Lâm nhẹ nhàng đứng lên khi bọn lái buôn đi xa về phía cuối xóm lều , chàng nhún mình vọt ngay ra phía đường quan , phải tìm một tàn cây nào đấy , thưởng thức bánh kê và cục thịt nướng vừa “mua” được cái đã , ngủ một giấc mai tính tiếp …
Chương Lâm choàng tỉnh khi nghe có tiếng ngựa sãi vó ầm ào chạy ngang qua tàn cây Chương Lâm đang nằm vắt vẻo , quái mới cuối giờ sửu mà bọn lái buôn này đã lên đường , chàng cứ nghỉ mình sẽ đi trước ấy chứ , còn một nửa canh giờ nữa thì trời sẽ sáng , Chương Lâm muốn chợp mắt thêm một chút , chàng ngần ngừ nằm nướng thêm một tị rồi cũng vươn vai ngáp một cái rỏ to , đằng đông trời hơi hơi mờ sáng , Chương Lâm ngó quanh quất xem có vũng nước hay dòng suối gì không , chẳng có gì , thôi mặc kệ ,tí nữa trên đường tìm chổ nào rửa ráy cũng không sao , chàng sực nhớ đến Vương Tường , chàng sực nhớ đến cái cửa đá có cỏ phủ bên trên , chậc , chàng tặc lưởi một cái , phải đi ngay thôi , ngộ nhở ...mấy hôm nay lúc nào nghĩ đến Vương Tường thì chàng cũng cứ có hai chữ   “ngộ nhở” trong đầu , chàng ngộ nhở đủ thứ , và bây giờ cũng thế , đi mau chứ không ngộ nhở hiền thê bị ….thế này ...thế nọ… có mà chết !
Chương Lâm lật đật tuột ngay xuống tàn cây lấy đà giở Thiên Ma cước thủ phóng nhanh về phía cuối con đường , hướng mà bọn lái buôn vừa phi ngựa qua đấy mấy khắc …


còn tiếp...